“Không được…Ta phải trở lại thế giới đó, A Miêu…”
Bạch Nguyệt đau đớn nhìn Cố Trạch Dương trong màn hình.Hắn gần như sắp phát điên khi chẳng còn ai nhớ tới cô, kể cả ba mẹ Bạch.
“Cưỡng chế xoá cảm tình của túc chủ…” Hệ thống mèo con lên tiếng.
Bạch Nguyệt nhanh chóng chìm vào làn khói sương mờ, đến lúc tỉnh lại, cô nhìn Cố Trạch Dương trong màn hình cũng không còn cảm giác gì nữa.
“Hoàn thành nhiệm vụ cấp SSS, chúc mừng túc chủ lãnh nhận 30000 điểm tích phân.Khấu trừ đi 30000 điểm đạo cụ xoá ký ức.Điểm tích phân hiện tại 2016871. Xin túc chủ tiếp tục cố gắng.”
Bạch Nguyệt nhìn xuống chiếc vòng trên tay bên trái cũng như chiếc nhẫn trên ngón áp út bên phải, liền tháo ra, cô lục tìm một chiếc hôm gỗ cẩn thận bỏ vào.
Cố Trạch Dương cô sẽ nhớ kỹ con người này mãi mãi dù chẳng còn chút tình cảm nào, hệ thống mèo con nhìn hành động của cô cũng không cản trở, mà im lặng đứng sang một bên.
“Được rồi, thế giới tiếp theo, ta còn phải đi lấy lại điểm tích phân, điểm tích phân nhiệm vụ đợt này bị trừ sạch rồi.”
“Túc chủ xin xác nhận nhiệm vụ tiếp theo”
Bạch Nguyệt bấm vào nút xác nhận trên màn hình, cô nhanh chóng liền biến mất trong không gian.
Tiến nhập thế giới tiếp theo…
Ầm…Ầm…
Bạch Nguyệt khó khăn mở mắt, không mở mắt thì thôi vừa mở mắt, đập ngay vào mắt cô là một gương mặt ghê tởm đầy máu me đang há miệng muốn cắn cô.
Bạch Nguyệt tức giận kích phát năng lượng băng, tạo thành cây kiếm dài chém đôi cái thứ kinh tởm kia.
Cô không có thời gian suy nghĩ nhiều, liền nhanh chóng tìm kiếm một nơi an toàn tiếp nhập ký ức, nhìn sơ xung quanh cô cũng đã biết mình đang ở thế giới nào rồi.
Năm 2300, mạt thế gián xuống trái đất, con người bỗng chợt rơi vào hôn mê, đến khi một lần nữa tỉnh dậy họ như phát điên cào cắn lẫn nhau.
Một mớ hỗn độn,người may mắn tỉnh lại sớm hoặc tỉnh lại liền có dị năng như cô mặc mai giữ được mạng, nhưng nếu thật sự có dị năng nhưng không kịp tỉnh đã bị cắn thì cũng hoàn nhập với những người điên loạn kia mà thôi.
Bạch Nguyệt kiếm được một nơi khá an toàn liền nhắm mắt tiếp nhận kịch bản.
Nguyên chủ có một người bạn trai thanh mai trúc mã tên là Chính Hào, vốn dĩ cuộc sống của hai người sẽ vẫn rất hạnh phúc kể cả sau mạt thế, làm cặp tình lữ người người ngưỡng mộ.
Nhưng một người tên Nguyệt Nga, cô ta là người trọng sinh, khi biết mình được trọng sinh trước mạt thế 3 ngày,việc đầu tiên cô ta làm là tìm kiếm nguyên chủ để lấy cắp đôi bông tai của cô.
Cô ta bỏ ra số tiền lớn thuê người lấy trộm đôi bông tai đó, sau khi lấy được đôi bông tai, cô ta liền trích máu vào nó, nhận được máu đôi bông tai liền phát sáng thay đổi hình dạng khác với lúc ban đầu.
Mở ra cho cô ta một không gian rộng khoảng rất lớn, nhưng không thể chứa đựng được vật sống, nó cần chủ nhân của nó có sức mạnh lớn hơn để nâng cấp.
Chỉ nhiêu đó cô ta đã rất vui mừng, bỏ tiền mua rất nhiều vật phẩm, âm thầm bỏ vào không gian.
Mạt thế tới, cô vì sớm đã ghen tỵ đỏ mắt tình yêu đẹp của nguyên chủ, sau khi hôn mê tỉnh lại cô ta nhanh chóng chạy đến chỗ nguyên chủ và Chính Hào ở.
Vô tình thấy nguyên chủ đã sớm tỉnh lại, đang cố gắng dìu Chính Hào vẫn còn hôn mê tìm nơi an toàn ẩn nấp, cô ta thường cơ hội đánh ngất nguyên chủ, cướp lấy Chính Hào mang đi.