Thiếu niên vừa nói vừa tự mình trên người kiếm tiền, không ngờ trên mặt lại lộ ra thần sắc khó xử, bởi vì trên người hắn vốn là không có tiền
” Được rồi “
Đàm Uyển Phượng nhìn bộ dạng quẫn bách của hắn cười nói :” Ngươi nếu đã gọi ta một tiếng tỷ tỷ, sao ta có thể để ngươi đãi được “
” Đàm tỷ tỷ, ko được, hay là ta mời tỷ một chén trà nha, cổ nhân nó cói, thiên lý tống nga mao, lễ khinh cái gì cái gì trung “
Thiếu niên càng thêm lung túng, hắn vừa nói vừa gãi đầu nhưng nghĩ mãi vẫn không nghĩ ra câu sau
” Ha ha, ngươi thật là, câu đó là lễ khinh tình ý trọng , bất quá lại không phải dùng ở chỗ này, ngốc tử “
Bất giác Đàm Uyển Phượng lại buông lỏng sự đề phòng thêm mấy lần, thiếu niên này thật sự đáng yêu a
” Bất kể cái gì trọng cái gì không trọng, tóm lại là cám ơn Đàm tỷ tỷ “
Thiếu niên kia rót một chén trà mời nàng, Đàm Uyển Phượng cũng nhanh chóng nhận lấy
Người trong giang hồ luôn cẩn thận, không dễ dàng uống chén trà người khác đưa, đây là sự tình mà ai cũng biết. Đàm Uyển Phượng tất nhiên cũng biết điều này, nhưng nàng căn bản không có hoài nghi. Bởi vì thiếu niên này vẻ mặt rất thành khẩn, đánh chết nàng cũng không tin hắn sẽ đối với nàng mà hạ thủ
” Được rồi đệ đệ, ta cũng nên đi rồi, sau này có duyên thì sẽ gặp lại “
Đàm Uyển Phượng uống xong chén trà, đặt một thỏi bạc xuống bàn, chuyển người chuẩn bị rời
” Tỷ tỷ, ngươi đi như vậy, vạn nhất hai tên vừa rồi lại tìm đến ta thì sao?”.Thiếu niên đi theo sát nàng nói
” Yên tâm, bọn hắn sớm đã sớm chạy xa rồi”.Đàm Uyển Phượng cười nói, nhưng chính là không nỡ cự tuyệt
Quả nhiên thiếu niên kia đoán không sai, hai tên hán tử kia đang đứng cách đó không xa nhìn quanh, chờ thiếu niên ra ngoài
” Đàm tỷ tỷ ?”.Thiếu niên thấp giọng hỏi
” Không có chuyện gì !”.Đàm Uyển Phượng cười nói, nhiều nhất là đuổi hai tên kia đi một lần nữa là được
Nhưng là hai người này thấy Đàm Uyển Phượng lập tức rời đi, cũng không có bám theo nàng.
” Đàm tỷ tỷ, làm sao đây? Bọn họ nhất định là chờ ngươi đi sau đó sẽ tìm ta”.Thiếu niên lại một lần nữa lo lắng nói
” Ta đây đưa ngươi về nhà, sao, tiểu đệ đệ, nhà ngươi ở đâu?”.Đàm Uyển Phượng thấp giọng hỏi
” Hay lắm, cám ơn Đàm tỷ tỷ “.Thiếu niên mừng rỡ như điên
Xuyên qua một con đường, tiến vào trong hẻm nhỏ, ở một nơi rất vắng vẻ chính là một cái tiểu viện tử. Thiếu niên chỉ vào cái cửa nhỏ nói :” Thanh tỷ tỷ, đây chính là nhà ta”
Nói xong hắn đẩy cửa tiến vào trong viện tử
” Đệ đệ, ngươi đã về nhà, tỷ tỷ cũng nên đi rồi”.Đàm Uyển Phương vừa nói vừa xoay người rời đi
” Đàm tỷ tỷ !”.Thiếu niên liền gọi một tiếng
” Chuyện gì? “
” Hay là tỷ vào nhà ngồi một chút, ta muốn hảo hảo cám ơn tỷ “
Đàm Uyển Phượng có chút chần chờ
” Đàm tỷ tỷ không nhận lời của đệ đệ này sao? “
Thiếu niên trong lời nói có chút mất mác :” Ta từ nhỏ cha mẹ đã mất sớm, là đại thẩm kế bên nhà chiếu cố ta lớn lên, nơi này trước nay chỉ có một mình ta ở, tỷ tỷ vào chơi với ta một lát thôi ! “
” Được rồi ! “.Đàm Uyển Phượng nhìn ánh mắt cầu khẩn, không đành lòng từ chối đành phải đi theo thiếu niên vào trong
” Tỷ tỷ mời vào !”.Thiếu niên hưng phấn dắt Đàm Uyển Phượng vào trong, ân cần đem cho nàng một cái ghế, dùng tay áo phủi đi bụi bặm phía trên.
