ông lại nói với Lý Lâm Phổ: “Tướng quốc, ngài xem xem tiểu tử này, ngày đại hỷ như thế lại không cho chúng ta đến kìa.”
Lý Lâm Phổ cũng cười nói: “Nơi này là Độc Cô phủ, chúng ta tới hay không hắn làm sao mà làm chủ cho được. Độc Cô sứ quân, ngươi nói đi!”
“Vâng! Vâng! Vâng!” Độc Cô Hạo Nhiên liên thanh nói: “Cao Ông. tướng quốc, mau mời các vị vào trong đại sảnh đường.”
Bùi phu nhân đã sớm đi đến trước cửa đại sảnh đường mà chờ, bà thấy Cao Lực Sĩ và Lý Lâm Phổ mở miệng một tiếng ngày cử hành hôn lễ, ngậm miệng lại một chữ chứng hôn. trong lòng của bà mừng rỡ vô cùng, có hai trọng thần trong triều này đến. thì trượng phu sẽ không dám tùy ý hối hôn rồi.
Bà vội vàng tiến lên chào: “Hoan nghênh Cao Ông. hoan nghênh tướng quốc đã đến!”
Thê tử Lữ thị của Cao Lực Sĩ và bà có quan hệ rất tốt. vội vàng tiến lên khoát lấy cánh tay của bà cười nói: “Chúng tôi không có tới muộn chứ! Ngày cử hành hôn lễ đã tuyên bố chưa?”
“Còn chưa có tuyên bố đâu! Các vị tới vừa đúng lúc đấy, mau mời đi vào bên trong ngồi!”
Cao Lực Sĩ và Lý Lâm Phổ đi vào trong đại sảnh đường, họ hàng nhà Độc Cô đều đồng loạt đứng cả lên. Mấy huynh đệ của Độc Cô Hạo Nhiên vội vàng sắp xếp lại chỗ ngồi, chỗ ngồi của Lý Khánh An và Minh Nguyệt tỷ muội dời đến bên hông, bên cạnh chỗ của vợ chồng Độc Cô đặt thêm một cái bàn dài, cho Cao Lực Sĩ và Lý Lâm Phổ.
Hai người ngồi xuống. Cao Lực Sĩ cười ha hả nói với vợ chồng Độc Cô: “Điều ta quan tâm nhất chính là ngày cử hành hôn lễ định vào lúc nào, thật làm người ta mong đợi quá đi!”
Bùi phu nhân vội vàng cười nói: “Thời gian Thất Lang ở Trường An không nhiều lắm. thiếp thân cố gắng chọn trong thời gian ngắn một chút. Tối hôm qua thiếp thân và phụ thân của Minh Nguyệt thương lượng là ngày mười lăm tháng hai. không biết các vị cảm thấy như thế nào?”
“Mười lăm tháng hai, ừm! Thời gian hơi gấp một chút, còn có năm ngày thôi, chỉ sợ sẽ gấp rút quá. trước lúc đến đây ta cũng có hỏi ngày rồi, ngày mười tám tháng hai là ngày tốt. hơn nữa thời gian cũng thong thả hơn. Độc Cô sứ quân, ngươi nghĩ như thế nào?” Cao Lực Sĩ nghiêm trang hỏi.
Trong lòng Độc Cô Hạo Nhiên vô cùng khó xử. mặc kệ ông ta là định ngày ở phía trước, hay là lùi ngày về phía sau, cũng đều có ý nghĩa là mình đã đáp ứng rồi, nếu chỉ là họ hàng nhà Độc Cô thì còn đỡ, nhưng hiện tại lại là Cao Lực Sĩ và Lý Lâm Phủ, hai người này ông càng không dám đắc tội, trước mắt đây ông lại không thể không trả lời, ông cười gượng một tiếng nói: “Hãy đế cho ty chức suy nghĩ một chút, rốt cục thì ngày nào thích hợp hơn đây?”
Trong miệng ông nói muốn suy nghĩ một chút, trong đầu lại xoay nhanh mà bàn tính đối sách, phải làm sao bây giờ? Trong đại sảnh đường im phăng phắc, cũng đều đang chờ câu trả lời của ông ta.
