Đủ rồi, làm ơn đừng nói nữa, Bạch Thời im lặng.
“Bây giờ cậu đã thắng liền năm trận, nếu thắng nữa có thể nhận được thù lao gấp bội, giờ mà bỏ giữa chừng thì đáng tiếc lắm.” Nhân viên tiếp tục thuyết phục, mặc dù đấu trường sẽ bỏ tiền một phần, nhưng nếu có thể thúc đẩy cho người này nổi tiếng, về lâu về dài tuyệt đối lợi nhiều hơn hại.
Bạch Thời tiếp tục im lặng, mẹ nó, đừng xát muối lên vết thương của tui có được không? Mấy người tưởng tui không muốn gấp bội sao? Nhưng mà thân bất do kỷ, tôi còn làm được gì chứ?
Nhân viên thấy Bạch Thời không đáp, dò xét cái thân suy dinh dưỡng, phát triển kém của cậu một lát, không miễn cưỡng nữa, cười nói: “Thôi cũng được, thực ra trên trang chủ cũng có mục xin nghỉ đấu, sau này cậu không cần đích thân đi một chuyến nữa.”
Bạch Thời gật đầu tỏ vẻ đã biết, quay người rời đi.
Sau khi tất cả thông tin được chỉnh sửa, cuối cùng sẽ được công bố trước khi thi đấu một đêm, lúc này Lam đã ở trong đấu trường, thấy thế liền giật mình, chạy vào khán phòng tìm Bạch Thời, thì thào hỏi: “Muốn nghỉ đấu? Vì sao?”
“Cơ thể không ổn.”
Lam nhướn mày: “Không đến nỗi chứ? Mặc dù cậu hơi nhỏ, nhưng nói thế nào cũng là gene cấp A, cường độ hiện tại hoàn toàn không thành vấn đề.”
Bạch Thời yên lặng nhìn hắn, không tiếp lời.
Lam giật mình, chợt ý thức được một điều: “Chẳng lẽ cậu không phải cấp A?”
“Ừa, cấp C.”
Lam quả quyết: “Không thể nào!”
Cấp bậc của loài người đã tồn tại hơn trăm năm nay, vô cùng hoa học, hắn đã gặp qua không ít người cấp C, sự thật là họ không mạnh lắm, càng không thể đạt tới trình độ nghịch thiên như Bạch Thời.
Hắn còn suy đoán Bạch Thời hẳn là AA hoặc AS, ai mà ngờ… Lam nghiêm mặt hỏi: “Em trai, cậu có nói đùa với anh không đấy?”
Bạch Thời liếc hắn, thản nhiên đáp: “Mặc dù gene cấp A có tỉ lệ nhỏ, nhưng cũng không hiếm, không nói đâu xa, hai đồng đội cậu mới tìm đến đều như vậy, nếu tôi thật sự là cấp A, cần gì phải gạt cậu?”
Lam cũng thấy có lý, mà cũng vì thế nên mới giật mình, hỏi thêm một câu đều là do không thể tin nổi, hắn nhìn Bạch Thời, im lặng hơn một phút: “Rốt cuộc thì cậu là ai?
Anh là nam chính đó cưng, run rẩy chưa? Bạch Thời giữ nguyên nét mặt: “Tôi chỉ là một bé trai bình thường.”
Thực ra sau khi gặp được tuyển thủ có gene cấp C ở nơi này, cậu cũng có thể phát hiện ra mình bất thường, hình như gene cấp S không bị ức chế hoàn toàn, còn cụ thể có đúng hay không, tạm thời cậu không rõ lắm, có lẽ đáp án sẽ tới vào một ngày nào đó trong tương lai.
Lam làm lơ, nhấc cánh tay nhỏ của Bạch Thời lên nhéo nhéo: “Đừng bảo là thú nhân thật nha? Hoặc là có gene thú nhân? Chú em là thú gì?”
“… Biến.”
Sau khi nghỉ đấu, Bạch Thời có rất nhiều thời gian trống, mà Ân Kiệt đi cùng họ lâu như vậy, bây giờ gặp mọi việc đã vào quỹ đạo cơ bản, không có ý định ở lại thêm nữa nữa, xách đám đồ mua được từ đấu giá hội đi, chuẩn bị tiếp tục việc kinh doanh của mình, Bạch Thời đi theo Trì Hải Thiên cùng tiễn Ân Kiệt, sau khi quay về nhà trọ liền hỏi: “Ông nội, thực ra hai người không chỉ đơn giản là bạn mình thường đúng không?”
Trì Hải Thiên gật đầu: “Ta đã cứu mạng nó.”
Bạch Thời khẽ giật mình: “Chỉ đơn giản như vậy?”
Trì Hải Thiên giơ tay xoa xoa đầu cậu, nhẹ nhàng đi đến bên cửa sổ, cúi đầu đọc sách.
