Trước kia nàng còn không nghĩ rằng người của Tổng Trấn Phủ Quỷ Thị là người của Thiên Tần Cung, hiện tại nàng đã thấy được lòng trung thành của hắn.
Về phần những phu nhân đang ngồi kia đều cảm thấy đáng tiếc bởi vì dường như Miêu Nghị đã đắc tội hầu như gần hết mọi người rồi.
Duy chỉ có mẹ con Mị Nương là âm thầm thở phào nhẹ nhõm giùm Miêu Nghị, hai nàng thực sự cảm thấy tình cảnh trước đó ẩn tàng đao quang kiểm ảnh cực kỳ nguy hiểm, đây cũng là lần đầu tiên hai mẹ con phát hiện miệng lưỡi con người chính là vũ khí ác độc đến mức này, giết người không thấy máu!
Nhưng các đại thần trong triều đều hiểu rõ, chắc chắn Doanh gia sẽ không buông tha Miêu Nghị dể dàng như vậy đâu, đã thua một ván thì ván này khẳng định phải hòa nhau, bằng không thì còn mặt mũi nào mà ngẩng cao đầu được nữa?
Quả nhiên, sau khi một đám nhân chứng được mời ra ngồi, Tề Linh Hoàn vẫn đứng không ngồi nhìn về Thanh Chủ chắp tay nói:
– Bệ hạ minh giám!
Sau đó hắn quau đầu nhắm vào Miêu Nghị nói tiếp:
– Nếu như sự việc vừa rồi không thể phân rõ phải trái, nhưng vẫn có một số việc vẫn có thể nói rõ ràng, lúc trước ngươi làm náo loạn bên ngoài kia, không chỉ có một mình ta, ngoài ra còn có rất nhiều đại thần đều nghe được câu nói “Không có công lao, chỉ biết bất lực ỷ lại dựa vào danh tiếng của bậc cha chú, người như thế mà cũng xứng đáng mắng ta?” của ngươi, ngươi có thừa nhận ngươi đã từng nói vậy không?
Cái gì gọi là “náo loạn bên ngoài” chứ? Rõ ràng là Doanh Vô Khuyết náo loạn, cho dù nói ta náo loạn đi chăng nữa thì cũng là Doanh Vô Khuyết và hắn cùng náo loạn chứ… Trong lòng Miêu Nghị thẩm nhủ, nhưng nếu đâm lao thì phải theo lao thôi, vì thế hắn đáp lời:
– Đương nhiên! Ty chức không giống với một số người…
Miêu Nghị liếc mắt nhìn Doanh Vô Khuyết:
– Những gì ty chức nói thì chính là do ty chức nói, không giống với một số người dám nói mà không dám nhận!
Mẹ ngươi, ta vừa nói những điều này, ngươi liền trả lại! Doanh Vô Khuyết ngẩng đầu nhìn Miêu Nghị, đáy mắt tràn ngập lửa giận, trong lòng có xúc động muốn dốc sức liều mạng với đối phương.
– Không biết ngươi đang mắng người nào ở đây?
Tề Linh Hoàn nói xong, bắt đầu quan sát phản ứng của những vị đại thần trong triều.
Miêu Nghị đáp lời:
– Ty chức không cho răng ty chức đang mắng một ai cả, mà là đang trần thuật một sự thật thôi.
Tức thì Tề Linh Hoàn hùng hổ dọa người nói tiếp:
– Không biết ngươi đã lập được công lớn gì, dám nhục mạ người khác là kẻ bất lực, ỷ lại danh tiếng của bậc cha chú thì đang chỉ ai đây?
Hắn cô gắng khơi dậy sự tức giận trong đám người ngồi đây, mở rộng phạm vi công kích của Miêu Nghị.
Trong lòng mẹ con Mị Nương âm thầm lo lắng.
Ai ngờ Miêu Nghị lại cứng rắn tiếp lời, giọng nói trầm bổng du dương:
– Ty chức bất tài, lúc đuổi bắt đào phạm Thiên Đình được bệ hạ ngự phong đệ nhất, trong mắt ty chức đó chính là công lớn, đủ để tự hào về chính bản thân mình! Xin hỏi đại nhân, trong thiên hạ này có mấy ai được vinh hạnh đặc thù như thế này? Về phần những kẻ bất lực ỷ vào danh tiếng bậc cha chú, đại nhân muốn gán tội này cho ai, người đó liên tưởng thế nào thì liên tưởng thế đó thôi, ty chức thấp cổ bé họng không thể nào tranh luận được trên triều đình, nếu như người nào cảm thấy ty chức nói sai, không ngại mang tiểu bối trong nhà mình so sánh tu vi với ty chức, chấp nhận đấu một mình cùng với ty chức trong điều kiện ngang nhau, hay chấp nhận dẫn binh với số lượng tương đương đánh với ty chức một trận chiến, bất luận là đối kháng một một hay dẫn binh đối chiến, ty chức đều có lòng tin đánh hắn thành một kẻ bất lực, phơi bày sự thật, khôn cần phải mắng chửi một ai!