Trong lòng của Ninh Thư cũng bắt đầu nghi ngờ, chẳng lẽ là cô nhìn nhầm sao, nhưng mà sao có thể chứ, thị lực của cô là 10/10 mà.
Lúc này thì biển quy luật đã không còn bóng dáng của đại thúc rồi, bên trong chỉ còn lại vô số thế giới mà thôi, hơn nữa Ninh Thư cũng đã không thể tìm được thế giới mà cô vừa bỏ vào.
Ninh Thư xoay người rời khỏi đó, men theo con đường cũ để trở về, lúc này thì lực linh hồn của cô đã mạnh hơn lúc đầu rất nhiều, nên khi đối mặt với sự công kích của đao gió thì Ninh Thư đã không phải chật vật như lúc trước, hơn nữa cũng rất ít bị đao gió cắt trúng.
Một đường có nguy hiểm nhưng lại an toàn trở về thân thể của Ngụy Lương Nguyệt, Ninh Thư khẽ mở mắt, sau đó từ từ cử động thân thể, lúc này thì cô mới phát hiện thân thể này vô cùng cứng ngắc, khi cử động thì các khớp xương đều vang lên những tiếng răng rắc, đây là hiện tượng rỉ sét sao?
Ninh Thư đi đi lại lại trong phòng một lúc lâu thì thân thể này mới không còn cứng ngắc như lúc ban đầu nữa.
Sau khi linh hồn hoàn toàn dung nhập vào bên trong cơ thể thì Ninh Thư mới bắt đầu tu luyện.
Bàn long ở trong đan điền đang không ngừng bay lượn, giống như một con rồng thật vậy. Ninh Thư lấy ra một viên Linh Tủy tinh thể lớn bằng móng tay, sau khi nuốt vào thì linh khí không ngừng đi xuống đan điền, giống như muốn phá vỡ đan điền vậy.
Bàn long ở trong đan điền cũng vì thế mà trở nên hưng phấn, điên cuồng hấp thụ linh khí, sau khi đã hấp thụ toàn bộ linh khí thì khí kình của bàn long không ngừng dao động, cuối cùng nổ tung.
Trong nhất thời Ninh Thư không biết phải làm gì, tạo sao lại đột nhiên nổ tung như vậy, chẳng lẽ nó hấp thụ nhiều linh khí quá nên bị bội thực rồi.
Tuy nói là khí kình của bàn long đột nhiên lại nổ tung nhưng Ninh Thư cũng không bị thương ở đâu cả, hơn nữa sau khi nổ tung thì kình khí của bàn long tràn ra ngoài đan điền, hòa vào mọi ngóc ngách trong cơ thể của Ninh Thư, hơn nữa cô còn cảm nhận được từng tế bào trong cơ thể đang không ngừng cắn nuốt linh khí.
Nắm chặt nắm đấm, lúc này Ninh Thư cũng phát hiện ra sức mạnh của mình lớn hơn trước rất nhiều, chỉ cần vỗ nhẹ một cái mà chiếc bàn vừa dày vừa nặng đã biến thành bột phấn.
Toàn cơ thể đều tràn đầy sức mạnh, đến giờ phút này thì cái bí tịch nhìn như là cấp thấp thế mà khi ở một thế giới thích hợp với việc tu luyện lại lộ ra khả năng cao nhất của bản thân nó.
Trước đây Ninh Thư vẫn không quá để tâm đến cuốn bí tịch, lúc trước khi có được nó thì hệ thống chỉ cho nàng 100 điểm tích lũy, nhìn thì có vẻ không đáng giá tiền, nhưng Ninh Thư vẫn kiên trì tu luyện, vậy mà chưa bao giờ ngờ được bí tịch lại lợi hại như vậy.
Nên Ninh Thư quyết định từ nay về sau sẽ kiên trì tu luyện cuốn bí tịch này, cho dù thế giới đó có hạn chế thì cũng có thể làm cho bản thân mạnh mẽ hơn, để bảo vệ chính mình.