Đúng lúc này, bên ngoài đại sảnh đường bỗng nhiên có người kêu lên: “Lũng Hữu Tiết độ sứ Ca Thư Hàn Đại tướng quân. Kiếm nam Tiết độ sứ Cao Tiên Chi Đại tướng quân đến!”
Tiếp theo lại có người hô lớn: “Lương vương điện hạ. Quảng Bình vương, kinh triệu duẫn Vương sứ quân đến!”
Trong đại sảnh đường ‘òa!’ một tiếng nổ tung, cả đến Ca Thư Hàn và Cao Tiên Chi mà cũng tới rồi, Lý Hanh phụ tử và Vương Củng cũng tới luôn, người nào người nấy đều là cấp bậc nhân vật quan trọng cả. Rất nhiều người lập tức liền kịp thời phản ứng lại. Ca Thư Hàn cùng Lý Khánh An ở trong trận chiến Thạch Bảo thành có quen biết, còn Cao Tiên Chi lại là cấp trên cũ của Lý Khánh An. Lý Hanh phụ tử thì không cần nói rồi. Vương Củng đến đây tám chín phần mười là do quan hệ của Lý Lâm Phổ. nhưng nói cho cùng, thì cũng đều là sĩ diện của Lý Khánh An cả. nếu không có Lý Khánh An. những người này có ai chịu tới đâu?
Mấy huynh đệ của Độc cô gia hoảng cả lên. lại phải sắp xếp lại vị trí chỗ ngồi lần nữa. thế này thì còn gì là cuộc họp mặt của họ hàng nhà Độc Cô nữa đâu? Đây đã là buổi họp mặt trong triều rồi còn gì.
Vợ chồng Độc Cô đã đi ra ngoài nghênh đón. nhưng Lý Khánh An lại không nhúc nhích, hắn bưng ly rượu lên chậm rãi uống một ngụm rượu, vừa cười vừa nói khẽ với Minh Nguyệt: “Có ngạc nhiên không?”
Minh Nguyệt một phen kinh ngạc, nhỏ giọng nói: “Lý lang, là do chàng đã sắp đặt sao?”
“Có thể nói là do ta. cũng có thể nói không phải do ta. đó là suy nghĩ của ta. nhưng là do một tay Cao Ông sắp đặt cả. ta làm gì có thời gian.”
“Nhưng chàng làm sao lại biết phụ thân hôm nay sẽ có ý định này?”
Lý Khánh An đem chiếc ly không đặt xuống trước mặt của nàng, cười nói: “Nàng rót rượu cho ta trước đi. ta sẽ nói rõ nguyên nhân cho nàng nghe.”
Minh Nguyệt lườm hắn một cái. cầm bầu rượu rót một ly rượu cho hắn: “Như vậy được rồi chứ! Nói mau. chàng làm sao mà biết thế?”
Lý Khánh An cầm ly rượu lên. khoan thai uống một ngụm, lại mỉm cười nói: “Nếu ta ngay cả chuyện nhỏ như thế mà cũng nghĩ không ra. ta còn xứng làm An Tây Tiết độ sứ sao?”
“Tự cao quá đi thôi!” Minh Nguyệt thấp giọng lườm hắn một câu. trên mặt lại nhịn không được mà tủm tỉm cười, giờ thì phụ thân đã vô kế khả thi rồi.
Lúc này, Minh Châu khẽ than lấy một câu: “Có quyền lực tốt thật!”
Tiếng bước chân từ bên ngoài đại sảnh đường vọng đến. lát sau một đoàn lớn người đi vào, đi tuốt đằng trước mặt chính là Lý Hanh, bên cạnh hắn là Cao Tiên Chi. Lý Khánh An đã hơn hai năm không gặp Cao Tiên Chi. hắn vẫn không có khác gì so với trước đây, chỉ là có vẻ càng thêm nho nhã hơn mấy phần, xem ra sông núi Ba Thục thích hợp với con người hơn vùng cát vàng đại mạc nhiều lắm. Lý Khánh An bỗng nhiên nhớ tới Cao Vụ. nghe nói nàng đã tòng quân, trong cuộc chiến với Nam Chiếu không ngừng lập công lớn. được đặc biệt phong làm trung lang tướng, không biết vị nữ tướng quân này có cùng phụ thân mình vào kinh không, hẳn là không có, nếu nàng vào kinh, nàng hẳn sẽ cùng phụ thân đến đây mới đúng.
