Lâm Dương quát khẽ.
Dường như bây giờ Lạc Thiên mới lấy lại tinh thần.
“Lâm Dương, người này….”
“Nhanh đi làm đi!”
Lâm Dương lại rống lên một tiếng, giọng điệu vô cùng nghiêm túc.
Lạc Thiên hoảng sợ, nhìn thấy trong mắt Lâm Dương hiện lên vẻ chuyên tâm mà trước đây chưa bao giờ có, cũng không dám phản bác lại, ngay lập tức chạy đi làm.
Một lát sau, một bộ ngân châm sáng chói nằm ở bên cạnh Lâm Dương.
Một mình Lạc Thiên chạy đến quây thuốc bốc thuốc.
Nhưng mới lấy được một nửa, dường như cô nghĩ đến cái gì, khóc không ra nước mắt nhìn Lâm Dương: “Rất nhiều dược liệu quý báu đã bị Nghiêm Lãng đánh tráo rồi, tôi không biết cái nào là thật cái nào là giả?”
Ngay cả những dược liệu cô cũng không biệt được thật giả, cô đã bắt đầu hoài nghi về y thuật của chính mình.
“Cứ lấy đi rồi đặt lên trêи quầy, xếp thành một hàng cho tôi.”
Lâm Dương vừa châm cứu vừa nói.
Lạc Thiên không hiểu lý do vì sao, nhưng bây giờ đang giành giật từng giây từng phút, sao có thể do dự được.
Sao khi lấy đủ dược liệu rồi, Lạc Thiên sắp xếp chúng thành một hàng.
Lâm Dương ở bên kia chỉ đến liếc mắt nhìn một cái, sau đó lại đặt ánh mắt của mình vào cây châm ở trước mặt, mở miệng không nhanh không chậm nhắc nhở: “Một, ba, bốn, chín là thuốc giả.”
Lạc Thiên giống như là bị sét đánh.
Chỉ liếc mắt một cái thôi mà có thể phân biệt được thật giả sao?
“Vậy giờ phải làm sao đây?”
Giọng điệu của cô có chút run rẫy nói.
“Hãy dùng cam thảo rang, cây chỉ, sài hồ, cây thược dược để thay thế.”
“Được…”
Lạc Thiên gật đầu, vội vày chạy đi làm việc.
Nghiêm Lãng đứng ở bên cạnh lạnh run người, những người ở ngoài cửa cũng không dám hé răng.
Giờ phút này Lâm Dương đã đâm mười hai ngân châm xuống ngực của ông cụ ấy, ánh sáng màu bạc giống như ánh sao, vô cùng xinh đẹp.
“Mười hai lần châm kim?”
Trần Mậu nhìn ngân châm rồi hơi sửng sốt một chút, cười lạnh ra tiếng: “Trước kia khi tôi xem bệnh cho ông cụ này, cũng đã dùng mười hai lần châm kim! Nhưng vô dụng thôi, cậu không phải là đang lãng phí sức lực.”
Lâm Dương giống như là không nghe thấy những gì mà Trần Mậu nói, tiếp tục thi châm.
Chỉ nhìn thấy hai tay anh như mây, mười ngón tay như rắn, lấy từng chiếc kim bạc từ trong túi châm ra.
Cây ngân châm tinh tê giỗng như sợi tóc chuyển động dưới đầu ngón tay anh, giống như là một con cá đang bơi, sau đó lại vững vàng dừng ở trước người ông cụ.
Những động tác lưu loát sinh động như nước chảy mây trôi, vô cùng kỳ diệu.
Mọi người đều xem đến ngây người.
Mà ngay sau khi cây châm này hạ xuống, ông cụ trước đó vẫn không hề có động tĩnh gì đột nhiên lại ho khan một cách kịch liệt.
“Khụ khụ…Khụ khụ khụ khu…”
Một tiếng ho khan này, đã khiến mọi người kinh ngạc.
“Oal”
“Sống! Sống rồi!”
Những tiếng hoan hô vang lên.
Toàn trường sôi trào lên!
“Sao có thể như thế được?”
Trần Mậu cũng không dám tin tưởng, ánh mắt gã trừng thật lớn, đột nhiên, gã ta giống như là đã nhận ra bộ châm pháp này, hoảng sợ thay đổi sắc mặt: “Đây là…. Tử Ngọ Lưu Chú!”
“Không sai, mười hai ngân châm trước chỉ là màn dạo đầu, muốn phá tan những kinh mạch khí huyết của ông cụ này, thì chỉ có thể dựa vào Từ ngọ Lưu Chú.”
Lâm Dương thản nhiên nói, sau đó đi đến một ông cụ khác nằm ở bên cạnh, sau khi kiểm tra mạch và đo lường, thì anh mới bắt đầu thi châm.
“Lâm Dương, thuốc đã nấu xong rồi.”
Lạc Thiên bưng thuốc ra.
“Để cho ông cụ kia uống thuốc đi.”
Lâm Dương vừa thi châm vừa nói.
Lạc Thiên ghé mắt nhìn lại, thì mới thấy ông cụ đã chết vừa nãy rồi nhưng giò thế mà lại khôi phục hơi thở.
“Cái gì?”
