– Cậu chủ à, đồ ăn hôm nay không phải là tôi làm.
Dương Thần sửng sốt, kinh ngạc nhìn về Lâm Nhược Khê:
– Bảo bối Nhược Khê, chẳng lẽ đều là do em làm hết sao?
Ngay trước mặt Lý Tinh Tinh mà Dương Thần lại gọi cô như vậy, Lâm Nhược Khê sắc mặt không kìm nổi ửng hồng, trong lòng hơi trách, miệng thì nói:
– Không thể sao?
Dương Thần lần này phải thực sự nhìn khác về cô.
– Làm sao mà trong thời gian ngắn như vậy mà em tiến bộ nhiều thế nhỉ?
Lâm Nhược Khê có chút kiêu ngạo nói:
– Chẳng phải là nấu ăn sao. Em học Lý Tinh Tinh vài lần. Chỉ cần học chăm chỉ thì cũng không khó lắm.
Dương Thần trong lòng thản nhiên ấm lên. Người phụ nữ này lại còn ngầm vụng trộm học nấu ăn của Lý Tinh Tinh. Mặc dù có chút ngốc nhưng ngốc một một cách rất đáng yêu.
Chả trách tình cảm của cô với Lý Tinh Tinh lại sâu sắc thân thiết nhanh như vậy, hóa ra là đã trở thành thầy trò trong việc nấu ăn bếp núc rồi.
– Chị Lâm thực sự rất có khả năng bẩm sinh. Thực ra em có dạy gì đâu.
Lý Tinh Tinh hùa vào ca ngợi một câu, nhưng trong đôi mắt có phần chua chát. Nhìn thấy mối quan hệ thân thiết giữa Lâm Nhược Khê và Dương Thần, hiển nhiên là cô không mấy dễ chịu.
Hơn nửa tiếng sau, bữa cơm trưa kết thúc, Dương Thần làm bộ ngáp vài cái, mượn cớ đi ngủ trưa, hắn lên lầu trở về phòng ngủ của mình.
Thực sự nhìn thấy ánh mắt u oán của Lý Tinh Tinh, Dương Thần trong lòng cũng không vui.
Lâm Nhược Khê bất mãn lườm hắn một cái:
– Ngoại trừ ăn ra thì chỉ biết ngủ.
Dường như đã nghiện làm việc nhà, Lâm Nhược Khê cùng đi với Vú Vương vào bếp rửa bát, sắp xếp dụng cụ nấu ăn để Lý Tinh Tinh ở phòng khách xem tivi.
Lý Tinh Tinh an phận ngồi ở ghế sô pha một lát. Sau khi đợi vài phút dường như cô đã hạ quyết tâm nào đó, hít một hơi thật sâu, cô đứng dậy, đi đến phía cầu thang.
Đi lên lầu hai, Lý Tinh Tinh đi đến phòng ngủ của Dương Thần rồi gõ cửa ” Cốc, cốc”
Một lát sau, cửa mở. Dương Thần vẫn chưa ngủ, trên người còn mặc một chiếc áo lót mỏng. Hắn nhìn thấy Lý Tinh Tinh đứng ở cửa, nhất thời không biết nói gì.
Trên khuôn mặt xinh đẹp của Lý Tinh Tinh tràn đầy sự ai oán, nhìn Dương Thần:
– Dương đại ca, tôi có thể nói vài câu với anh không?
Dương Thần nhìn thấy bộ dạng mong mỏi của cô gái thì mềm lòng, lùi vài bước, mời cô vào phòng. Hắn quay người ngược lại, không nhìn vào mặt Lý Tinh Tinh, hắn nói:
– Có gì thì mau nói đi.
Lý Tinh Tinh đi vào cửa, cũng không đóng cửa lại, cô nói như khóc nức nở:
– Dương đại ca, anh thật sự phải nhẫn tâm như vậy sao?
– Cái này không phải là anh nhẫn tâm, mà là anh đang lựa chọn thời điểm thích hợp nhất. Cha em lúc đầu đã nói rồi. Anh nghĩ em cũng nên hiểu.
Dương Thần thở dài nói:
– Em là một cô gái tốt. Anh biết. Nhưng anh cũng biết em còn có cha mẹ. Họ cũng sẽ không muốn nhìn thấy em như thế này đâu.
– Nhưng Dương đại ca, chẳng lẽ anh chưa từng nghĩ tới, dù là anh thực sự đoạn tuyệt quan hệ với em, giả vờ như không quen em thì em thực sự có thể khiến cho cha mẹ em sống một cách hài lòng hay sao?
Lý Tinh Tinh buồn bã cười nói.
