Lý Thần la lớn.
Bây giờ Băng Phách Hàn Quang dưới sự điều khiển của Hàn Phong nhanh chóng hướng thân thể Lâm Hà đánh tới.
Mọi người chỉ thấy một đạo lưu quang không ngừng bay lượn quanh Lâm Hà sinh ra những âm thanh trầm trọng mà thanh thuý. Lâm Hà bây giờ không còn là người thường nữa. Thân thể của hắn giống như trải qua thiên chi bách luyện huyền thiết, cứng rắn không gì sánh được.
Nhìn thấy Lý Thần trở lại, Hàn Phong cũng không ngừng vung tay mà thấp giọng nói:
– Lý lão đầu! Không cần lo lắng! Niết Sát Trọng Sinh tuy rằng đáng sợ nhưng ta có biện pháp đối phó!
– Hồ đồ! Hai mươi năm trước ta là Thiên giai ngũ phẩm mà cũng không thể nào làm gì được. Ngươi có thể có biện pháp nào.
Lý Thần không khỏi tức giận, ngữ khí càng trầm trọng thêm.
Bản thân hắn đã từng trải nghiệm qua Niết Sát Trọng Sinh. Có thể nói hắn đã chân chính lĩnh hội sự kinh khủng của nó cho nên lúc này mới tức giận như vạy. Hơn nữa với thực lực của Hàn Phong hiện tại căn bản là không có khả năng có thể đối phó được với chiêu này. Cho nên Lý Thần mới có thể lo lắng như vậy.
Bất quá Hàn Phong đối với sự tức giận của Lý Thần làm như không thấy, trái lại còn cười nói:
– Lão đầu, chớ xem thường ta. Trên đời này cũng không phải chỉ có ngươi mới có thể nhận thức được chiêu này. Niết Sát Trọng Sinh có thể nói là kinh khủng. Nó có thể là cho người vừa mới chết khởi động lực lượng cường đại tiềm tàng ẩn giấu trong cơ thể. Mà tử khí không ngừng tuôn ra nồng nặc như vậy cuối cùng cũng sẽ bao phủ khắp hoàng cung. Đến lúc đó thì cả hoàng cung sẽ trở thành một vùng đất chết.
Nghe được Hàn Phong nói như vậy, Lý Thàn cũng ngạc nhiên. Hiển nhiên hắn không nghĩ tới Hàn Phong lại có lý giải đối với Niết Sát Trọng Sinh không kém gì hắn.
Bất quá, phục hồi lại tinh thần, Lý Thần lại tiếp túc nói:
– Ngươi đã biết rõ thì ngươi hẳn biết với thực lực của ngươi hiện tại thì căn bản là không thể nào ngăn trở. Cho dù tất cả những người ở đây hợp sức lại cũng không thể làm gì được.
– Ta tự nhiên biết rõ nên muốn ngăn cản tử khí khuếch tán, như thế mới có thể khiến cho thân thể của Lâm Hà trở nên suy yếu. Nhưng với cường độ của hắn hiện tại cho dù là Thiên giai ngũ phẩm cường giả sợ rằng cũng phải tốn không ít sức lực. Chớ nói đến chúng ta hiện giờ thực lực còn không có đủ.
Hàn Phong vẫn như trước tập trung điều khiển Băng Phách Hàn Quang, không ngừng hạn chế Lâm Hà tiến tới, lúc này mới nói tiếp:
– Bất quá ta biết một phương pháp khác, không cần tốn hao nhiều khí lực lắm là có thể phá được chiêu này.
Nói tới lúc này, hai mắt Hàn phong cũng hiện lên một tia tinh quang.
Ở kiếp trước, tuy Hàn Phong cũng không có tiếng tăm trong giới võ giả nhưng đối với những sự tình phát sinh trên đại lục tự nhiên cũng đã nghe qua.
Nhất là sự tình bốn các bị Võ Hoàng điện tập kích. Điều này lúc đó gây ra chấn động không nhỏ trên đại lục.