“Hay cho tên Lý Khánh An. định lén lén lút lút mà thành hôn sao?”
Ánh mắt Ca Thư Hàn thật lợi hại, liếc mắt một cái liền thấy Lý Khánh An, hắn cười lớn rồi đi lên, Lý Khánh An cũng đứng lên, cười nói: “Vậy lúc ngài cưới vợ, sao lại không gọi ta thế?”
Ca Thư Hàn đấm vào đầu vai hắn một quyền, cười hí hí nói: “Lúc ta cưới vợ, thì nhà ngươi còn đang bú sữa ấy!”
mắt hắn thoáng liếc một cái. nhìn thấy Minh nguyệt. lập tức ánh mắt sáng lên, khen: “Em dâu quả nhiên xinh đẹp tuyệt luân, gả cho tiêu tử nhà ngươi, có phải có chút đáng tiếc lắm hay không, phải lấy Ca Thư ta mới đúng.”
Dứt lời. hắn cười ha ha. mọi người thấy hắn thô tục. ngông cuồng, vô lễ, đều nhíu mày, vẻ mặt của Minh Nguyệt cũng có chút ửng đỏ, Lý Khánh An lại mỉm cười: “Ngài muốn đoạt Minh Nguyệt của ta cũng được, vậy thì chúng ta trao đổi một chút, đem ba vạn quân Hà Hoàng của ngài điều cho An Tây của ta lần nữa. có được không?”
Ca Thư Hàn mặt ngoài thô cuồng, nhưng hắn lại là người vô cùng thận trọng, hắn hôm nay tới đây, một mặt cố nhiên là nể mặt Lý Khánh An, nhưng hắn đối với Lý Khánh An vẫn có chút canh cánh trong lòng. Lúc trước Lý Khánh An lấy đi ba vạn quân Lũng Hữu tinh nhuệ của hắn. lại không hề trả lại cho hắn. cho nên hắn mượn việc khen Minh nguyệt. trên thực tế là có một chút chế nhạo Lý Khánh An, không ngờ Lý Khánh An lại lặng lẽ phản kích hắn một đòn. chỉ thẳng vào quân Hà Hoàng của hắn. Trong lòng Ca Thư Hàn chột dạ ngay, hắn vội vàng che lấp mà cười nói: “Ta là người thô thiển không biết nói năng, ta nào dám đoạt kiều thê của Lý Đại tướng quân chứ, nào! Ta tự phạt rượu ba chén.”
Hắn đưa tay ra: “Lấy bát sừng trâu lớn đến đây!”
Có người vội vàng mang tới bát sừng trâu lớn. lại rót đầy thật đầy rượu, Ca Thư Hàn một hơi cạn cả ba chén lớn. híp mắt cười nói với Lý Khánh An: “Hiền đệ, lão ca ta nể mặt ngươi lắm rồi chứ!”
Lý Khánh An cũng vẫy tay một cái: “Có qua mà không có lại, thì đã không phải lễ, cũng rót đầy cho ta!”
Minh Nguyệt thấy bát sừng trâu lớn đó ít nhất có thể đựng đến cả cân rượu, nàng không khỏi có chút lo lắng, thấp giọng nói: “Lý lang. uống ít một chút.”
Lúc này Cao Tiên Chi đi lên cười nói: “Minh Nguyệt cô nương không cần lo lắng. Lý tướng quân năm đó thăng chức hiệu úy, đã bị ép uống ba mươi chén lớn. ba chén rượu này đối với hắn mà nói chăng thấm vào đâu cả.”
Mặc dù nói như vậy, Minh Nguyệt vẫn là có chút lo lắng cho Lý Khánh An. nhưng Lý Khánh An lại đón lấy bát sừng trâu lớn. một hơi uống cạn cả ba chén rượu lớn. mà mặt không đổi sắc.
“Tốt!” Ca Thư Hàn hô lớn một tiếng, hắn giơ ngón tay cái lên nói: “Hiền đệ quả nhiên thống khoái, tuy rằng hôm nay không phải là ngày đại hỹ của hiền đệ, nhưng cũng là ngày hôn sự chính thức được định, ta Ca Thư Hàn có thể chứng kiến giờ khắc này, cũng là đã chia xẻ được vinh dự với quân An Tây rồi.”