Dương Thần cũng không xoay người lại, nghe thấy lời nói của Lý Tinh Tinh Dương Thần trầm mặc, trong đầu rất loạn, hiện lên rất nhiều hình ảnh về giọng nói và nụ cười của Lý Tinh Tinh trước đây.
Từ lúc về nước, bắt đầu quen cô, cô nữ sinh đại học ngây ngô luôn bẽn lẽn xấu hổ đi theo mình gọi đại ca kia, ngày hôm nay đã trở thành một nữ giáo viên độc lập trưởng thành. Tuy chỉ là một thời gian ngắn một năm, nhưng sự nảy mầm mọc rễ của tình cảm, lại như ngọn lửa theo chiều gió lớn, khó mà kiềm chế được.
Còn nhớ lúc đi đường ban đêm về nhà, cô gái vụng trộm nhìn theo mình từ phía cửa sổ.
Còn nhớ khi mình đi cũng cô ấy đến buổi gặp mặt, cô ấy đã ngọt ngào như say nhìn mình hát.
– Em chỉ muốn có một tình yêu, chỉ muốn Dương đại ca chú ý đến em, chỉ yêu một mình em….nhưng điều duy nhất em muốn cũng là không thể nào có được đâu.
Còn nhớ trong buổi chiều tà dương chạng vạng, lời nói nhỏ nhẹ linh hoạt kỳ ảo của cô còn phảng phất quanh quẩn bên tai.
Đang lúc Dương Thần suy nghĩ rất nhiều, quên đi chính mình thì cảm nhận thấy một cơ thể mềm mại, áp sát lưng mình, một đôi cánh tay mềm mại nhỏ nhắn, ôm lấy mình, ôm eo mình từ phía sau.
Lý Tinh Tinh áp sát vào vai Dương Thần, nỉ non nói:
– Dương đại ca, không thể quên được. Chúng ta đã cùng trải qua với nhau nhiều như thế. Anh đã vì em mà làm nhiều chuyện như thế, làm sao có thể quên anh được chứ? Làm sao anh lại có thể lựa chọn cách cắt đứt tình cảm của em giành cho anh được chứ?
– Một ngày em cũng không thể quên được, chuyện anh vì em mà đến đối phó với cha con Trần Đức Hải, Trần Phong. Anh dẫn em đi mua đồ, nói rằng em là công chúa của anh. Anh dẫn em đến họp mặt, hát trước mặt em…
Dương Thần muốn Lý Tinh Tinh bỏ tay ra khỏi người mình. Nhưng lại sợ cử động như thế lại khiến cho cô gái buồn như tro tàn, tổn thương quá lớn.
– Tinh Tinh, chúng ta hãy nói chuyện với nhau đi. Đây không phải là vấn đề anh thích hay không.
Dương Thần thở dài nói.
Lý Tinh Tinh cảm xúc đột nhiên có chút kích động, lớn tiếng nói:
– Không phải, Dương đại ca. Làm sao anh lại có thể cự tuyệt với mình như vậy? Lẽ nào anh quên rồi. Hôm đó, anh ở nhà em, em đang tắm, anh lại xông vào trong…Làm sao mà anh có thể tàn nhẫn với em như vậy chứ?
– Loảng xoảng…
Một tiếng gốm sứ vỡ vụn giòn vang, ở cửa phòng vang lên.
Dương Thần bừng tỉnh, không ngờ mình lại rơi vào suy nghĩ hỗn loạn, không nghe thấy tiếng có người đi lên lầu.
Ngạc nhiên quay đầu lại, Dương Thần nhất thời ngây dại.
Chỉ thấy Lâm Nhược Khê vẻ mặt khủng hoảng và đau khổ, tuyệt vọng đứng ở trước cửa phòng, một tay che miệng, một tay cầm chặt lấy chiếc tạp dề, trong hốc mắt nước mắt cố nén không rơi xuống.
Mảnh vụn của đĩa sứ và hoa quả tươi ngon đã bổ xong, tất cả ở trên sàn rối tinh rối mù.
– Chị Lâm…
Lý Tinh Tinh buông tay ôm Dương Thần ra, cứ như là một đứa trẻ làm sai chuyện gì đó, cúi đầu nép người sang một bên.
– Nhược Khê, chúng tôi…
– Anh không cần nói nữa, em không muốn nghe!
Lâm Nhược Khê xoay người bước đi, rồi sau đó rất nhanh vang lên một tiếng đóng phòng lớn. Hiển nhiên là chạy về phòng mình và đóng cửa lại.
Dương Thần sững sờ tại chỗ hồi lâu, xoay người, nhìn thấy Lý Tinh Tinh không nói một câu, dường như là đã dùng hết sức lực, sắc mặt phức tạp nói:
– Em cố ý đúng không?