Lạc Thiên vô cùng kinh ngạc.
“Còn đứng ngần người ra đó làm gì? Nhanh đi lên cho ông cụ uống thuốc đi, sau đó lại lầy một bộ ngân châm đến đây!”
Lâm Dương quát.
“Được…Được…”
Lạc Thiên luống cuống tay chân đút thuốc cho ông cụ, bởi vì có chút kϊƈɦ động, chén thuốc có chút đỗ ra ngoài, may mà bây giờ ông cụ vẫn còn chưa tỉnh táo, nếu không thể nào cũng sẽ mắng cô.
Sau khi đút thuốc xong, Lâm Dương lại đọc một phương thuốc khác.
Lạc Thiên lại vội vàng đi bốc thuốc tiếp, vô cùng bận rộn.
Những người ngoài cửa đều trừng mắt nhìn một cách chăm chú.
Khí thế trong Tam Chỉ Đường lớn ngắt trời.
Bên ngoài Tam Chỉ Đương lại lạnh ngắt như tờ.
Lâm Dương dùng một hơi để lấy mười túi châm, lau qua hay tay, sau đó lấy hơn mười cái ngân châm ra, vậy mà một mình anh lại có thể thi châm liên tục cho năm người bệnh.
Động tác của anh rất nhanh, ghim kim vô cùng chuẩn xác, độ mạnh yếu vừa phải. Trần Mậu cũng vô cùng khϊế͙p͙ sợ, chỉ nhìn mắy châm như vậy, trái tim của gã ta đã chìm vào đáy cốc.
Gã ta biết, về mặt châm cứu, chính mình và người này chỉ sợ có chênh lệch đến ngàn vạn dặm…
“Chỉ sợ chỉ có sư phụ đến đây, thì mới có thể so sánh mặt châm cứu với anh ta được?”
Trần Mậu nỉ non nói.
Thời gian từng chút trôi qua.
Lạc Thiên cũng đã nấu xong thuốc, để cho từng vị bệnh nhân uống vào.
Cô liếc mắt nhìn Lâm Dương, giờ phút này gương mặt Lâm Dương tràn đầy mồ hôi, nhưng vẻ mặt anh vẫn vô cùng chuyên tâm như trước.
Trong lòng Lạc Thiên không nhịn được mà tê rần.
Châm cứu cũng không phải là một việc đơn giản, nó phải chú ý kết hợp giữa tinh, khí, lực, mỗi một cây kim đi xuống nhìn có vẻ vô cùng mềm mại, lực nhẹ như lông hồng, thật ra cũng không phải là như vậy, mỗi một châm đều phải tiêu hao tinh thần của Lâm Dương, châm nhiều kim châm như vậy, anh đã vô cùng mệt mỏi.
“Lâm Dương, nếu không…Để tôi đến giúp anh đi…”
Trong lòng Lạc Thiên có chút không đành nói.
“Cô không biết chứng bệnh của bọn họ, châm cứu không đủ thành thạo, rất dễ xuất hiện sai lầm, vẫn cứ đề tôi làm đi.”
Lâm Dương khàn khàn nói.
Lạc Thiên không phản bác lại.
Cô cảm thấy mình cũng không khác gì một người đang học việc hết.
Nhờ Lâm Dương không ngừng thi châm, sắc mặt của năm người bệnh nhân này cũng đã bắt đầu khôi phục lại, hơi thở cũng trở nên bình thường, tim đập, huyết áp và các chỉ số khác cũng đã khôi phục bình thường.
Những người ở bên ngoài phát ra những tiếng than sợ hãi.
Ngay cả những vị cảnh sát tuần tra kia cũng rất kinh ngạc, họ chưa từng thấy người nào có kỹ thuật chữa bệnh thần kỳ như thế này.
Cuối cùng, một người bệnh cũng đã mở mắt ra, phát ra tiếng rêи rỉ.
“Trời ơi, ông ta mở mắt rồi!”
“Đã khỏi bệnh rồi! Đã khỏi bệnh rồi!”
“Thần y”
Những người ngoài cửa phát ra những thanh âm vui vẻ, không ít người còn đỏ cả hốc mắt.
“Bố ơi!”
Nhóm người nhà bệnh nhân đều vô cùng kϊƈɦ động mà khóc lớn.
Vài vị cảnh sát cũng thở dài ra một hơi nhẹ nhõm, gương mặt lộ vẻ tươi cười.
Nhưng Lâm Dương vân chưa dừng lại.
Anh vẫn chuyên chú thi châm như cũ, cũng không biết là qua bao lâu, động tác của anh mới dần dần chậm lại.
“Một giờ đã đến rồi.”
Trần Mậu nhìn điện thoại, không nhịn được nói.
“Vừa đúng lúc, mang bọn họ về nhà tĩnh dưỡng mấy ngày nữa sẽ không sao.”
Lâm Dương buông cây ngân châm trong tay xuống rồi nói.
Nhưng khi anh vừa dứt lời, cơ thể anh lại mềm nhữn đi, mệt mỏi ngã xuống mặt đất.
“Lâm Dương!”
“Thần y!”
Toàn bộ những người ở bên ngoài đều vọt vào trong….