Tiêu Chiến thấy hơi khát, không phải kiểu khát nước bình thường, là cơ thể cảm thấy thèm khát.
Ánh mắt trần trụi, tâm tư của anh hoàn toàn viết hết lên trên mặt.
Vương Nhất Bác mà không nhìn ra thì cậu có mà bị mù.
“Sao thế, bị em làm cho mê mẩn, lại muốn rồi à?”
Tiêu Chiến không thừa nhận cũng không phủ nhận, “Vương Nhất Bác, tắt đèn đi.”
Vương Nhất Bác đá lông mày một cái, xuống giường đi đến phía cửa tắt đèn, lại lần mò trong bóng tối leo lên giường, Tiêu Chiến trực tiếp mở chăn ra ôm cậu ấy vào trong.
Trong màn đêm, những chiếc hôn nhẹ nhàng như mưa rơi lên người cậu, không có quy luật gì cả, Tiêu Chiến chạm vào đâu thì hôn ở đó.
Vương Nhất Bác yên tĩnh nằm đó, không có ham muốn tình dục cần vội vàng phóng thích, sự yêu thương vỗ về như vậy thật tốt, nụ hôn của người yêu nở từng đóa hoa trong trái tim cậu ấy.
Nhưng thật kỳ lạ, bông hoa đó lại có vị chua chát.
Người chịu khổ quá lâu, trong một chốc một lát không được trao cho quá nhiều vị ngọt, cậu ấy sẽ không tiêu hóa được hết.
Cậu cố gắng điều chỉnh cảm xúc, anh cậu đang hưng phấn, đang cảm xúc, cậu không thể khiến anh mất hứng được.
Sau đó cậu cảm nhận được, Tiêu Chiến không hôn cậu nữa.
Gò má ấm nóng dán lên ngực cậu, giấu mình trong chăn, Tiêu Chiến chỉ ôm cậu, yên tĩnh mà ôm cậu, không nói bất cứ điều gì.
Cậu nhấc chăn lên, lật người đè Tiêu Chiến xuống dưới thân mình.
“Sao thế?” Cậu hỏi Tiêu Chiến.
Người dưới thân không nói chuyện, Vương Nhất Bác lại nhẹ nhàng hôn lên đuôi mắt anh một cái.
Vẫn khô, yên tâm rồi.
Cậu lại hỏi Tiêu Chiến: “Làm không? Anh nằm hay là ngồi phía trên? Hay là em từ phía sau? Tư thế nào thì anh thoải mái?”
“Vương Nhất Bác.” Tiêu Chiến ôm cổ cậu kéo xuống phía dưới, không tiếp tục nói với cậu về việc làm tình nữa, chỉ dùng sức ôm chặt lấy cậu.
Vương Nhất Bác đưa tai mình kề sát bên miệng Tiêu Chiến, “Anh nói đi.”
“Anh rất nhớ em.”
Không có cách nào kể cho em nghe hết từng ngày từng ngày dài đằng đẵng đã trôi qua, những gì có thể nói ra, cũng chỉ có mấy chữ này mà thôi.
Anh rất nhớ em.
/
Bố mẹ Vương muốn bọn họ ở lại thêm mấy ngày, quả thực là về quá vội vã, bên phía Vương Nhất Bác còn đỡ, nhưng Tiêu Chiến đã gác lại mấy việc gấp trong tay, không thể chậm trễ mãi được, nên chiều tối ngày hôm sau hai người đã lên đường quay về.
Trước lúc đi Tiêu Chiến tìm một lý do để bảo Vương Nhất Bác đi trước, anh biết mẹ Vương có lời muốn nói riêng với mình.
Thật ra cũng chẳng phải chuyện gì quan trọng lắm, không nói Tiêu Chiến cũng hiểu, anh ấy từng này tuổi rồi, sao có thể ngây thơ như vậy được.
Không phải bố mẹ Vương Nhất Bác đã tiếp nhận anh, họ chỉ đang thỏa hiệp.
Chỉ có mỗi một đứa con trai này thôi, còn thật sự quyết tâm có chết cũng phải đối đầu với bọn họ đến cùng, họ không chấp nhận thì còn có thể làm gì khác.