Đàm Uyển Phượng mỉm cười nói :” Đệ đệ, không cần phiền toái như vậy, ta một lát còn có chuyện, rất nhanh liền rời đi”
” Phải không?”.Thiếu niên trên mặt hiện ra vẻ thất vọng, nhưng mặt của hắn ngày càng trầm xuống, nhất thời lộ vẻ dữ tợn, thanh âm đột nhiên dương lãnh thành thục , hắn đứng lên nói :” Ngươi đã đến đây rồi thì đừng hy vọng từ đây đi ra ngoài “
” Đệ đệ, ngươi …”. Đàm Uyển Phương lúc này mới phát hiện thiếu niên kia nét mặt lấy lòng nàng đã bay đi đâu mất, thay vào đó là sự hưng phấn đắc ý, xem ra không phải là hài tử , có điều mặt hắn tại sao nhìn cũng chỉ thấy mới mười bảy tuổi?
” Hoa Sơn Đàm Uyển Phượng, giang hồ gọi ngươi là Hoa Sơn Ngọc Phượng, nghe nói ngươi một chiêu có thể đâm ra mười tám kiếm. Ta nói có đúng không Đàm nữ hiệp?
Thiếu niên tựa vào trên ghế không một chút kiêng kỵ đánh gia Đàm Uyển Phượng
” Ngươi vừa rồi hoàn toàn là gạt ta?”
Đàm Uyển Phượng chợt cảnh giác, đứng lên nhìn thiếu niên, tay nàng đã nắm chặt trường kiếm
” Ngươi bây giờ phản ứng thì đã quá muộn “.Thiếu niên cưới nói :” Vừa rồi ở trong quán trà ngươi đã trúng hóa công tán của ta , ít nhất mười hai thời thần ngươi không thể sử dụng được nội lực”
” Hèn hạ “. Đàm Uyển Phượng nhất thời cảm thấy thân thể mềm nhũn, cả người không còn một chút lực đạo. Nhưng nàng vẫn nhanh chóng đâm ra một kiếm
Thiếu niên kia căn bản không để kiếm chiêu vào mắt, cổ tay vừa động liền nhẹ nhàng nắm tay tay của Đàm Uyển Phượng kéo nàng vào ngực
” Muốn muốn làm gì? “.Đàm Uyển Phượng vừa giận vừa xấu hổ, ngoại trừ Lăng Phong ra đây chính là lần đầu tiên bị một nam tử xa lạ kéo vào ngực, mặc dù nàng vẫn xem tên này là hài tử.
” Ta đang nghĩ tới giây phút được nếm thử Thiên hạ đệ nhị mỹ nữ a! Không biết trên cái thế giới này có bao nhiu nam nhân khao khát giờ khắc này !”
Thiếu niên trong lời nói bao hàm mùi vị dương lãnh , giống như hàn phong dâm thẳng vào tim Đàm Uyển Phượng
Đàm Uyển Phượng vội giãy giụa nói :” Thả ta ra, ngươi là tên tiểu nhan bỉ ổi”
Nhưng động tác tiếp theo của tên thiếu niên làm cho nàng hoàn toàn thất vọng, tay hắn đã bất đầu không an phận, tại song phu co dãn của nàng mà du tẩu. Hắn còn đưa miệng hôn lên vàng tai nàng, tay kia cũng mò xuống vòng eo phẳng lỳ của nàng, đồng thơi miệng thổi ra hơi thở nóng kích thích lỗ tai của nàng
Đàm Uyển Phượng cơ hồ như là đã tuyệt vọng, ai có thể nghĩ đến Hoa Sơn Ngọc Nữ nổi tiếng giang hồ, Thiên hạ đệ nhị mỹ nhân lại bị một tên côn đồ cắc ké bỡn cợt trong tay, đây chính là đả kích lớn nhất mà nàng gặp phải
Hai hàng nước mắt nàng chảy xuống, giờ phút này ai có thể cứu mình đây? Đàm Uyển Phượng tuyệt vọng, lúc này nàng đang nhớ tới một người, một người mà làm cho nàng đau lòng cả một đời, Lăng Phong
” Thật xin lỗi, sư đệ ! “.Đàm Uyển Phương trong lòng mặc niệm một trận, nhắm mắt lại ….
Home » Story » kiều kiều sư nương » Chương 284: Đàm Uyển Phượng gặp nạn