“Không có, không có,” Từ Chi vội vàng giải thích, “Thật ra tôi nghĩ là Oánh Oánh suy nghĩ nhiều thôi. Cậu ấy nói, Chu Ngưỡng Khởi rất thích like vòng bạn bè của tôi, bài đăng nào cũng đều bình luận, cậu ấy còn nói cậu thường xuyên rủ tôi đi uống rượu, hơn một nửa là vì Chu Ngưỡng Khởi. Đại khái cậu ấy không biết là mỗi lần hai ta đi uống rượu đều không có Chu Ngưỡng Khởi ở đó. Chủ yếu là tôi sợ cậu ấy nghĩ lung tung, hơn nữa, Oánh Oánh đang thất tình mà, nên cũng không dám đi tìm cậu.”
Chu Ngưỡng Khởi là con chó già thích dùng mặt nóng dán mông lạnh, vòng bạn bè chỉ cần có cô gái nào hơi xinh đẹp là cậu ta đều sẽ cẩn thận thích bài viết của người ta.
Lời lẽ hợp lý của cậu ta là: Nữ thần đăng lên vòng bạn bè đều là để cho những người liếm cẩu [2] như cậu ta xem, nếu cậu ta không like thì thật mất lịch sự.
[2] Liếm cẩu “舔狗”: Đây là một thuật ngữ mạng, chỉ loại người mà trong mối quan hệ nam nữ, biết rõ đối phương không thích mình, nhưng vẫn không hề có tôn nghiêm và liêm sỉ dùng mặt nóng dán mông lạnh.Trần Lộ Chu rầu rĩ đổ nốt chỗ rượu cocktail còn lại vào trong miệng: “Sao Thái Oánh Oánh không nói rằng tôi thích cậu.”
Từ Chi rất thản nhiên, cũng thật dứt khoát, “À, cậu yên tâm, Oánh Oánh nói cậu ấy có kinh nghiệm yêu đương tuyệt vời, sau khi phân tích kỹ lưỡng, cậu ấy không nghi ngờ cậu.”
Hai cậu đang truy nã tội phạm đấy à?
Từ Chi nói: “Oánh Oánh nói cậu giống tôi, trong mắt chỉ có kiếm tiền, nguyên nhân là cậu còn đang lừa tiền của em trai cậu mà, khiến cậu ấy hiểm lầm cậu.”
Thái Oánh Oánh nói, một anh chàng đẹp trai như Trần Lộ Chu, con gái bên cạnh tuyệt đối là đông nghìn nghịt, có lẽ đã miễn dịch với gái xinh rồi, cũng chỉ có loại người như Chu Ngưỡng Khởi thấy gái đẹp mới vội vàng tiến lên thôi.
“Nên là cậu vẫn muốn đi theo tôi kiếm tiền phải không?”
“Nếu không thì? Thật hiếm khi chúng ta có cùng một mục tiêu mà.” Rốt cuộc Từ Chi cũng cắt chủ đề, “Tôi có một ý tưởng hay lắm, cậu muốn nghe không?”
Trần Lộ Chu ngồi trên ghế cao, vẫn cao hơn cô một đoạn. Hôm nay Từ Chi buộc tóc đuôi ngựa, tóc xõa hai bên thái dương để lộ vầng trán đầy đặn, lỗ chân lông tinh tế, trông sạch sẽ và gọn gàng. Thật ra Trần Lộ Chu rất khiếp sợ bản thân, dưới ánh sáng tối tăm như thế này mà vẫn có thể nhận ra được dưới khóe mặt cô có một nốt ruồi lệ nho nhỏ, màu nâu nhạt, như ẩn như hiện dưới ánh nến lập lòe, giống nốt chu sa, lại giống như máu ở đầu quả tim, như ảo tưởng người ta mong muốn chạm vào mà không được.
Có lẽ vì trái tim đập quá nhanh nên ánh mắt cậu ngày càng lạnh lùng, khẽ nhìn cô: “Nói đi.”
