Lục Diệp Văn giận dữ.
“Cô buông tôi ra….”
“Em không buông, hôm nay anh nhất định phải là của em.Cô ta không yêu anh nhiều bằng em yêu anh đâu….Anh phải là của em, chúng ta sẽ cưới nhau.Rồi sau đó em sẽ sinh con cho anh, cô ta làm được thì em cũng sẽ làm được”. Trương Hiểu Nghê vừa khóc vừa làm động tác rất mạnh bạo, khiến móng tay của cô ta đã vô tình cào nhẹ một lớp da trên ngực của anh.
Ngay khi Trương Hiểu Nghê vừa cởi xong chiếc áo của anh ra, thì tiếng gõ cửa bên ngoài đã làm phiền đến hai người.
“Ai đó….” Cô ta không chờ đợi liền lên tiếng quát lớn.
“Tôi là phục vụ đang đem rượu vang vào cho quý khách ạ!”
Lục Diệp Văn nghe thấy liền mừng rỡ, như có một vị cứu tinh đến cứu anh thoát khỏi ả đàn bà đê tiện này.Nhân cơ hội Trương Hiểu Nghê không để ý anh liền hất mạnh cô ta xuống giường chạy ra mở cửa.
Người bên ngoài không ai khác chính là Lam Lam.
Lục Diệp Văn ra mở cửa, thì đập vào mắt cô chính là người anh rể này quả thật đang phản bội chị của cô rồi!
“Lục Diệp Văn!!!” Đó không phải là tiếng hét của Lam Lam mà chính là Trương Hiểu Nghê .Cô ta vừa hét xong đã từ trên giường chạy về phía anh,
Không ngần ngại ở trước mặt người ngoài.Trương Hiểu Nghê liền nhảy lên người của anh,cưỡng hôn lấy đôi môi anh.
“Anh chưa xong, không được đi đâu hết”.
Lam Lam bên ngoài đã nhịn hết nổi rồi, cô liền cầm chai rượu vang lên, sau đó trực tiếp xông vào hét lớn.
“Đúng là một đôi cẩu nam nữ…..Không biết vô liêm sỉ”.
Lục Diệp Văn nghe được giọng nói của Lam Lam,anh hoảng hồn xô mạnh Trương Hiểu Nghê xuống đất.
Trương Hiểu Nghê cũng hết hồn, một lúc sau mới bình tĩnh nhìn ra người phụ nữ trước mặt, không phải phục vụ mà là một người phụ nữ ăn mặc rất xinh đẹp nhưng lại được che bởi chiếc khẩu trang màu đen.
“Cô là ai? Tại sao lại xông vào đây?”
Lam Lam cười lạnh, đưa tay tháo khẩu trang ra vừa nói.
“Muốn biết tôi là ai thì cô hãy nhìn rõ tôi là ai…..”
Khẩu trang được tháo nhưng dường như Trương Hiểu Nghê vẫn chưa nhận ra Lam Lam.
Giọng điệu Lục Diệp Văn run rẩy khẽ gọi Lam Lam.
“Em…..! Sao em biết anh ở đây?”
Lam Lam nhếch mép cười khẩy
“Sao….? Anh bất ngờ lắm có đúng không? Nếu tôi không đến đây thì làm sao biết được anh là loại đàn ông khốn nạn như thế!”
“Em hãy nghe anh giải thích….!”
Lục Diệp Văn bước đến gần Lam Lam định cố gắng giải thích cho cô hiểu thì đúng lúc này Trương Hiểu Nghê từ dưới đất đột ngột đứng lên.Cô ta chấn ngang trước mặt anh,sau đó liền khoanh tay nhìn Lam Lam từ trên xuống.
“A…. Thì ra cô là vợ của Diệp Văn sao?”
“Cái gì….?” Lục Diệp Văn và Lam Lam nghe xong liền bất chợt kinh hãi một phen.
Lam Lam ngừng lại suy nghĩ một lát.Không lẽ người phụ nữ này vẫn chưa hề biết mặt của chị Thi Thi.Ngoại tình với chồng của người ta, nhưng lại không tìm hiểu về vợ lớn,huống hồ cô ta còn là một biên tập viên nữa.
Không lẽ người phụ nữ này tự tin đến nỗi có thể cướp chồng của người khác dễ dàng như vậy sao?
Thật quả là xem thường chị của cô rồi!
Lam Lam trầm ngâm giây lát,sau đó cất tiếng dò xét.
“Cô chưa từng nhìn thấy tôi sao?”
Trương Hiểu Nghê nghe xong liền tỏ vẻ xem thường Lam Lam ra mặt.
