“Phì”, Triệu Thiên Khải thô lỗ phun lên đất: “Không phải một tướng quân, Đại Sở ta không phải là không có tướng quân!”
Thẩm Nguyệt nhíu mày, nàng khoan thai nói: “Đại Sở quả thật không thiếu tướng quân, nếu như đổi lại Triệu tướng quân bị bắt làm tù binh, Triệu tướng quân cũng sẽ lo nghĩ đến Đại Sở đầu tiên, tình nguyện buông bỏ công trận hiển hách, từ bỏ vinh hoa phú quý tự kết liễu mình không?”
Triệu Thiên Khải ngừng một chút, ông ta cười nhạo nói: “Bổn tướng không xấu như Tần Như Lương, sẽ không trở thành tù binh của Dạ Lương như hắn. Chỉ một điểm này thôi bổn tướng đã không làm được!”
“Ồ, vậy sao?”, Thẩm Nguyệt như cười như không đáp: “Nhưng sao ta lại nghe nói, nếu không phải Triệu tướng quân làm lỡ quân cơ mất nửa canh giờ, làm sao ông lại bị vây công chứ, nếu không phải Triệu tướng quân không kịp thời hạ lệnh cho các tướng sĩ rút lui, làm sao có thể chết nhiều người đổ nhiều máu như vậy?”
Triệu Thiên Khải mặt liền biến sắc, mắt ngậm sát khí nhìn về phía Hoắc tướng quân sau lưng Thẩm Nguyệt.
Hoắc tướng quân không thẹn với lương tâm, căn bản không cần chột dạ.
Thẩm Nguyệt lại nói: “Ông luôn miệng nói các tướng sĩ dùng mồ hôi và máu bảo vệ thiên hạ Đại Sở, nhưng Triệu tướng quân lại có thể không thèm chớp mắt một cái, bất kể giá nào cũng phải để các tướng sĩ uổng công đi chịu chết, ông đưa bọn họ vào đâu chứ?”
Triệu Thiên Khải cười ngang ngược điên cuồng nói: “Cô cho rằng chỉ dựa vào mấy từ này của cô, còn có cả mấy từ của lão già kia thì hoàng thượng có tin hay không?! Nói đến cùng thì hoàng thượng tin bổn tướng hay tin các ngươi?”
Thẩm Nguyệt cười nhạt nói: “Cái này không thể nghi ngờ, hoàng thượng đương nhiên là tin Triệu tướng quân. Nếu Triệu tướng quân cố ý làm bậy, muốn phá hư lần đàm phán hòa bình này, vậy thì ông cứ việc làm cho tốt, chờ khi hai nước lại nổi lên chiến loạn, ta cũng muốn xem tốt cuộc Triệu tướng quân thắng trận hay bị đánh bại”.
Thẩm Nguyệt nhíu mày nhìn tay Triệu Thiên Khải nắm kiếm nổi đầy gân xanh.
Triệu Thiên Khải chỉ tức giận không có sát khí, cho nên Thẩm Nguyệt vẫn bình tĩnh.
Triệu Thiên Khải giơ kiếm kề vào cổ Thẩm Nguyệt, tay Tô Vũ ấn tên bội kiếm của Hoắc tướng quân, ngón tay thon dài khẽ dùng sức miết vào cán đao.
Khí tức trên người hắn thản nhiên, nhưng trên mặt không có biểu cảm gì. Tất cả sát khí đều ngưng tụ trên bàn tay đang muốn rút kiếm ra khỏi bao.
Cứ như vậy từng người đều có thể nhẫn nhịn, nhưng Hạ Du lại không nhịn được, lúc này hắn ta đứng ra nói: “Cái loại Trấn Nam tướng quân bỏ đi như ông thật là vô pháp vô thiên rồi!”
Chỉ là lời nói vừa dứt, hắn ta liền bị Thẩm Nguyệt thuận tay kéo đi.
Thẩm Nguyệt điềm tĩnh nói: “Nếu Triệu tướng quân một lòng muốn giết ta thì đã ra tay lâu rồi, cần gì phải chờ tới bây giờ”.
Nàng nói tiếp: “Nếu Triệu tướng quân nắm chắc mình đánh bại được Dạ Lương, vậy tranh chấp đầu năm giữa Đại Sở và Dạ Lương bắt đầu, sao không thấy Triệu tướng quân thắng ngay từ trận đầu tiên hả? Nếu cuộc chiến tranh còn tiếp tục, ắt sẽ là một trận trường kỳ kháng chiến, phía bắc có Bắc Hạ gây hoang mang rồi, Đại Sở không có khả năng có nhiều binh lực chi viện, Triệu tướng quân đã tính qua chưa, năm nay đã bao lâu rồi không mưa?”
“Bao lâu không mưa thì liên quan gì đến bổn tướng?”
Thẩm Nguyệt nhếch môi nói: “Từ xuân hạ luân chuyển đến nay chưa từng rơi nửa giọt mưa, dòng sông cạn kiệt, hoa màu khô héo, sắp có một trận hạn hán kéo dài, lại vào lúc thu hoạch lương thực, nếu thu hoạch không tốt, lương thảo cũng khó mà tiếp tục. Nếu Triệu tướng quân muốn khai chiến với Dạ Lương, không có lương thực thì ông khai chiến thế nào? Ông muốn để mọi người đều chết đói ở trên chiến trường?”