Hàn Băng không hiểu tại sao hắn đột nhiên nói vậy nhưng cũng không hỏi ra miệng, chậm rãi cùng hắn vai sát vai đi về phía trước, xuyên qua đám người nhộn nhịp đông đúc trên quảng trường.
Lần này Tư Đồ Vũ Thiên cũng không hỏi nàng muốn linh thú nào hay không, sau khi đi qua một loạt những cửa hàng bán linh thú liền nhắm trúng một Hỏa Điêu Kình linh thú đặc biệt.
Hỏa Điêu Kình linh thú toàn thân là một màu đỏ tươi rực rỡ như lửa cháy, hai mắt xanh lục sắc bén lạnh lùng, cơ thể cao lớn ngang một tửu lâu ba tầng. Có lẽ là do bị nhân loại bắt giữ nên cực kỳ hung hăng, cả người bị dây xích trói chặt trên mặt đất, mỗi một lần có người đi đến hỏi thăm giá cả đều xù lông cổ thét lên bén ngọn dọa người sợ hãi.
Hỏa Điêu Kình linh thú này nhìn qua rất khó không chế, khiến người mua cũng có hơi do dự không dám quyết, cứ thế mà duy trì được hơn ba ngày, cửa hàng vì không bán được mà cũng có chút lo lắng sốt ruột, nên ngay khi Tư Đồ Vũ Thiên hỏi giá, quản sự liền vô cùng nhiệt tình mời chào.
“Vị công tử muốn mua Hỏa Điêu Kình linh thú này đúng không? Loài linh thú này mà dùng làm phi hành thú là lựa chọn không thể chất lượng hơn, mỗi giờ bay được hơn ba trăm dặm*.” Vị chủ quản liên tục chào hàng với hai người, lời nói liền mạch không chút ngắt quãng.
*ba trăm dặm: tương đương với 150km.
“Giá bao nhiêu?” Tư Đồ Vũ Thiên không để tâm lời gã nói, trực tiếp hỏi giá.
“Công tử cũng thấy rồi đấy, tính khí của Hỏa Điêu Kình linh thú cực kỳ hung hăng khó thuần nên lúc bắt giữ đoàn đội của bọn ta mất không ít công sức, giá thành cũng có chút cao…” Chủ quản vẫn giữ nụ cười trên môi, ánh mắt đánh giá nam nhân toàn thân cao quý lạnh lùng này, thầm nghĩ có thể ra giá bao nhiêu để tiền vào túi nhiều hơn một chút. “… nhưng vì công tử đã đến cửa hàng, vậy nên tại hạ sẽ giảm giá xuống cho ngài một thành (phần), Hỏa Điêu Kình này tại hạ chỉ lấy của công tử một vạn ba nghìn lượng vàng.”
“…” Hàn Băng nhìn ánh mắt chủ quản hiện lên sự tham lam cùng tính kế, không cần suy nghĩ cũng biết được Hỏa Điêu Kình linh thú này giá không đắt đến như vậy. “Năm nghìn lượng vàng.”
Chủ quản nhìn về phía nữ tử bên cạnh Tư Đồ Vũ Thiên đột nhiên lên tiếng trả giá, có chút bất ngờ sau lại nhanh chóng lắc đầu. “Tiểu thư đây là muốn mạng của tại hạ sao?! Năm nghìn lượng không thể bán được đâu!”
“Năm nghìn lượng vàng, bán thì bán, không thì thôi.” Hàn Băng lạnh lùng nhìn gã, khuôn mặt bị mặt nạ che hơn một nửa khiến người khác không nhìn ra biểu cảm.
Tư Đồ Vũ Thiên kéo môi cười nhẹ một tiếng, bất giác càng thêm nắm chặt tay nàng, cực kỳ vui vẻ không xen vào cuộc đàm phán của hai người. Đối với hắn, mười vạn cũng không quan trọng, bất quá Hàn Băng muốn trả giá vì hắn, hắn vẫn rất sẵn sàng đón nhận.
“Tiểu thư à, như vậy thật sự không được a! Hay là tại hạ giảm xuống cho ngài còn một vạn hai nghìn lượng, được không?” Chủ quản cũng nhìn ra được nam nhân rất dung túng cho vị nữ tử này nên không dám tỏ thái độ, dù sao thì gã vẫn muốn bán quách Hỏa Điêu Kình linh thú này đi từ lâu rồi, vì nó mà đa số khách nhân đi qua muốn vào xem xét đều bị nó dọa sợ không dám hỏi nhiều, sau đó không dám vào xem tiếp nữa.
“Sáu nghìn.”
“Một vạn một nghìn lượng! Đây là giá thấp nhất mà tiểu nhân có thể giảm cho ngài, nếu không thì không làm gì được nữa đâu!”
“Bảy nghìn.”
“Tiểu thư à, ngài…”
Không đợi chủ quản tỏ vẻ đau khổ kì kèo, Hàn Băng liền đưa tay lên chỉ vào Hỏa Điêu Kình linh thú. “Giá cuối, bảy nghìn năm trăm lượng vàng, có bán hay không?”
Chủ quản nghẹn họng không thốt lên được lời nào, nhìn hai người một cái rồi lại nhìn về phía Hỏa Điêu Kình linh thú nằm rạp bởi dây xích, vẻ mặt lộ ra sự đắn đo do dự.
Con Hỏa Điêu Kình này gã mua vào vừa đúng bảy nghìn năm trăm lượng vàng, mấy ngày nay vì không muốn nó chết đói nên tốn không ít thịt đút cho nó ăn, nếu bán đúng giá như vậy, đúng là lỗ đến không thể lỗ hơn! Nhưng nếu không bán, chỉ sợ gian hàng này của hắn sẽ chẳng có khách nhân nào ghé qua…
“Vị tiểu thư này, nói thật với ngài, ta mua Hỏa Điêu Kình đã vừa tròn số tiền ngài ra giá, mà liên tục mấy ngày rồi ta phải mua thịt linh thú đút nó ăn, nếu bán với giá đó, thật sự là quá lỗ vốn rồi! Ngài xem, có thể…”
Hàn Băng tất nhiên là hiểu ý gã, ánh mắt lạnh lùng nhìn chủ quản một cái thật lâu. “Vậy ta sẽ trả thêm cho ngươi hai trăm lượng vàng, nếu không đồng ý thì ta đi.”
Chủ quản nhíu mày suy nghĩ. Nếu thêm được hai trăm lượng vàng này, trừ đi tiền gã mua thịt linh thú cho Hỏa Điêu Kình ăn thì còn dư ra hơn năm mươi lượng vàng.