“Cô nghĩ cô đáng để tôi được quan tâm sao? Cô đến cũng thật đúng lúc….”Vừa nói cô ta liền di chuyển đến bên cạnh Lục Diệp Văn “Cô cũng nhìn thấy rồi đó, chúng tôi đang quen nhau….Hai chúng tôi đang rất hạnh phúc, vậy cho nên cô cũng mau chóng ly hôn trả lại tự do cho anh ấy đi là vừa”.
“Trương Hiểu Nghê….! Cô bị điên rồi sao?” Lục Diệp Văn quát lớn với Trương Hiểu Nghê.
“Em nói không đúng sao? Chúng ta đã từng yêu nhau từ thời học đại học…. Chính vợ anh là người đã chia cắt chúng ta”
Lam Lam lúc này cũng đã hiểu được một chút.Thì ra hai người này từng quen biết nhau từ thời đi học, còn việc cô ta không nhận ra cô, có lẽ cũng là do một phần ba của cô luôn che giấu với người ngoài về hai chị em cô.
Với lại bên ngoài cũng rất ít người biết cô là vợ của Lục Diệp Bằng và danh xưng Phù Thủy Hội Họa cũng là người trong nghề mới biết chứ người như cô ta thì còn lâu mới biết cô là ai.
Lam Lam liếc nhìn Lục Diệp Văn, cô đành bất đắc dĩ thừa nhận.
“Phải! Tôi là vợ của Lục Diệp Văn!”
Lục Diệp Văn kinh hãi một lần nữa đưa ánh mắt khiếp sợ nhìn Lam Lam.
Lam Lam trừng mắt như đưa một lời cảnh cáo đến Lục Diệp Văn.
Nếu cô ta muốn chơi thì cô sẽ chơi với cô ta đến cùng.
Nghe xong,Trương Hiểu Nghê bật cười nhẹ, đưa tay khoác vào tay anh, giọng điệu khiêu khích.
“Chồng của cô chắc chắn sẽ nằm trong tay của tôi, vậy cho nên cô đừng tốn công sức mà níu kéo anh ấy nữa làm gì “.
“Cô im miệng lại cho tôi” Lục Diệp Văn một lần nữa quát thẳng mặt về Trương Hiểu Nghê, không dừng lại ở đó anh còn đưa tay hất mạnh cô ta ra khiến cho chiếc khăn tắm trên người của cô ta cũng đã làm cho cô ta lộ hàng ra một chút.
Lam Lam nhìn vậy thì liền lấy điện thoại ra chụp vài tấm, cô cũng bắt chước cô ta nói những lời mỉa mai.
“Là một biên tập viên có tiếng trong giới truyền thông lại đi quyến rũ một người đàn ông đã có gia đình, thậm chí còn khoe khoan thân thể trước mặt người vợ lớn như tôi…..Tin này mà lộ ra bên ngoài, không biết cô còn chỗ đứng trong ngành nữa hay không?”
Trương Hiểu Nghê chợt cười khẩy.
“Lúc đó chẳng phải tôi cũng đã có chồng cô rồi sao? Đến lúc đó chúng tôi sẽ công khai chuyện tình yêu của tôi và anh ấy”.
“Thế sao!”
Lam Lam cười nhẹ, nhưng chỉ vài giây sau đó cô không thể nào bình tĩnh liền bước nhanh đến cho Trương Hiểu Nghê hai bạt tai, không hề có một động tác thừa thãi.
“Cô đúng là loại đàn bà rẻ tiền,đồ hồ ly tinh không biết vô liêm sỉ….Cô về tự soi gương mình lại xem…. Loại phụ nữ trung niên lớn tuổi như cô, có thể dùng nhan sắc ra đấu lại với tôi không?”
Lam Lam cũng thật sự không ngờ người phụ này không những lớn tuổi hơn A Mẫn, mà bây giờ nếu ước tính câu chuyện cô ta là bạn học cùng trường của Lục Diệp Văn, thì cô ta còn lớn tuổi hơn cả chị Thi Thi.Nhưng quái lạ thay ở đây, là có lẽ đến giờ cô ta vẫn chưa có chồng.
Không lẽ cô ta đang đợi chờ Lục Diệp Văn ly hôn sao?
Cô ta dám.
Trương Hiểu Nghê cảm thấy rất giận dữ vì đây là lần đầu tiên có người khác dám chê cô già, vừa xấu hổ vừa muốn trả thù cho nên cô ta không chừng chờ liền xông lên, định giơ tay đáp trả với Lam Lam, nhưng lúc này cánh tay của cô ta liền bị ai đó giật ngay lập tức.