Với tu vi hiện nay của Đái Thược Hành, chỉ cần không gặp phải cường giả bậc Siêu Cấp Đấu La thì hắn có thể kiên trì được 1 giây, đồng thời còn giá hỏng công kích của đối thủ.
Năng lực của Mộng Hồng Trần rất giỏi, độc của Băng Thiềm kia bản thân Đái Thược Hành cũng khó giải được. Nhưng đúng như Mã Tiểu Đào nói, Hồn Đế bước ra từ nội viện Sử Lai Khắc làm sao lại đơn giản như bình thường? Đái Thược Hành nhờ vào kinh nghiệm lão luyện của mình, rốt cuộc liên tiếp đẩy đối thủ rơi vào tuyệt cảnh.
Các trận đấu trước, Mộng Hồng Trần đã tiêu hao lượng Hồn Lực không nhỏ, huống chi cô còn vừa thi triển Băng Hỏa Độc Mão Long Toản. Cô ngàn vạn lần không ngờ Đái Thược Hành trông có vẻ như đèn cạn dầu lại có thể một bước thay đổi tình thế. Trong tích tắc, một cô bé mười lăm tuổi thiếu kinh nghiệm như cô không khỏi có chút lúng túng.
Kiên Nhận Bích không ngừng run rẩy, nhưng vòng ánh sánh bảo hộ phía trong vẫn còn, Mộng Hồng Trần cảm nhận được Hồn Lực trong cơ thể không ngừng trào ra ngoài, khi Bạch Hổ Phá Diệt Sát đến trước mặt cô, Kiên Nhận Bích vừa tiếp xúc với nó được hai giây thì vỡ tan.
Lợi trảo Bạch Hổ chạm vào bộ áo giáp Hồn Đạo Khí của cô phát ra những tiếng động kinh người.
– Chúng tôi nhận thua.
Sư phụ dẫn đội của học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư hét to, sau đó, một tia sáng từ trên trời bay thẳng xuống bảo vệ lấy Mộng Hồng Trần.
Chỉ trong tích tắc thôi, nhưng bộ áo giáp cấp sáu của Mộng Hồng Trần đã có hơn mười vết hỏng. Lực phòng ngự của nó vốn không kém nhưng dưới một kích toàn lực của Đái Thược Hành vẫn không đáng nhắc tới. Nếu không phải sư phụ dẫn đội kia hô to kịp thời có lẽ nó cũng vỡ nát và Mộng Hồng Trần cũng bị đòn tấn công kia đập tan.
Cái gì là thực lực? Đây, chính là thực lực tuyệt đối. Hồn Đế Bạch Hổ Đái Thược Hành bằng chính thực lực mạnh mẽ của mình chứng minh cho mọi người thấy, cho dù dưới tình huống vũ hồn bị khắc chế, Sử Lai Khắc vẫn mạnh mẽ như cũ.
Khi ánh sáng từ Bạch Hổ Phá Diệt Sát hoàn toàn biến mất, Mộng Hồng Trần vẫn còn trong trạng thái hoảng hốt,. Cô cảm nhận được một cách rõ ràng bản thân vừa trở về từ cõi chết. Kiên Nhật Bích đã hoàn toàn vỡ nát, bộ áo giáp cũng bị hỏng không nhẹ, chỉ còn lại mỗi song kiếm.
Mộng Hồng Trần phun ra một ngụm máu, cả người lảo đảo đứng không vững, cô phải dùng hai thanh song kiếm trên tay mới miễn cưỡng chống đỡ được cơ thể.
Đái Thược Hành lạnh lùng nhìn cô, ánh mắt cực kỳ nguy hiểm dọa cô rùng mình một cái. Cô biết rõ, nếu không phải bản thân có độc hàn của Băng Thiềm và Hồn Đạo Khí mạnh mẽ thì e là tư cách giao đấu với người ta cũng không có.
Càng khiến mọi người bất ngờ chính là Đái Thược Hành liếc mắt nhìn Mộng Hồng Trần một cái rồi bước đi về phía khu vực chờ chiến của chiến đội Sử Lai Khắc.
Hắn vừa về đến đã bước đến trước mặt Mã Tiểu Đào, những biến hóa khi sử dụng Vũ Hồn tăng phúc biến mất với tốc độ kinh người.