“Cậu từng nghe nói về Ghé thăm cửa hàng [3] chưa?” Từ Chi từ tốn giải thích, “Hồi năm lớp 10, lúc rảnh tôi có đăng ký một tài khoản xã hội của Golden House, cậu biết Golden House chứ, hiện chính là nền tảng chia sẻ phong cách sống lớn nhất, thỉnh thoảng tôi lại chia sẻ một vài điều nhỏ nhặt trong cuộc sống ở trên đó. Lần trước tôi đã quay lại giáo trình nhuộm tóc của Thái Oánh Oánh, nhưng xảy ra chút chuyện bất ngờ, cậu ấy định nhuộm màu xanh đen nhưng bị phai thành màu xanh lục, đoạn video ngắn đó đột nhiên lại trở nên nổi tiếng, số lượng truy cập trên nền tảng này còn rất cao, cũng có thêm rất rất nhiều fans. Sau đó có người tới tìm chúng tôi để quảng cáo, nhưng dù sao chúng tôi vẫn còn là học sinh, không dám nhận quảng cáo bừa bãi. Tôi mới nghĩ chi bằng dứt khoát đi thăm cửa hàng, cửa hàng của người nổi tiếng trên mạng ấy, ổn định giá cửa hàng cũng được, nhưng mà chúng tôi cần một nhiếp ảnh gia…”
[3] Ghé thăm cửa hàng là một thuật ngữ trực tuyến được ngành công nghiệp video ngắn trực tuyến đặt ra sau năm 2018. Nó có nghĩa là khi các cá nhân đi đến một địa điểm nhất định để ăn, uống và vui chơi, chia sẻ chúng lên một trong những nền tảng xã hội của họ bằng cách quay video ngắn, chụp ảnh hoặc định vị địa chỉ. Tương tự như cách ghi lại lộ trình đi làm hàng ngày của chúng ta, vì vậy, kiểu chia sẻ trên mạng xã hội này được cư dân mạng sử dụng để ghé thăm cửa hàng, có nghĩa là “Tôi đã đến”, “Tôi đã đến”, “Tôi đã ở đây “.Từ Chi thử liếc nhìn cậu.
“Nói đi, định dùng bao nhiêu tiền thuê tôi.”
Từ Chi ném vấn đề này sang cho cậu, “Cậu muốn bao nhiêu.”
Tùy thuộc vào lương tâm của cậu đó, Trần đại thiếu gia.
Từ Chi đi một hồi, Thái Oánh Oánh vừa cắt móng chân vừa gấp gáp truy hỏi, “Sao rồi, Trần đại soái ca đồng ý chưa?”
Từ Chi thay dép lê, nói: “Không đồng ý mà cũng chẳng từ chối, nói để xem có thời gian không đã. Vậy nên tớ tính bù thời gian cho cậu ấy, mấy ngày nữa cậu ấy sẽ đi thành phố Lâm, cậu nghĩ chúng ta có nên ghé thăm cửa hàng ở bên đó không? Đúng lúc có chủ cửa hàng ở bên đó nhắn tin cho tớ.”
“Được đấy,” Thái Oánh Oánh lúc đầu hài lòng gật đầu, nhưng sau đó lại kín đáo phê bình, “Nhưng mà tớ sẽ không dẫn theo tên đàn ông đánh khinh Chu Ngưỡng Khởi kia đâu.”
Từ Chi: “……”
**
Từ Chi xuống núi được mấy ngày, Trần Lộ Chu cũng không liên lạc lại với cô, cứ như ngọn núi đó là công cụ che chắn tín hiệu vậy. Đã có lần Từ Chi cảm thấy cô rời khỏi ngọn núi đó thì thế giới giữa hai người bị ngăn cách, không có một chút tin tức nào, không có Wechat, vòng bạn bè cũng không cập nhật, mặc dù cậu không cập nhật vòng bạn bè thường xuyên nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ đăng lên một bức ảnh, chia sẻ này kia, chẳng hạn như bức ảnh gà rừng trước đó.
Vòng bạn bè vẫn cập nhật ở bức ảnh gà rừng, sau đó cậu không đăng thêm gì nữa, không biết liệu có phải sau đêm hôm đó, cậu không chụp được bức ảnh nào ưng ý nữa hay không, tóm lại thì sau đó vòng bạn bè vẫn không có gì mới.
Cũng không biết dạo gần đây cậu đang bận cái gì mà không có chút tin tức nào cả. Từ Chi thất thần xem TV, hình ảnh trên TV là 《Long Thần Tuyết》, đây là bộ phim truyền hình yêu thích nhất của lão Từ, hè năm nào cũng phải xem một lần. Từ Chi luôn nhân lúc ông không chú ý mà mở kênh khác, nhưng không biết hôm nay bị làm sao, có lẽ là do điều khiển bị hỏng nên ấn thế nào cũng không được.
Từ Quang Tễ chứng kiến tất cả quá trình gây án: “…”
“Từ Chi, con có bệnh à?” Từ Quang Tễ dí vào trán cô, “Có nghe thấy tiếng tít không, đây là điều khiển điều hòa, cửa thoát khí bị con làm hỏng rồi kìa!”
Từ Chi: “… À, phải không?”
Từ Quang Tễ mặt kiểu không ai hiểu con gái hơn cha, “Có tâm sự sao.”