“Chiến Chiến, con đừng hận chú dì ích kỷ, đều là vì con cái, bây giờ con cũng là người làm bố rồi, có thể hiểu cho chú dì không?”
Thật ra trước giờ Tiêu Chiến đều chưa từng ghi hận, bao gồm cả việc năm đó mẹ Vương giấu Vương Nhất Bác, từ chối cả ba người nhà họ ở cách cả ngàn dặm, không cho bọn họ bất cứ cơ hội thương lượng nào.
Những điều này Tiêu Chiến đều có thể hiểu, người làm cha làm mẹ có rất nhiều điều khó nói, đạo lý ở trên đời, làm tổn thương người nhà chính là đã sai.
Kiểu gì cũng có người phải nhượng bộ, kiểu gì cũng có người phải cúi đầu.
Thế nên đến tận bây giờ Vương Nhất Bác cũng không biết năm đó anh đã hạ quyết tâm lớn như thế nào, không biết bố mẹ Tiêu đã đến, không biết Tiêu Chiến vì cậu mà cố gắng bao nhiêu.
Tiêu Chiến không định nói cho cậu ấy, anh cảm thấy không sao cả, thật đấy.
Bạn nói xem thế nào được coi là yêu một người?
Nhìn hết một lượt những người yêu thương nhau trên thế gian, giống như làm kinh doanh mà tính toán tỉ mỉ xem nên đầu tư cái gì, sẽ thu được cái gì. Em tổn thương tôi một lần, tôi cũng tổn thương em một lần, là do em quay lưng với tôi trước, dựa vào cái gì mà muốn tôi quay đầu lại trước đây?
Nợ nần, phụ bạc, nỗi tủi hờn có nói ba ngày ba đêm cũng không hết, những thứ này có liên quan đến tình yêu, nhưng đều không phải bản chất của tình yêu.
Tình yêu vô cùng đơn giản, không tính đến chuyện được mất mà thôi.
Thế nên Tiêu Chiến không oán hận bố mẹ cậu, ngược lại khi thấy dáng vẻ của mẹ Vương hiện tại, chỉ cảm thấy đau lòng.
Một người tuổi tác đã quá năm mươi, vì muốn giữ lấy tình thân với con trai mà cẩn thận từng li từng tí đi lấy lòng một người mình vốn không đồng ý.
Trưởng bối đời này của bọn họ, nào chịu bày ra dáng vẻ như thế này, phải bị ép tới bước đường nào mới phải như vậy chứ.
“Dì à, con đều hiểu hết, cảm ơn dì.”
“Con có thể hiểu được là tốt. Chiến Chiến à, thường xuyên đưa Tiểu Bác về thăm nhà nhé.”
Khi những người làm cha mẹ bắt đầu nhìn sắc mặt của con cái, thì bọn họ thật sự đang già đi rồi.
Tiêu Chiến chịu không nổi cảnh họ cứ nhắc đi nhắc lại nhớ đưa con trai mình về thăm nhà, trong lòng vô cùng khó chịu, lại không nói nổi rốt cuộc ai mới là người sai.
Tạo hóa trêu ngươi, bốn chữ vừa tàn nhẫn vừa tầm thường này, lại hình dung ra bộ mặt thật sự của cuộc sống.
— Nếu cả đời này anh đều không làm lành với em, em cũng cả đời không về nhà chắc?
Đây là câu hỏi mà Tiêu Chiến từng hỏi Vương Nhất Bác.
Cậu ấy cũng không trả lời đàng hoàng.
Cũng đúng, cậu ấy phải trả lời thế nào, mới khiến bản thân trông không giống một kẻ điên rồ.
Ngày này qua tháng khác kiên trì trong vô vọng, cậu ấy có biết mình đang kiên trì vì cái gì không? Nửa xu cũng không có, mà vẫn dám đánh cược.
Nhưng cậu đã cược thắng rồi.
Con hẻm nhỏ không có cửa chính cũng chẳng có cửa sổ, cậu ấy thật sự đã dùng chiếc chìa khóa cũ kỹ đó, gõ mở được bức tường dày kiên cố kia.