“Đó là đương nhiên, tiểu tử, cháu nghe câu nói: tái ông mất ngựa chưa biết là phúc hay họa sao! Có lẽ lần này là cơ hội tốt không chừng còn chiếm được trái tim nàng đó nhà”
Mập lão đầu vừa nói vừa lấy hoa trong thùng ra.
“Cơ hội? Chú mập, chú đừng thừa nước đục thả câu, chú nói rõ xem có chuyện gì đi?”
Tôi buồn bực nói.
“Cháu hiểu câu: Dục cầm cố túng không? Bình thường cháu ở bên cạnh nàng thì nàng sẽ không cảm thấy cháu trọng yếu, nhưng khi mất đi nàng mới nhận ra, con người thường là như vậy, chỉ có sau khi mất đi mới nhận ra được cái gì đáng quý. Cháu cũng nên hiểu đạo lý đó, nếu như vậy, thì đã chứng minh, cháu cách sự thành công không còn xa nữa đầu!”
Mập lão đầu vừa bó hoa vừa nói.
“Thật sao?”
Tôi cũng cảm thấy bất ngờ.
Mập lão đầu gật đầu nói:
“Đương nhiên, chú là người từng trải, sao có thể lừa cháu được cơ chứ! Hơn nữa nếu cháu rời xa nàng, còn ai ủng hộ nàng nữa đây? Cháu có muốn buộc mấy cái nơ vào đây không?”
“Ha ha, vậy thì cảm ơn chú mập!”
nói xong tôi lấy ra một trăm đồng đưa trả.
“A…Không có tiền lẻ, thiếu cháu 1 đồng được không?”
Mập lão đầu tìm trong ngăn kéo một lúc nói.
“Không sao đâu, nếu có thừa thì cháu cũng bỏ vào thùng quyên góp thôi!”
Tôi nói
“Tốt, ha hả”
Mập lão đầu cười nói.
Trên đường tôi không yên tâm, nên gọi điện thoại cho chú Triệu, kết quả chú Triệu cũng nói gần như lão Mập kia, còn thở dài nói, lần này thì lợi cho tiểu tử ngươi rồi! Nếu như không có chuyện lần này, thì bảo tôi cũng phải mượn cớ biến mất một thời gian.
Chẳng lẽ tôi là người không hiểu tâm tư con gái như vậy ư? Tôi lắc đầu.
Vừa mới đi vào trong trường, thì đúng lúc tan học, tội chạm mặt Đổng giáo sư, nhìn thấy tôi, hắn nói:
“Lưu Lỗi, mau đi xem bạn gái của cậu một chút, giống như tâm trạng rất bồn chồn”
“Tâm thần bồn chồn? Sao vậy?”
Tôi hỏi.
“Ha hả, mấy ngày qua cậu không ở bên nàng, nàng đứng ngồi không yên, không có cả tâm hồn để nghe giảng, cậu nên đi xem nàng một chút đi!”
Đổng giáo sư cười nói.
Chẳng lẽ đúng như lời của chú Triệu và Mập lão đầu nói? Triệu Nhan Nghiên bắt đầu quan tâm tới tôi?
Nghĩ tới đây, tôi âm thầm bước nhanh tới phòng học.
Giờ phút này Triệu Nhan Nghiên đang cau mày, ở chỗ ngồi ngẩn người, tôi thấy bộ dạng của Triệu Nhan Nghiên giống như là thời cấp 3 vậy.
Tôi thừa dịp hỗn loạn, nhón chân nhẹ nhàng tới bên cạnh Nhan Nghiên, định ngôi xuống.
Chỉ thấy Nhan Nghiên nói mà không ngẩng đầu lên:
“Thật xin lỗi, chỗ này có người ngồi rồi”
“Có người? Không thể nào? Anh mới đi có mấy ngày, mà đã có người ngồi rồi ư?
Tôi ra vẻ nghi ngờ hỏi.
Nhan Nghiên nghe thấy thanh âm của tôi, thân thẻ run lên bần bật, có chút kích động ngẩng đầu lên, nhìn chăm chú vào tôi, trong anh mắt bao hàm sự u oán, nói:
“Anh là tên gia hỏa chết tiệt, anh chết ở đâu vậy? Tôi còn tưởng răng…”
“Thật xin lỗi, Nhan Nghiên. Trong nhà anh có chút việc lên phải về gấp mấy ngày, đã làm em lo lắng rồi!” tôi cầm bó hoa, đưa cho nàng, nói: “tặng em”
“Làm gì có ai lo lắng cho anh, còn đang mong anh chết đi đấy”
Nhan Nghiên có chút ai oán nói, nhưng một tay nhanh chóng cầm bó hoa lại: “Anh ngốc hay sao, cứ giơ hoa cao thế, để người khác chế giễu à!”
“Đúng vậy, ha hả, hai chúng ta mà cứ nói ra ngoài là bị người khác chế giễu đấy!”
Tôi cười nói.
“Ai thành hai chúng ta với anh. Tôi còn chưa đáp ứng anh đâu!”
Nhan Nghiên trơn mắt nhìn tôi một cái nói.
Tôi giờ phút này cảm nhận được lời của mập lão đầu nói là đúng, không thể tưởng tượng được, Triệu Nhan Nghiên đã bắt đầu quan tâm tới tôi.
Mà tôi cũng hiểu ý của Nhan Nghiên, nên thỉnh thoảng cứ giơ ngón tay khều khuề tay nàng.
Khuôn mặt Nhan Nghiên lập tức đỏ hồng lên như một quả cà chua.
“Đừng như vậy, chúng ta còn chưa có gì….”
Thanh âm Nhan Nghiên có chút run rẩy nhìn tôi nói, nhưng bàn tay vẫn để yên.
“Nhan Nghiên, em có thể làm bạn gái của anh không?” Tôi nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Nhan nghiên, thâm tình nói.
“Tôi…” Nhan Nghiên không nghĩ tới tôi lại có thể to gan tới mức tỏ tình ngay ở trên lớp, làm cho nàng không biết nên làm thế nào, thấy ánh mắt thâm tình của tôi, nàng có chút không dám nhìn thẳng, vội vàng cúi đầu, một lát sau mới lên tiếng:
“Chúng ta…có phải tiến triển quá nhanh không….”
Quá nhanh? Tôi ngất, nếu cộng thêm hai kiếp, có lẽ tình tôi với nàng đã có hơn 20 năm rồi?
Nhưng mà đương nhiên tôi không thể nói như vậy, tôi chỉ có thể kiên nhẫn nói:
“Nhan Nghiên, chẳng lẽ em không thích anh chút nào hay sao?”
“Tôi…Tôi cũng không biết tôi có cảm giác gì với anh…”
Nhan Nghiên thẹn thùng quanh co nói.
“Thích một người, thì khi hắn không có ở bên cạnh, em sẽ nhớ hắn, quan tâm tới hắn…”
Tôi tiếp tục giải thích nói.
“Tôi…tôi…tôi còn cảm thấy quá nhanh…Thật xin lỗi, Lưu Lỗi, tôi không thể đáp ứng anh…”
Triệu Nhan Nghiên nhìn tôi nói.