Ô Nhược cười nói: “Nhuận ca, ta nghe cha nói ngươi cũng sắp thành thân rồi. Hôm nay, ta ngay ở nơi này trước tiên chúc mừng ngươi, chúc mừng ngươi có thể thú được mỹ nữ”
Ô An Nhuận nhíu mày: “Ngươi đã gặp vị cô nương kia?”
Kỳ thật, Ô An Nhuận một chút cũng không vừa lòng hôn sự này. Cho đến tận lúc đính hôn, hắn cũng chỉ biết nhà gái là đích nữ ở Hoài An thành tên là Trang Thu Dung, về phần nàng cao thấp mập ốm xấu đẹp, hắn hoàn toàn không biết.
Ô Nhược lắc đầu: “Không, ta chưa hề gặp nàng bao giờ”
“Nếu chưa từng gặp nàng, vì sao ngươi biết nàng là một mỹ nữ?”
“Ta nghe người hầu ở Nam Đại Viện nói bộ dáng của Trang cô nương rất xinh đẹp, có thể là có người trong số họ đã từng gặp nàng nên mới nói như vậy”
Ô An Nhuận định mở miệng trách cứ Ô Nhược vài câu thì Liễu Đỉnh đứng bên cạnh lặng lẽ kéo y phục hắn. Sau đó, Liễu Đỉnh cười nói với Ô Nhược: “Nhược công tử, hí khúc sắp bắt đầu rồi, ta dẫn ngươi lên lầu”
“Được, vậy thì phiền ngươi”
Ô Nhược và Hắc Tuyên Dực đi theo Liễu Đỉnh lên lầu. Bởi vì thân thể quá béo nên y đi đứng rất chậm. Vì vậy mà y hoàn toàn nghe được nhóm gười Ô An Nhuận đang thảo luận với nhau.
Ô An Nhuận mất hứng nói: “Liễu Đỉnh, vì sao vừa rồi ngươi không cho ta nói tiếp?”
Liễu Đỉnh nói: “Từ lời của đường đệ ngươi nói lúc nãy, ta đột nhiên nghĩ ra một ý kiến hay”
“Ý kiến hay?”
“Không phải vì ngươi không biết mặt mũi của thê tử tương lai thế nào sao? Ta nghĩ chúng ta có thể tìm người lén đến đó nhìn thử, hoặc ngươi cũng có thể nhờ một trong số đường huynh đường đệ ngươi đang rèn luyện ở Hoài An thành để họ hoạ một bức chân dung của Trang tiểu thư bức họa đem về cho ngươi. Nếu ngươi thấy không hài lòng thì có thể tìm một cái cớ để hủy mối hôn sự này”
“Cách của ngươi có thể tin được không?” Ô An Nhuận không xác định nghĩ nghĩ: “Ta nhớ Nam Đại Viện có một đường đệ đang rèn luyện ở Hoài An thành. Ta sẽ nhờ hắn đi xem thử. Đúng rồi, nói không chừng tin tức Trang Thu Dung là mỹ nữ do hắn truyền ra”
Liễu Đỉnh cười nhạt: “Ta nghĩ tự ngươi đi sẽ tốt hơn. Dù sao hiện giờ chúng ta vẫn chưa có việc mới, ta có thể đi cùng ngươi đến đó một chuyến”
Nghe đến đó, khóe môi Ô Nhược cong lên.
Vậy là…
Mục đích hôm nay đã đạt được rồi.
—– Hết chương 28 —–