Bốn các thực lực không nhiều lời Hàn Phong tự nhiên rõ ràng. Tuy rằng hôm nay chia ra làm bốn các nhưng mỗi một thế lực ở trên đại lục đề là những hào tông môn. Đấy là còn chưa nói đến thực lực được bốn các ẩn dấu.
Mà Hàn Phong cũng nghe nói qua, năm đó Võ Hoàng điện tuy rằng trải qua mấy trăm năm khổ tâm kinh donah nhưng thực lực chân chính không thể nào đánh đồng với bốn các.
Nhưng chính vì ẩn nấp trong bóng tối yên lặng phát triển thế lực. Cuối cùng khi bọn họ quật khỏi thì bốn các suýt chút nữa bị xoá sổ trên đại lục này.
Năng lực này không thể nào xem thường được.
Trải qua một phen hỏi thăm, lúc đó Hàn Phong cũng biết được chân tướng sự tình rõ ràng. Võ Hoàng điện sở dĩ có thể đồng thời phát động tấn công với bốn các, lại còn hầu như có thể tiêu diệt được lực lượng của bọn họ.
Chân tướng của việc này chính là nhờ vào các bí thuật quỷ dị khó lường của Võ Hoàng điện. Đặc biệt là Niết Sát Trọng sinh. Mà trong chuyện này thì đây là một loại bí thuật có quyết định then chốt.
Lúc đó trước tình hình phải đối mặt với Niết Sát Trọng Sinh, bốn các đã phải chịu những thiệt hại vô cùng to lớn. Rất nhiều đệ tử đã chết trong trận chiến đó. Cuối cùng cả một vùng lãnh địa biến thành một vùng đất chết, vô cùng âm u.
Võ Hoàng điện cũng nhờ vào bí thuật này mà có thể cùng bốn các đối kháng.
Thẳng đến cuối cùng, bốn các nỗ lực đại giới mới có thể tìm ra được phương pháp phá giải bí thuật này.
Mà Hàn Phong đối với phương pháp phá giải lại càng vô cùng rõ ràng cho nên hắn ngay lập tức quyết định dùng nó để đối phó với Lâm Hà.
Lý Thần nghe Hàn Phong nói như vậy thì cũng nửa tin nửa ngờ. Hắn ngày thường tiếp xúc với Hàn Phong tự nhiên biết hắn không có bao giờ nói giỡn, vì vậy mới nghi hoặc mở miệng hỏi:
– Ngươi nói là sự thực?
– Đương nhiên! Lẽ nào ta lại đem mạng sống của mình ra để đùa giỡn?
Hàn Phong nói:
– Bất quá còn cần ngươi phối hợp một chút, bằng không xác thực với sức một mình ta cũng không thể giải quyết được.
Nghe vậy, Lý Thần cũng đã gần như tin tưởng Hàn Phong, lập tưc nói:
– Đã như vậy ngươi nói đi, muốn ta làm thế nào?
Thấy vẻ mặt Lý Thần vô cùng nghiêm túc, Hàn Phong khẽ cười một tiếng nói:
– Chỉ thầ trấn trụ hắn trong chốc lát, sau đó liền giao cho ta.
Đối với lời nói của Hàn Phong, Lý Thần tự nhiên không có nghi ngờ, thân hình khẽ động rất nhanh chóng thay thế vị trí của Hàn Phong, hướng tới Lâm Hà công kích.
Với việc một Lý Thần là Thiên giai cường giả xuất thủ, cuối cùng thì Hàn Phong cũng thoạt khỏi sự dây dưa của Lâm Hà.
Thoáng điều chỉnh khí tức, Hàn Phong đem Băng Phách Hàn Quang giờ ra trước mặt, ai mắt nhìn chằm chằm vào phía sau Lâm Hà đang ở phía sau Lý Thần.
Hàn Phong và Lý Thần đối thoạt với nhau, âm thanh không nhỏ, Địa Chu tự nhiên nghe được, khỏi khỏi cười nhạo nói:
– Hắc! Tiểu tử, ngươi thực không biết lượng sức mình, dĩ nhiên lại vọng tưởng phá giải bí thuật của Võ Hoàng điện ta. Thực là vô tri!
