– Lá gan của thằng khỉ gió kia thực sự không nhỏ, dám náo loạn đến trình độ như vậy, sao trẫm lại có cảm giác thằng khỉ gió này có chuẩn bị từ trước? Tinh thần sa sút phát tiết với tiểu thiếp? Ngươi nhìn bộ dạng vui vẻ của hắn đi, có chút nào giống với bộ dạng tinh thần sa sút đâu?
Tư Mã Vấn Thiên cũng buồn bực một chút:
– Tin tức từ thám tử truyền đến chính là như thế, chẳng lẽ hắn cố ý diễn trò sao?
Thanh Chủ liếc mắt nói tiếp:
– Chẳng lẽ thám tử kia của ngươi đã bị hắn mua chuộc, nên cùng diễn kịch theo?
Tư Mã Vấn Thiên nhanh chóng phủ nhận:
– Chắc có lẽ không bị mua chuộc đâu.
Sau đó hắn thay đổi sang phương thức truyền âm:
– Bệ hạ, thần có nắm thóp của thám tử kia ở trong tay, thân phận của thám tử đó chính là…
Thượng Quan Thanh không biết hắn lại đang mật báo điều gì, nhưng phát hiện thấy Thanh Chủ suy nghĩ điều gì đó, chỉ lườm Tư Mã Vấn Thiên nhưng không hỏi nhiều nữa, sau đó xoay chuyển về đề tài ban đầu.
– Nếu thằng khỉ gió kia đã mưu đồ từ lâu, e rằng thằng này thực sự không đơn giản đâu!
Tư Mã Vấn Thiên cũng gật đầu phụ họa, chẳng qua là trong nội tâm thầm nói, cho dù biết người ta mưu đồ từ lâu thì thế nào đây, người bên dưới thì lúc nào cũng phải nghĩ cách nổ lực phấn đấu đi lên, đây rõ ràng là dương mưu, bốn vị trí Hầu gia, ngài cũng đã không nhịn được ra tay tương trợ rồi còn gì.
Nhưng sau đó bên tai hắn đã nghe thấy Thanh Chủ truyền âm:
– Lá gan của thằng khỉ đó không nhỏ chút nào, dám động tâm tư trên đầu của trẫm, nhưng cũng có bản lĩnh làm vui lòng trẫm, đương nhiên trẫm sẽ cho hắn một ít chỗ tốt, nhưng nếu trong lòng lại có ý tưởng xấu xa gì đó… vậy thì ngươi cần phải cân nhắc nhiều đến vị thám tử kia của ngươi, nói không chừng sau này còn có chỗ dùng.
Hắn dứt lời, phất tay ý bảo lui ra.
Tư Mã Vấn Thiên hơi sửng sốt, sau đó cũng hiểu rõ, một khi tình huống có biến chuyển gì đó, sau này thám tử kia sẽ trở thành sát thủ. Vì thế hắn chắp tay nói:
– Vâng! Thuộc hạ cáo lui.
Đợi đến khi Tư Mã Vấn Thiên rời đi, Thanh Chủ lại nghiêng đầu dặn dò:
– Gọi Vũ Khúc và Cao Quan đến đây.
– Vâng!
Thượng Quan Thanh vâng lệnh, dùng linh tinh liên hệ ngay.
– Bệ hạ!
Vũ Khúc và Cao Quan đã cùng nhau đến đây nhanh chóng, hành lễ chào Thanh Chủ.
– Miễn lễ!
Thanh Chủ nhìn hai người rồi vung tay lên, sau đó nói với Vũ Khúc:
– Ngươi sắp xếp một đám nhân mã hộ tống Ngưu Hữu Đức trở về, đảm nhiệm chức trách bảo hộ Tổng Trấn Phủ tại Quỷ Thị tạm thời, đề phòng có người sẽ ra tay với Ngưu Hữu Đức thay đổi kết quả ván bài lần này.
Sau đó đổi thành truyền âm:
– Nếu việc đánh cuộc tiến triển không quá thuận lợi, có người đến phá hoại, ngươi phải dặn dò thủ hạ của mình chịu trách nhiệm phối hợp, hiểu rõ ý của trẫm không?
Vũ Khúc im lặng trong chốc lát, cuối cùng cũng hiểu, nếu mang lại lợi ích cho bọn hắn thì sẽ bảo vệ Ngưu Hữu Đức, nhưng nếu trở thành bất lợi, vậy thì những người muốn diệt trừ Ngưu Hữu Đức làm tan rã lần đánh cuộc này, người hắn phái đi bảo hộ sẽ không ra tay quấy nhiễu làm gì. Vũ Khúc gật đầu thật nhẹ, chắp tay nói:
– Tuân chỉ!
Thanh Chủ xoay người dặn dò Cao Quan:
– Hữu Bộ phải mở mắt thật lớn ra cho trẫm, một khi nắm được bất kỳ người nào giở trò quỷ ra tay cản trở Quỷ Thị nhận người, nên làm thì nào thì không cần trẫm dạy ngươi phải không?
Cao Quan chắp tay nói:
– Thần tuân chỉ!