Từ Chi cũng không nói lên được, “Không tính là tâm sự, chỉ là chút việc cỏn con thôi, đang đợi điện thoại của một người.”
“Trần Lộ Chu?”
Từ Chi đáp vâng, cầm lấy điều khiển TV trên bàn, bỗng nhiên nhớ ra, báo trước: “Bố, mấy ngày nữa con sẽ sang thành phố kế bên.”
“Cùng Trần Lộ Chu kia?” Giọng thoáng cao lên, sự chú ý của Từ Quang Tễ không còn nằm ở TV nữa mà nhìn chằm chằm gương mặt hơi phiếm hồng của con gái mình.
Từ Chi định xem tin tức, không biết liệu có phải bão lớn, sạt lở trên núi đã chôn cậu rồi không, thờ ơ nói, “Cũng gần như vậy, bọn cọn định đi thăm cửa hàng, nhưng không nói rõ với bố được đâu, con sẽ giải thích với bố sau khi làm xong.”
Từ Quang Tễ lại nghe thành.
— Bọn con tính đi khánh sạn.
“Gọi cảnh sát! Gọi cảnh sát!” Từ Quang Tễ nóng não không nói nhiều lập tức cầm lấy điện thoại.
**
Trần Lộ Chu không biết suýt chút nữa mình đã bị Từ Chi đưa vào cục cảnh sát, nhưng cậu đã xuống núi từ lâu, không còn ở sơn trang nữa. Không tới hai ngày sau khi Từ Chi rời đi, Trần Tinh Tề thấy ở đây ngày càng ít người, láo nháo ầm ĩ đòi xuống núi. Ông chủ Phó thấy ảnh hưởng của cơn bão năm nay rất lớn nên cũng cho bọn họ xuống núi sớm, nếu không sợ là sẽ bị mắc kẹt, một khi đã xảy ra sạt lở, ước chừng mất mười ngày nửa tháng không có điện nước.
Không liên lạc với Từ Chi là vì gần đây cậu đã gặp phải một chuyện rất xấu hổ.
Hôm xuống núi, Chu Ngưỡng Khởi gọi vài người bạn tới cùng chơi bóng, hiếm khi ngứa tay nên cậu cũng đi luôn. Kết quả đúng lúc gặp được Đàm Tư cũng ở sân bóng trường Nhất Trung. Đây là một chuyện thần kỳ, dù sao học sinh ở trường bên ngoài không được vào đây, sân thể dục thì không mở trong suốt mùa hè, phía sau sân bóng có nơi thu phí, cần phải quẹt thẻ học sinh. Hơn nữa, từ sau khi chuyển trường Đàm Tư cũng chưa từng quay lại Nhất Trung, tránh nơi này còn không kịp, không ngờ lại gặp được cậu ta ở đây.
“Sao cậu ta lại có mặt ở đây?” Chu Ngưỡng Khởi còn hoang mang hơn cả cậu.
“Không biết nữa, nghe nói cậu ta chuẩn bị quay về Nhất Trung học lại.” Người bạn vỗ bóng giải thích, “Dù bây giờ còn chưa có điểm, không biết bố mẹ cậu ta nghĩ ra con đường gì mà lại muốn cho đi học lại, đoán chừng là cũng muốn nhét cậu ta về bên này học lại đây.”
Vốn dĩ chuyện này cũng chẳng liên quan đến bọn họ, Trần Lộ Chu đến chỉ đơn giản là để chơi bóng, sau đó còn phải về chuẩn bị tài liệu cho cuộc phỏng vấn nữa. Vì có quan hệ với Từ Chi nên khi đối mặt với Đàm Tư, Trần Lộ Chu vẫn luôn có cảm giác hơi chột dạ, ít nhất cậu cũng biết rằng dù Đàm Tư không phải bạn trai của cô, nhưng giữa hai người đã từng mập mờ với nhau, chỉ là chưa chọc thủng lớp cửa sổ giấy kia mà thôi.
Thật ra trong chuyện này cậu đã sử dụng lời nói của Thái Oánh Oánh một lần.
Nếu không có sự giúp đỡ của Đàm Tư trong hai năm qua thì Từ Chi sẽ không thể đạt được thành tích như hiện tại. Thậm chí vì giúp Từ Chi ôn tập mà mỗi tuần, Đàm Tư còn tới KFC làm bài tập cùng cô, giúp cô sửa lại những câu sai, hai người họ cũng từng ngắm sao băng cùng nhau, Từ Chi vì muốn cậu ta được thư giãn mà nhịn ăn sáng suốt hai tuần liền, dùng tiền tiết kiệm đi trượt băng với cậu ta.