Phí lão nghe vậy thì thản nhiên cười không có giải thích. Hắn đối với Hàn Phong có niềm tin cực hạn. Nếu Hàn Phong đã nói như thế thì chính là hắn có thể làm được.
Không chần chừ đấu khí của Phí lão lại một lần vận khỏi công kích hai người Địa Chu và Địa Tá, đồng thời nói:
– Các ngươi trước tiên nên tự lo lắng cho bản thân mình đi đã!
Mà lúc này, Hàn Phong vẫn chưa có dấu hiệu muốn xuất thủ.
Mắt thấy Lâm Hà bị Lý Thần làm cho không ngừng bại lui về phía sau, Hàn Phong cuối cùng cũng tìm được cơ hội.
Băng Phách Hàn Quang trong tay trong nháy mắt xuất ra, thân kiếm nhất thời hoá thành một đạo lưu quang mang theo một tiếng xe gió âm vang bắn thẳng đến người Lâm Hà.
Nghe được âm hưởng đằng sau, Lý Thần cũng kịp bật người phản ứng biết rằng do Hàn Phong xuất thủ. Hắn không hề do dự nhanh chóng oanh kích Lâm Hà một kích cuối cùng rồi bứt trở ra.
Băng Phách Hàn Quang nhất thời xượt qua ống tay áo của Lý Thần.
– Ngao!
Một âm thanh kinh thiên động địa vang lên, Lâm Hà còn chưa kịp phản ứng thì trong nháy mắt cả thân Băng Phách Hàn Quang đã cắm vào bàn chân trái của hắn.
Nương theo đó là tiếng lửa cháy lốp đốp. Lâm Hà vốn mất đi tri giác cũng phải dừng lại.
Đột nhiên, Lâm Hà ngẩng đầu lên, trong miệng không ngừng sinh ra những âm thanh thống khổ rên rỉ.
Trong nháy mắt khuôn mặt của hắn vốn không còn giống như nhân loại thoáng trở nên vặn vẹo.
Mà theo biến cố này xảy ra thì Địa Chu và Địa Tá hai người vốn có lòng tin vô cùng thì sắc mặt đều đại biến:
– Điều này sao có thể! Niết Sát Trọng Sinh của Võ Hoàng điện ta bị người ta phá!
Địa Tá đứng một bên sắc mặt tràn ngập sự khiếp sợ nói.
Về phần Địa Chu, sau khi thấy một màn này, trên mặt biểu tình tự nhiên là không tốt một tý nào. Chẳng qua hắn so với Địa Tá có lãnh đạm hơn một ít.
Thấy Lâm Hà phóng xuất ra Niết Sát Trọng Sinh nhưng rồi lại bị người ta phá mất. Trong đầu Địa Chu nghĩ đến đầu tiên chính là tại sao Hàn Phong biết được điểm yếu của Niết Sát Trọng Sinh nằm trên bàn chân trái.
Điều bí mật này, dù là trong Võ Hoàng điện thì cũng chỉ có Tổng Sử điện hà và ba mươi sáu ngươi khác biết rõ sự tình.
Vốn theo thân phận của hắn thì cũng không thể nào biết được. Nhưng hắn vẫn biết vì trong số ba mươi sáu người đó có một người là thân ca ca của hắn.
Điều bí mật này trong một lần vô ý mà đại ca hắn đã nói cho hắn biết.
Nhưng chỉ có tin tức tuyệt mật như vậy vì sao một thiếu niên như Hàn Phong lại có thể biết được. Địa Chu không tin đây là điều trùng hợp bởi vì cho dù có biết được điểm yếu nằm ở chân trái đi chăng nữa thì người bình thường cũng không thể nào phá huỷ.
Nhưng Hàn Phong vừa rồi rõ ràng đắc thủ, hiển nhiên hắn đối với điểm này nắm chắc trong lòng bàn tay.
Cứ như vậy, một chiêu kia của Hàn Phong đã khiến cho Địa Chu coi trọng.
Home » Story » ngạo thị thiên địa » Chương 283: Phá Thuật