Tâm thế Hạ Trì bất biến: “Em nộp bài.”
Cô giáo gác thi hít thở không thông, phải mất hết ba mươi giây cô mới tạm thời lấy lại bình tĩnh: “Em lên đây lấy nó về ngay, muốn nộp bài thì nộp cho đàng hoàng.”
Hạ Trì không quan tâm và không phục tùng mệnh lệnh của cô giáo, cơ mặt vẫn in đậm nét hống hách ngạo đời, đưa hai chân gác lên bàn, cầm bút thong thả xoay xoay lịa lịa.
Cô giáo gác thi hơi nâng tông giọng như quát tháo nhưng lại không đủ khí lực đàn áp: “Có nghe tôi nói gì không, Hạ Trì!”
Hạ Trì nhấn mạnh: “Tai em dạo này không ổn. Em chẳng nghe cô nói gì cả.”
“Nếu em không cư xử cho phải phép, tôi liền xé bài làm của em.”
Thấy Hạ Hạ Trì vẫn giả vờ trì độn, cô giáo bước xuống bục nhặt lên chiếc máy bay được làm bằng giấy thi chuẩn bị xé nó, nhưng cuối cùng cô lại bất giác dừng lại, bởi vì trên giấy thi của Hạ Trì, từ đầu đến cuối đều trống trơn không có chữ gì ngoài cái tên của hắn. Như vậy thì xé hay không xé thì có khác gì nhau.
Hạ Trì nói: “Xé bài hay nộp bài thì điểm số của em cũng chỉ có một kết quả là số không, cô thích thì cứ xé.”
Cô giáo bất lực đứng đó một hồi, tiếng chuông kết thúc môn thi cũng vang lên, cô đành phải xếp bài làm của Hạ Trì vào chung với các bài nộp khác.
Hạ Trì bên dưới chậc chậc hai tiếng, bước lên bàn giáo viên lấy lại bài làm, thẳng tay xé nát thành từng mảnh vụn rồi ném lên trời tung tóe như pháo hoa giấy. Cô giáo và các học sinh khác cũng thầm chửi Hạ Trì đúng là tên điên.
“Em muốn ở lại một năm à?” Cô giáo hỏi.
Hạ Trì lắc đầu ra vẻ hiền nhiên: “Đâu có, ai lại muốn ở lại lớp bao giờ.” Cười cười quái gỡ một hồi, hắn một tay đút vào túi quần, lấy ra một mảnh giấy được xếp lại ngay ngắn: “Đây mới là bài làm của em.” Mở mảnh giấy ra theo đúng khổ, hắn chủ động đặt vào mớ bài thi.
Kỳ thực Hạ Trì đã làm xong bài từ lâu, tuy không mấy tự tin nhưng cũng có thể xem làm tạm ổn, chắc cũng trên trung bình, còn mấy tờ giấy được xếp thành máy bay kia chỉ là giấy dư mà thôi, vì chán quá nên hắn mới bày trò như thế.
Giải lao mười lăm phút, môn thi tiếp theo là môn anh văn, vì đây là môn thi trắc nghiệm, Hạ Trì dựa vào cảm tính mà đanh bừa rồi nhanh chóng rời khỏi phòng thi. Lúc đi ngang qua phòng thi của Bách Thời, hắn không kìm được mà dừng lại mà thập thò như ăn trộm nhìn lén đối phương, kết quả, chứ nhìn được năm giây, hắn đã bị thầy giám thị bắt lấy và đuổi đi.
“Làm xong bài thi rồi thì mau về đi. Em còn đứng đây lấp lấp ló ló làm gì hả cái thằng này?”
Nếu là trước đây, Hạ Trì hắn nào sợ mấy ông thầy giám thị đó, nhưng vì sợ rằng Bách Thời bên trong sẽ phát giác hắn đang lén lút ngắm nhìn cậu ở bên ngoài mà thôi, như vậy thì thật mất mặt.
“Biết rồi biết rồi, đi ngay đây. Thầy nói đúng nhiều.” Dứt câu, hắn cất bước rời đi không quay đầu lại, mặc cho thầy giám thị phía sau cọc cằn khó chịu.
“Em dám nói tôi nhiều chuyện à. Em đừng có nghĩ mình là học sinh đặc biệt thì muốn nói gì thì nói nhé, những thầy cô khác sợ em chứ tôi là không có sợ đâu. Định đốt nhà tôi hay là chặn đường đánh tôi thì nói trước đi, để tôi biết đường tiếp đãi em. Rồi cái gì mà quen mafia, sợ quá đi mất, nếu muốn đi theo con đường tội lỗi đó thì đi học làm gì, cứ ăn chơi sa đọa rồi vô tù mà ngồi.”
Bao nhiêu câu từ mắng mỏ liên hoàn tuôn ra từ miệng của thầy giám thị, cứ ngỡ Hạ Trì sẽ quay lại và bộc lộ thói quen hỗn hào của mình, nhưng không, bóng lưng hắn chầm chậm nhỏ lại và khuất xa, thầy giám thị lấy làm lạ: “Thằng nhóc bất trị này hôm nay sao thế, không thích nổi loạn nữa à?”
Mấy học sinh bên trong tuy đang bí bách vì bài thi, nhưng khi nghe thấy tiếng thầy giám thị bên ngoài chửi bới ai đó, tất cả cũng hiếu kỳ rướn cổ nhìn ra, trong đó có cả Bách Thời.
Đốt nhà!
Chặn đánh!
Quen mafia!
Những thầy cô khác sợ!
Sa đọa!
Mọi thông tin mà thầy giám thị thốt ra từ miệng, hình ảnh Hạ Trì chợt vút qua trong đầu Bách Thời. Chẳng lẽ thầy giám thị đang chửi hắn ta sao?
“Nhưng cậu ta thi ở khu A không phải sao, thi xong rồi thì cứ đi thẳng ra ngoài, vòng lên khu D làm gì chứ?”
Tạm thời cho qua chủ đề trên, Bách Thời lại cúi đầu chăm lo giảiquan