Cho nên buổi chơi bóng ngày hôm đó, nhóm của Đàm Tư có vài người quen biết bọn họ, nói muốn cùng nhau chơi bóng. Trần Lộ Chu lười biếng dựa vào giá bóng rổ, trực tiếp từ chối, “Các cậu chơi đi, tôi về đây.”
Ngược lại, Chu Ngưỡng Khởi đứng lên, vung mạnh bóng rổ xuống, đoán chừng là thấy cậu đang trốn tránh Đàm Tư, nên đỏ mặt tía tai hét lên với cậu một câu: “Trần Lộ Chu, mẹ nó cậu dám đi, hôm nay tôi sẽ nghỉ chơi với cậu.”
Bóng rổ nặng nề đập vào ván tạo nên tiếng “bộp” rất lớn, toàn bộ giá bóng rổ giống như một tấm sắt rách nát kêu bùm bụm ở sân bóng yên tĩnh.
Vốn dĩ sân bóng cũng không có người ngoài, đều là bạn học của họ, sau đó tất cả đều sửng sốt, không biết hôm nay cặp song sinh dính liền nhau ầm ĩ thế nào, quả bóng rổ chậm rãi lăn trên mặt đất mà không ai quan tâm, cũng không có ai nhặt, tất cả đều ngơ ngẩn nhìn không khí giương cung bạt kiếm giữa cặp song sinh luôn dính lấy nhau này.
Thật ra cũng chỉ có Chu Ngưỡng Khởi một mình nổi nóng, Trần Lộ Chu căn bản chẳng quan tâm đến cậu ta, chống tay lên giá bóng rổ, vẻ mặt từ đầu tới cuối đều lãnh đạm.
Sau đó hai người họ nói gì thì không ai nghe thấy, chỉ thấy Chu Ngưỡng Khởi đi qua đó, hai người thì thầm to nhỏ.
Đối tượng mập mờ cái rắm, cậu sợ cái gì, sao trước kia không thấy cậu như vậy, nhìn cậu như thế này tôi rất khó chịu.
Trần Lộ Chu rất thành khẩn ôm lấy cổ Chu Ngưỡng Khởi kéo tới gần, nói bên tai cậu ta, Anh Tiểu Chu của tôi ơi, cậu tha cho tôi được không, không phải là tôi sợ cậu ta, tôi đã từng bị gãy chân khi chơi bóng với cậu ta rồi, tôi có bóng ma tâm lý, được không?
Thả rắm, cậu không dám chạm mặt cậu ta trực tiếp thỉ có.
Được thôi, đây cũng là một mặt, Trần Lộ Chu thoải mái hào phóng thừa nhận, nhưng cuối cùng cũng không lay chuyển được Chu Ngưỡng Khởi và đám người xúi giục bên cạnh, vẫn thở dài hết cách nhập cuộc.
Cho nên, lúc này cậu ở bệnh viện nam khoa.
Người phụ trách chẩn đoán và điều trị là một bác sĩ nam khoa họ Từ, Trần Lộ Chu nhìn bảng hiệu của ông, tên là… Từ Quang Tễ.
Rất dễ nghe.
Từ Quang Tễ không nhìn hồ sơ bệnh lý của cậu, sau khi thấy một anh chàng đẹp trai cao ráo bước vào, nghe thấy cậu kể các triệu chứng bệnh ra rồi mới bảo cậu mang hồ sơ bệnh lý tới đây.
“Bị thương lúc chơi bóng? Khuỷu tay thọc vào?”
Trần Lộ Chu không hẳn là xấu hổ, dù sao đối phương cũng không biết cậu là ai, vốn dĩ da mặt cậu đã rất dày rồi, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên vào bệnh viện nam khoa, nên không nhịn được tò mò nhìn xung quanh, “Vâng, lúc cướp bóng vào rổ bị người khác chọc vào.”
“Ngoại chừ không thể ‘chào cờ’ thì còn triệu chứng nào khác không?” Từ Quang Tễ hỏi chuyện theo phép, sau đó mở hồ sơ bệnh lý ra nhìn tên.
— Trần Lộ Chu.
Từ Quang Tễ lập tức ngẩng đầu đối mặt với cậu: “Cậu chính là Trần Lộ Chu?”
Trần Lộ Chu đang định nói, hình như xem phim cũng không có cảm giác. Nghe thấy cách chào hỏi quen thuộc của Từ Quang Tễ, cậu thầm nghĩ, chết tiệt, người này biết mình, đột nhiên cả gánh nặng thần tượng đều dồn trên lưng, cậu ho khan, “‘Chào cờ’ thì cũng được, nhưng không….”
Cứng như trước.