“Là một vinh dự!”
Lý Hanh dẫn theo đứa con trai Lý Thục đi lên. hắn khẽ thở dài nói: “Đại tướng quân vì biên cương của đất nước, đẫm máu hăng hái chiến đấu, cho đến gần ba mươi tuổi rồi mới cưới vợ, đây không những là vinh dự của quân An Tây, cũng là vinh dự của quân nhân đại Đường, đợi ngày Lý tướng quân chính thức thành thân, ta nhất định sẽ đến chúc mừng nữa.”
Hắn lại quay đầu lại nói với đứa con trai: “Thục nhi. ở trước mắt con có tam đại Tiết độ sứ. bọn họ đều là trụ cột của đại Đường ta. nếu mất đi bọn họ, thì triều đình đại Đường ta sẽ sụp đổ, con phải nhớ kỹ điều đó.”
Ánh mắt Lý Thục nhìn thoáng qua Minh Nguyệt đầy vẻ phức tạp, đáp ứng nói: “Con nhớ kỹ rồi.”
“Nhớ kỹ rồi. còn không mau thi lễ với ba vị Đại tướng quân?”
Lý Thục không dám cãi lời phụ thân, vội vàng thi lễ với Lý Khánh An. Ca Thư Hàn và Cao Tiên Chi, nói: “Lý Thục xin thi lễ với ba vị Đại tướng quân, mong ba vị Đại tướng quân chiếu cố nhiều cho Lý Thục.”
những lời nói này của phụ tử Lý Hanh có chút quái dị. Ca Thư Hàn và Cao Tiên Chi nhìn nhau, trong mắt đều lộ ra vẻ nghi hoặc, nhưng Lý Khánh An lại đáp lễ nói: “Hoàng trưởng tôn rất khiêm tốn. Lý Khánh An kính nể vô cùng, hôm nay hoàng trưởng tôn đích thân đến chúc mừng. Lý Khánh An sẽ ghi nhớ mãi trong lòng.”
Lúc này, Cao Lực Sĩ cười nói: “Các ngươi đừng ở đó hàn huyên nữa. tất cả mọi người đều đang chờ, đừng để cho chủ nhân chờ đến sốt cả ruột chứ.”
Lúc này mọi người mới đồng loạt an vị, lần này, Độc Cô Hạo Nhiên rốt cục cũng đành bất lực, cho dù ông có ý nghĩ gì đi chăng nữa. cũng đỡ không nổi nhiều trọng thần quyền cao áp đảo như vậy. ông lắc lắc đầu. bất đắc dĩ mà với thê tử: “Nàng thắng rồi!”
Trong lòng Bùi phu nhân như trăm hoa đua nở bà thấp giọng cười nói: “Lão gia. vốn dĩ là thế. hôn sự của Lý Khánh An và Minh Nguyệt cả Trường An đều biết, lão gia thật sự muốn hồi hôn. chỉ e là không phải dễ dàng như vậy rồi.”
Độc Cô Hạo Nhiên âm thầm thở dài một hơi. quả thật không còn biện pháp gì rồi. nhưng mà nếu để cho ông tuyên bố, thì mặt mũi của ông còn để đâu được nữa. ông bèn nói: “Nàng tuyên bố đi, đã không quan hệ gì đến ta rồi.”
Bùi phu nhân đang muốn đứng lên. bên ngoài đại sảnh đường lại nhanh bước đi tới mấy người, lại là mấy viên hoạn quan, viên hoạn quan cầm đầu đứng ở trước cửa đại sảnh đường cao giọng nói: “Quý phi nương nương đưa tới quà mừng. chúc cho Lý Đại tướng quân và Minh Nguyệt cô nương sớm định ngày cử hành hôn lễ. sớm kết trăm năm!”
Trong đại sảnh đường đồng loạt ồ lên. một việc chọn ngày cưới nhỏ nhoi như thế. mà không những có nhiều trọng thần đến như vậy, thậm chí ngay cả quý phi nương nương cũng kinh động đến. Độc Cô Hạo Nhiên cả kinh trợn mắt há hốc mồm. sau một lúc lâu. ông thở dài một tiếng, rốt cục đứng lên nói: “Xin các vị yên lặng! Ta sẽ chính thức tuyên bố ngày cử hành hôn lễ.”
