Nào ngờ Mộ Dung Tinh Hoa đột nhiên đứng lên, nhìn về phía Miêu Nghị cũng đang vô cùng xúc động mà chắp tay nói:
– Hiện tại Mộ Dung chỉ còn một thân một mình, chẳng còn phải lo lắng điều gì cả, nghe nói ở chỗ đại nhân đang thiếu người, không biết đại nhân có đồng ý thu nhận ta hay không? Mộ Dung tự nguyện trở thành thủ hạ dưới trướng đại nhân, vì đại nhân cống hiến!
Kỳ thực sau khi ly hôn cùng Tào Vạn Tường. nàng đã nghĩ đến việc sẽ nương tựa Miêu Nghị. trong số những người nàng quen biết, Miêu Nghị chính là người khiến nàng bội phục nhất, tín nhiệm nhất. Nhưng bởi vì có một số nhân tố khách quan bên ngoài cũng như về mặt cảm tình mà nói thì, nàng không muốn bị Miêu Nghị coi thường, lại thêm nguyên nhân vì sao nàng không muốn cùng đi với Miêu Nghị, hơn nữa lúc đó danh tiếng của Miêu Nghị giống như mặt trời ban trưa, nếu nàng tìm tới cửa bày tỏ mong muốn quy phục thì hết sức không ổn, cũng chẳng tính là dệt hoa trên gấm, vì thế nàng đành phải bỏ đi ý định này, không ngờ sau vài năm, tình cảnh Miêu Nghị chuyển biến đột ngột, nàng cũng nghe nói những tin đồn gần đây, do đó màng dứt khoát tìm tới tận đây bày tỏ nguyện vọng trước kia.
Sau khi nàng nói xong, vợ chồng Miêu Nghị đều sững sờ, đồng thời cũng có chút động lòng, hai người tin rằng Mộ Dung Tinh Hoa đã biết được thảm trạng hiện tại của Miêu Nghị, không ai hưởng ứng lệnh triệu tập của Tụ Hiền Đường, vậy mà nàng lại chắp nhận dùng tương lai cũng mình dấn thân vào một nơi tối tăm không nhìn thấy mặt trời thế này, hành động của Mộ Dung Tinh Hoa chẳng khác nào đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi cả.
Miêu Nghị vẫn còn hơi chần chờ, nói:
– Nếu ngươi đồng ý đến đây, ta hoan nghênh bằng cả hai tay, nhưng bên kia chịu thả người không?
Mộ Dung Tinh Hoa nói:
– Tình cảnh của ta ở bên Tào Vạn Tường cũng khá lúng túng, phu nhân Tào Vạn Tường cũng không phải là người lương thiện, hơn nữa ta lại là vợ trước của Tào Vạn Tường., đắc tội hay không đắc tội gì vị kia cũng không tốt, hiện tại nếu ta rời đi, phỏng chừng tất cả những người ở đó đều ước gì việc này xả ra sớm hơn, có lẽ không có vấn đề gì đâu. Chỉ cần đại nhân đồng ý thu nhận, Mộ Dung liền quay trở về xử lý việc này ngay lập tức.
Miêu Nghị nghiêng đầu dò hỏi ý kiến Vân Tri Thu, hắn muốn thu nhận nàng, nhưng lại lo lắng Vân Tri Thu lại hiểu lầm.
Dường như Vân Tri Thu đoán được ý nghĩ của hắn. Vì thế nàng cười tủm tỉm nói:
– Xem ra thiếp thân phải chúc mừng đại nhân lại có thêm một tâm phúc dưới tay rồi.
Lúc này Miêu Nghị mới buông tiếng thở dài nói:
– Nếu đã như vậy, chỉ cần bên kia đồng ý thả người, ở chỗ ta sẽ không thành vấn đề. Nhưng ta cần phải tuyên bố trước một câu, quan hệ giữa ta và
Doanh gia không tốt lắm đâu, vì vậy ta không tiện ra mặt cho ngươi, nếu không sẽ phản tác dụng. Tức thì, Mộ Dung Tinh Hoa trở nên hưng phấn.
– Thuộc hạ hiểu rõ.
Sau khi nói chuyện với nhau một lúc lâu, Mộ Dung Tinh Hoa vội vã trở về chuẩn bị quy thuận Miêu Nghị thật sớm, nàng không muốn phải ở lại chỗ kia thêm một ngày nào nữa, Vân Tri Thu còn bảo nếu nàng đã đến Quỷ Thị thì cứ ở đây đi dạo khắp Quỷ Thị thưởng thức khung cảnh nơi đây, nhưng nàng đã cự tuyệt, đáp rằng nếu sau này nàng nhậm chức tại Quỷ Thị, sẽ còn nhiều thời gian đến quan sát nơi này thật kỳ. Tiếp đó, Mộ Dung Tinh Hoa chào từ biệt rồi rời đi.