Đừng giả bộ trầm lắng nữa! Này lão đầu, đến cùng thì có phải không? Không lừa tui nữa chứ? Hay là có uẩn khúc trong truyền thuyết? Bạch Thời ôm đầu yên lặng quan sát một chút, nghĩ thầm: chắc có hỏi cũng không có đáp án, dứt khoát về phòng lên mạng, tiếp tục đánh Tranh Bá.
Tinh thần lực cấp A cộng với kỹ thuật lợi hại khiến việc đấu với những người này dễ dàng như một bữa ăn sáng, vì vậy cơ giáp của Bạch Thời cũng được nâng lên trung cấp, điểm tích lũy điên cuồng tăng lên, làm [Tiểu Bạch Đản] vây xem tặc lưỡi không thôi.
Không đầy mấy ngày, người trong khu vực đều biết [Đỉnh Cấp Tiểu Nhị Hóa] đã trở về.
Các vị quản lý của câu lạc bộ nào đó đã biết được động tĩnh của cậu, nhưng có vết xe đổ lần trước, họ sợ hãi lần này lại là sự xuất hiện chớp nhoáng, quyết định không thông báo cho thiếu gia nhà mình, huống chi thiếu gia đã cạn hết kiên nhẫn, rời đi từ lâu rồi, cho dù nói cũng vô ích.
Quan trọng nhất là, qua thời gian cố gắng vừa rồi, cuối cùng họ cũng dùng đủ mọi biện pháp phát rồ để cạy được thông tin của [Đỉnh Cấp Tiểu Nhị Hóa] từ nhân viên nào đó của công ty, nhưng vì muốn hoàn thành nhiệm vụ triệt để hơn, họ đang điều tra những thứ khác, chuẩn bị báo cáo kết quả công tác cho thiếu gia.
Vài ngày sau, trên cơ bản thì đã điều tra xong, thấy [Đỉnh Cấp Tiểu Nhị Hóa] vẫn hoạt động rât sôi nổi, chắc trong khoảng thời gian ngắn tiếp theo sẽ không chơi trò mất hút nữa, liền nhanh chóng liên lạc với thiếu gia.
Tống thiếu gia vẫn mang dáng vẻ ôn hòa và tình tĩnh trước kia, nhìn họ: “13 tuổi?”
“Đúng.” Mấy vị quản lý lên tiếng, nói đúng hơn thì lúc [Đỉnh Cấp Tiểu Nhị Hóa] tham gia tranh bá là 12 tuổi, sau khi xem tư liệu, họ cũng rất ngạc nhiên.
Tống Minh Uyên nheo mắt lại: “Tên của cậu ta là gì?”
“Bạch Thời, bạch là màu trắng, thời là thời gian.” Mấy vị quản lý dừng một chút, nói tiếp: “Đây là tên mới đổi, trước kia cậu ta còn có một cái tên khác.”
“Là gì?”
“Bạch Cẩu Đản.”
Tống Minh Uyên: “…”
Mấy vị quản sự không thể đoán được gì từ nét mặt bình tĩnh của thiếu gia, yên lặng quan sát hai giây đành bỏ cuộc, nói tiếp: “Bọn tôi đã tra được mấy tháng trước cậu ta đã tới sao Phu Dương, nhưng lần di chuyển tiếp theo chỉ có ghi chép lúc rời đi, không có ghi chép khi hạ cánh, nhưng bây giờ cậu ta vẫn đang thi đấu, chắc là còn ở tinh hệ Bell.”
Tống Minh Uyên trầm ngâm một lát, giơ tay mở bản đồ vũ trụ, liếc qua một lần liền nhanh chóng bấm vào một vị trí, sau đó phóng đại.
Mấy vị quản lý nhìn qua, chỉ thấy một hành tinh đẹp đẽ đang chậm rãi di chuyển trong không gian màu đen, đồng loạt sững sờ: “Sao Mê Điệt?”
“Ừm.”
“Xưa nay khu vực này vẫn rất phức tạp, có thể nói sao Mê Điệt là hỗn loạn nhất.” Mấy vị quản lý bỗng có dự cảm xấu, vùng vẫy nói: “Huống chi tinh hệ Bell có rất nhiều hành tinh, có lẽ họ không đáp xuống theo kiểu chính quy, nên mới không có ghi chép, cũng có khả năng họ đang ở chỗ khác.”
“Không.” Tống Minh Uyên thong thả nói, “Chỉ có đấu trường ở sao Mê Điệt là nổi tiếng nhất.”
“Nhưng gene của cậu ta là cấp D, tới đấu trường thì cũng đâu làm được gì?”
“Ai nói thế?”
“Chính cậu ta.” Mấy vị quản sự nói xong liền sững sờ, thầm nghĩ: cũng phải, vì sao cậu ta nói thì họ phải tin? Họ yên lặng nhìn người nào đó, trái tim nhỏ bé yếu ớt không ngừng run rẩy: “… Thiếu gia.”
“Ừm?”
“Ngài đang nghĩ gì thế?”
Tống Minh Uyên bình tĩnh đáp: “Không có gì.”