Yến tiệc của Độc Cô gia ở một canh giờ trước đã kết thúc, thời gian hôn lễ chính thức định vào ngày 18 tháng 2, mà hôm nay là mùng mười tháng giêng, chỉ còn lại thời gian tám ngày thôi. Độc Cô gia sẽ sắp phải đối mặt với thời khắc bận rộn nhất.
Trên tiệc rượu, Độc Cô Hạo Nhiên tâm trạng buồn bực, uống đến say mèm. cáo biệt và tiễn đưa khách đều do một mình Bùi phu nhân lo liệu, trước Độc Cô phủ vô cùng bận rộn. từng chiếc xe ngựa lần lượt rời đi cùng với sự hộ tống của các tùy tùng.
Lý Khánh An cũng đã uống đến sương sương. Minh Nguyệt đưa hắn ra khỏi cửa nhà. tuy phụ thân cuối cùng đã tuyên bố hôn sự. nhưng Minh Nguyệt vẫn lo lắng khôn nguôi, nàng lo lắng lại phát sinh biến cố, hai năm nay nàng cứ gặp truân chuyên lận đận. trông cỏ cây đều ra binh cả rồi.
“Mấy ngày nay ta để Vũ Y và Như Thi Như Họa đến bên cạnh nàng. đừng lo lắng. sẽ không có chuyện gì đâu.”
Lý Khánh An thấp giọng an ủi nàng nói: “Ta đã không phải là tên tiểu quan quân mặc cho người ta làm thịt như năm xưa nữa. hãy tin ta có đủ năng lực để bảo vệ muội.”
“Muội biết, chỉ là bản thân huynh cũng phải cẩn thận.”
“Thôi, ta đi trước, hãy chờ đợi thời khắc đó của chúng ta nhé!”
Lý Khánh An xoay người lên ngựa, hướng về Minh Nguyệt khẽ gật đầu. Minh Nguyệt nhoẻn miệng cười, kiều mị vô ngần, dõi theo Lý Khánh An đi xa. Bùi phu nhân đi tới ôm lấy cánh tay của con gái cười nói: “Sao thế, luyến tiếc ư?”
“Nương, con thực lo lắng cho huynh ấy, huynh ấy đã đắc tội Thánh Thượng. phải làm sao bây giờ?” Minh Nguyệt cúi đầu thở dài nói.
“Không cần lo lắng, chuyện của các nam nhân không phải đơn giản như con nghĩ vậy đâu. con phải tin tưởng trượng phu của con có năng lực đi đối mặt nó.”
“Con cũng hy vọng như thế!”
Minh Nguyệt tươi cười, nói với mẫu thân: “Nương, chúng ta trở về thôi!”
Khách khứa đều cáo từ ra về hết. trước cửa Độc Cô phủ bèn nhanh chóng im lìm lặng tanh.
Lý Khánh An dưới sự hộ tống của hơn năm mươi thân binh đi về phía cửa phường, vừa đi đến trước cửa phường, bèn nhìn thấy một chiếc xe ngựa dừng ngay ở vệ đường đằng xa. một viên quân nhân tiến tới thi lễ.
“Lý Đại tướng quân, đại soái của chúng tôi có lời mời!”
“Là Thư Ca đại soái phải không?” Lý Khánh An đã nhận ra vị quan quân này là một cận thân gia đồng Tả Xa. cũng là một viên mãnh tướng.
“Vâng! Đại soái mời tướng quân vào trong xe ngựa gặp mặt.”
“Vậy thì quấy rầy rồi.”
Lý Khánh An giục ngựa đi đến bên cạnh xe ngựa. Ca Thư Hàn đã mở cửa xe chờ đợi từ trước, hắn cười ha hả nói: “Lý tướng quân có say không?”
Lý Khánh An cũng cười nói: “Rượu không hề gì. chỉ là giai nhân làm ta say mê.”
Ca Thư Hàn vỗ tay cười to: “Hiền đệ quả nhiên là người hiểu biết phong tình, mau mời lên xe ngựa.”