“Bích Du, con thấy thế nào?”, Gia Cát Vũ xoa tay ngồi trên ghế, quay sang nhìn Bích Du đang nhắm mắt nghỉ ngơi ở bên.
“Ba hiệp ạ”, Bích Du không mở mắt, cứ thế lên tiếng.
“Hoặc có thể trụ được quá ba hiệp cũng nên”, tiếng cười giòn tan vang lên, Thượng Quan Ngọc Nhi đi tới ngồi xuống, cô không quên mỉm cười với Bích Du: “Bích Du tỷ tỷ, muội ngồi đây được chứ?”
“Làm trò, muốn ngồi thì cứ ngồi thôi”, Bích Du véo mũi Thượng Quan Ngọc Nhi.
Không chỉ Thượng Quan Ngọc Nhi mà đến cả Thượng Quan Bác và Tư Đồ Tấn của nhà họ Tư Đồ cũng tới đây, đầu tiên bọn họ hành lễ với Gia Cát Vũ sau đó mới tìm vị trí ngồi cho mình.
Đợi tất cả tiến vào khu vực thi đấu, Thành Côn mới ngồi xuống nhưng vẻ mặt hết sức khó coi.
Ngay sau đó, đệ tử chân truyền của Chính Dương Tông đều tiến vào, đi đầu là Huyền Linh Chi Thể Cơ Tuyết Băng kéo theo mọi sự chú ý, thế nhưng chín đại đệ tử chân truyền của Chính Dương Tông cũng chỉ có sáu người, ba người còn lại e rằng vẫn còn nằm liệt giường.
“Giết Diệp Thành”, Cơ Tuyết Băng vừa ngồi xuống, Thành Côn đã truyền âm đến.
Giết Diệp Thành!
Mệnh lệnh này Thành Côn đã nói với Cơ Tuyết Băng từ hôm qua, thế nhưng khi nhìn thấy Diệp Thành, Thành Côn lại không kiềm chế nổi mà nhắc lại lần nữa. Có thể thấy sát khí của ông ta đối với Diệp Thành đã đạt tới mức độ không thể nhẫn nhịn thêm.
Cơ Tuyết Băng không hề phản ứng lại với mệnh lệnh này của Thành Côn, cô ta vẫn ngồi bất động y như pho tượng băng.
Phía này, Ngô Trường Thanh đã lên chiến đài: “Cơ Tuyết Băng Chính Dương Tông, Diệp Thành Hằng Nhạc Tông lên quyết đấu”.
Khi đọc tới tên Diệp Thành, Ngô Trường Thanh ném cho hắn ánh mắt cay độc. Nếu không phải là Diệp Thành thì ông ta cũng sẽ không bị trách phạt, càng không bị giáng thân phận tôn quý. Sau ngày hôm nay ông ta sẽ không còn là thủ toạ của Chấp Pháp Điện nữa.
Đối với ông ta mà nói sẽ chẳng có việc nào mất mặt hơn thế này.
Ôi…!
Cảnh tượng này khiến tất cả phải tròn mắt kinh ngạc, ai nấy đều phải há hốc miệng, thậm chí còn có người vừa nhấp ngụm trà đã phun ngay ra ngoài.
Và những tiếng xì xào bàn tán bắt đầu lan ra, tạo thành một làn sóng.
“Chuyện gì thế này? Tình sư đồ sao?”