Ninh Thư vẫn tiếp tục tu luyện, khi khí kình mới được tu luyện ra thì cô lại tiếp tục nuốt một viên Linh Tủy tinh thể, cuối cùng thì toàn bộ linh khí của Linh Tủy đều bị khí kình hấp thụ hết.
Ninh Thư vẫn tiếp tục bế quan trong phòng để tu luyện nên không biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì, mãi cho đến khi Ngụy trưởng lão đến tìm cô.
Lúc mà Ninh Thư nhìn thấy cha của mình thì cô còn tưởng tu vi của ông đã bị phế bỏ rồi chứ, bởi vì cô không cảm nhận được bấy kỳ sự dao động nào của linh khí trên người cha cô cả, hơn nữa cũng không còn uy áp của kẻ mạnh nữa, thật sự không thể bình thường hơn được nữa, giống như một người dân thường vậy.
“Cha, người bị sao vậy, người bế quan thất bại sao?” Ninh Thư vội vàng hỏi thăm, dù sao thì một người cha cường đại chính là núi dựa lớn nhất của cô.
Ngụy trưởng lão vừa nghe thấy những lời này liền tức giận: “Chẳng lẽ thằng nhóc như con lại không mong cha mình tốt lên hay sao, tình huống của ta lúc này gọi là đột phá bình cảnh, trở về với trạng thái ban đầu, nhóc thối, nếu không phải bên ngoài đang ầm ỹ thì người làm cha này cũng không biết con của mình lại lợi hại như vậy.”
Ninh Thư khẽ nhíu mày hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Ta nghe những đệ tử từ bí cảnh trở về nói con ngang tài ngang sức với Diệp Vũ của Hồng Môn tông, từ lúc nào mà thực lực của con lại mạnh như vậy?” Ngụy trưởng lão vẫn còn hơi nghi ngờ.
Ninh Thư đắc ý nói: “Cũng là nhờ khí lực của con rất lớn, ha ha ha.”
“Tu luyện mới là việc chính, chứ còn khí lực lớn thì có lợi ích gì chứ.” Cha Ngụy quan sát thật kỹ con trai của mình: “Chứng minh cho ta thấy là khí lực của con lớn đến nhường nào.”
Ninh Thư cùng cha của mình đi ra khỏi phòng, sau đó siết chặt nắm đấm, vận khí đan điền rồi đánh về phía Ngụy trưởng lão, Ngụy lão cha cũng trực tiếp giơ tay lên cản nhưng lại bị một quyền này của Ninh Thư đánh lùi về sau hai bước.
Trên khuôn mặt của Ngụy trưởng lão cũng xuất hiện vẻ sợ hãi, quả thực là sức mạnh của Ninh Thư đã vượt xa ngoài sự tưởng tượng của ông ấy.
Còn Ninh Thư thì lại cười híp mắt, sau đó thu hồi nắm đấm, mục đích của cô chính là biến cơ thể của mình trở thành một loại vũ khí, và bây giờ thì thân thể này của cô chính là một loại vũ khí vô cùng khủng bố.
Cuối cùng thì nụ cười cũng đã xuất hiện trên khuôn mặt của cha Ngụy, nhưng ông ấy lại cố ra vẻ nghiêm túc để căn dặn Ninh Thư: “Chỉ dựa vào sức mạnh là không đủ, con có thể cận chiến, nhưng nếu như đối phương muốn liều mạng hoặc không cho con có cơ hội cận chiến thì sao, nên con vẫn cần phải cố gắng tu luyện.”
Ninh Thư khẽ gật đầu: “Con biết rồi, con nhất định sẽ cố gắng.”
“Cha, bên ngoài đã xảy ra chuyện gì?” Ninh Thư giờ mới nhớ ra việc này, đã xảy ra chuyện gì mà làm như muốn lật trời không bằng thế?
Ps: ahihi~ 41 phiếu thích, cứ trên 1 phiếu nữ phụ lại tặng 1 chương, nữ phụ chính là có thể tùy hứng như thế, k có tiết tháo như thế, mn có chiệu đc k ~(^ 3 ^)~