– Đội trưởng, tôi đã không khiến Sử Lai Khắc phải mất mặt.
Hai mắt Đái Thược Hành sáng rực nhìn Mã Tiểu Đào nói, đây là lần đầu tiên hắn chủ động gọi Mã Tiểu Đào bằng hai chữ đội trưởng.
Mã Tiểu Đào đứng dậy gật đầu với hắn.
Đái Thược Hành khoát tay, tháo ra chiếc nhẫn trên bàn tay trái, chiếc nhẫn kia có màu bạc trắng, phía trên là một đầu hỗ uy phong lẫm lẫm.
– Cho cô. Tôi tin cô có thể sử dụng nó. Đội trưởng, phiền cô, Sử Lai Khắc, không thể thua.
Nói xong, hắn liền đặt chiếc nhẫn vào tay Mã Tiểu Đào, sau đó hai mắt nhắm nghiền, cả người ngã xuống.
Nhưng Mã Tiểu Đào rất nhanh nắm lấy tay hắn, không để hắn phải ngã xuống đất, đôi môi mím chặt.
Đái Thược Hành thắng nhưng đồng thời vẫn bị kịch độc của Mộng Hồng Trần làm hôn mê, mất hết sức chiến đấu.
Nhưng, bằng sức mạnh của mình, hắn đã thắp lên ngọn lửa hừng hực trong lòng những thành viên còn lại.
Đúng vậy, Sử Lai Khắc, không thể thua.
Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đứng cạnh nhau, hai tay nắm chặt.
Giờ phút này, trong bảy người của trận đấu cá nhân, chỉ có hai người bọn họ và Mã Tiểu Đào chưa ra thi đấu.
Nhìn thấy những đồng đội của mình, người hôn mê người trọng thương, lòng bọn họ hết sức đau đớn. Vì vinh quang của Sử Lai Khắc, bọn họ cho dù phải trả giá bằng sinh mệnh của mình cũng sẽ không hối tiếc, đây chính là quyết tâm lớn nhất của bọn họ.
– Tới lượt ta.
Mã Tiểu Đào vừa nói vừa đeo chiếc nhẫn mà Đái Thược Hành vừa đưa cho cô vào tay, chuẩn bị lên sàn đấu.
Nhưng đúng lúc này, trọng tài Thiên Sát Đấu La Hoàng Tân Tự bỗng cao giọng tuyên bố.
– Học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư chấp nhận bỏ qua các trận đấu còn lại của lượt đấu cá nhân. Học viện Sử Lai Khắc chiến thắng. Song phương nghỉ ngơi chỉnh đốn trong vòng một phút, sau đó tiếp tục đấu lượt trận 2-2-3. Vì hai lượt đấu trước có một số tình huống ngoài ý muốn, nên lượt thứ ba, song phương có thể cử thành viên dự bị tham gia thi đấu.
Học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư nhận thua ao?
Mã Tiểu Đào, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đều vô cùng kinh ngạc. Nguồn: http://truyenfull.com
Đối thủ còn đến ba người, hơn nữa đội trưởng Mã Như Long của bọn họ còn chưa ra thi đấu thế mà đã nhận thua?
Vương Ngôn tái mặt nói:
– Chiến đội Nhật Nguyệt thật ranh mãnh.
Mã Tiểu Đào nhíu mày hỏi:
– Có chuyện gì thế Vương lão sư?
Sắc mặt Vương Ngôn vô cùng khó coi, hắn trầm giọng nói:
– Bọn họ bỏ qua lượt đấu này chính là lấy lui làm tiến. Vì trong mấy người còn lại, không ai có khả năng là đối thủ của ngươi trong lượt đấu cá nhân nữa. Đối với Hồn Đạo Sư, số lượng người thi đấu càng nhiều thì càng có lợi. Hơn nữa, bọn họ có bảy người dự bị, chúng ta chỉ còn ba người. Mà Mộng Hồng Trần ban nãy chỉ hơi thoát lực, nếu cho cô bé một chút thời gian chắc chắn có thể khôi phục lại.
Home » Story » đấu la đại lục ii (tuyệt thế đường môn) » Chương 281: Chấp niệm của Hồn Đế Bạch Hổ (Trung)
Chương 281: Chấp niệm của Hồn Đế Bạch Hổ (Trung)
- Tháng 10 18, 2023
- 8:40 chiều