“Nhưng nếu ngươi muốn đối đầu với Ngạn Tương Môn thì Ngũ Linh Tông chính là một sự lựa chọn sáng suốt nhất”.
“Ta hiểu”. Đế Nguyên Quân uống vào một ngụm linh trà rồi lên tiếng hỏi tiếp. “Vậy còn yêu cầu tuyển chọn đệ tử thì sao?”.
“Hừm, cái này thì ta cũng không rõ lắm?”. Thanh Lương các chủ lắc đầu, đáp. “Nhưng ta tin là với thực lực của ngươi thì việc vượt qua được toàn bộ khảo hạch là chuyện chắc chắn”.
“Còn về thời gian thì ta nhớ không nhầm là cứ mỗi năm năm sẽ mở một lần chiêu mộ đệ tử và phải hai năm nữa thì mới đến tới lượt chiêu mộ tiếp theo”.
“Hai năm? Lâu vậy sao?”. Đế Nguyên Quân vẻ mặt thất vọng thở dài một hơi. “Không biết có cách nào gia nhập nhanh hơn không?”.
“Cái đó thì ta không biết?”. Thanh Lương các chủ lắc đầu, đáp. “Ta không có quan hệ gì với Ngũ Linh Tông nên chuyện này ta không thể giúp nên ngươi hãy suy nghĩ cho thật kỹ”.
“Hai năm đối với người tu luyện thì chẳng khác gì một cái chớp mắt nhưng đối với đệ tử của tông môn thì cho dù một thời gian ngắn thì sự thay đổi của một con người là vô cùng to lớn”.
“Với thiên phú và thực lực của tên Mạc Anh Nghiêm thì việc trở thành đệ tử ngoại môn cũng đã là một cơ duyên to lớn rồi. Dựa vào công pháp và tài nguyên dồi dào của tông môn thì việc hắn đột phá Thiên Địa cảnh chỉ là vấn đề thời gian và thực lực của hắn sẽ còn mạnh hơn hiện tại gấp nhiều lần”.
“Và theo ta thấy thì ngươi rất có thực lực, có thể khiêu chiến vượt cấp nhưng tiến độ tu luyện của ngươi thì quá chậm. Thiết nghĩ, việc ngươi ở lại Thanh Lan thành sẽ kéo chân của ngươi lại nên ngươi tốt nhất hãy đến những nơi khác có nhiều tài nguyên tu luyện hơn”.
“Và nếu như ngươi dựa vào cơ duyên xảo hợp trở thành một tông môn cao tầng khác thì việc đối phó với Ngạn Tương Môn sẽ dễ dàng hơn rất nhiều”.
“Cái này thì ta cũng đã nghỉ tới”. Đế Nguyên Quân gật đầu. “Ta thì thấy xung quanh đây thì chỉ có khu Nam Hoang Sơn Mạch là có thể đáp ứng được yêu cầu của ta”.
“Vậy còn ngươi thì sao?”.
“Ta thì vẫn chưa quyết định”. Thanh Lương các chủ nở một nụ cười nhẹ rồi lắc đầu. “Hiện tại thì ta, La gia và Lạc gia đang kết minh nên ở đây vẫn còn chuyện cần xử lý nên chưa thể quay trở về Nam Hoang Sơn Mạch. Nhưng mà ngươi yên tâm, Thanh Dược Lâu sẽ chào đón ngươi giống như chào đón ta. Vậy nên ngươi nếu như có chuyện gì thì cứ đến đó và người của ta sẽ ra mặt giúp ngươi một vài phần nào đó?”.
“Đa tạ ý tốt của các chủ”. Đế Nguyên Quân vui vẻ nở một nụ cười nhẹ, đáp. “Xem như ta lại nợ ngươi một ân tình”.
“Haha”. Thanh Lương các chủ nghe thấy vậy thì phá lên cười lớn một tiếng. “Muốn khiến ngươi nợ ân tình đúng là khó khăn nhưng mà ta rất vui vì điều đó”.
Qua ngày hôm sau!
Đế Nguyên Quân từ sáng sớm đã rời khỏi Thanh Lan thành và dùng tốc độ nhanh nhất. Không đến một tuần, Đế Nguyên Quân nhàn nhã vượt núi băng rừng đi đến Nam Hoang Sơn Mạch.
Khác với những lần trước, Đế Nguyên Quân không chọn con đường đi vào từ khu vực ở bên ngoài mà hắn mạo hiểm chọn con đường đi thẳng đến khu trung của Nam Hoang Sơn Mạch.
Ngay khi vừa đi được nửa đường, ánh mắt Đế Nguyên Quân bất giác nhìn ra ngoài xa thì nhanh chóng nhảy lên một cành cây cao ở gần đó và ẩn giấu toàn bộ khí tức của bản thân. Đứng ở trên cao nhìn xuống, hắn nhìn thấy một đàn Hắc Lang với số lượng lên đến hai mươi đầu và khí tức trên người chúng đều là tam cấp hung thú cực kỳ mạnh mẽ.
Nhìn thấy chúng chạy vút qua, Đế Nguyên Quân cũng không khỏi cảm khái ở trong lòng. “May mà ta phản ứng nhanh chứ không sẽ bị chúng để ý, như thế thì rất là phiền phức?”.
“Nhìn phương hướng chúng di chuyển thì chúng đang đi săn ở vùng ngoài rìa này sao? Tốt hơn hết là tránh xa chúng càng xa càng tốt”.
Đợi đám Hắc Lang rời đi, Đế Nguyên Quân lúc này mới từ trên cành cây cao nhảy xuống và dùng tốc độ nhanh của bản thân xông thẳng vào.
Di chuyển thêm một lúc, bước chân Đế Nguyên Quân đột nhiên dừng lại, hắn từng bước tiến lại gần vách đá ở trước mặt nhìn xuống phía bên dưới và tản mát ra tinh thần lực dò xét ra xung quanh thì cảm nhận được không ít khí tức của hung thú. Đại đa phần hung thú ở nơi này đều là tam cấp trở lên nên mỗi bước đi của hắn đều phải cẩn thận vô cùng.
Bất chợt, ánh mắt Đế Nguyên Quân nhìn ra xa thì khẽ nhíu mày. Vì hắn cảm nhận được những khí tức sinh mệnh của con người ở phía trước và trông họ giống như đang giao chiến.
Cảm nhận dư âm mãnh liệt, Đế Nguyên Quân đứng ở trên cao và âm thầm quan sát thì nhìn thấy một nhóm năm người đang bị đám Hắc Lang ban nãy bao vây. Nhìn thấy một cảnh này, Đế Nguyên Quân chỉ biết thở dài một hơi, thốt ra. “Những người này vẫn còn giá trị lợi dụng nên ta không thể họ chết được?”.
“Đúng là phiền phức?”.
– —