Đặc biệt còn là tên thị vệ hạ đẳng kia!
Thẩm Vân Niệm hôm nay nghe hạ nhân nói, Xích Viêm trừng phạt Bạch Lạc ở ngay phố xá sầm suất.
Nguyên bản, nàng đều đã không để Bạch Lạc trong mắt, lại không ngờ Xích Viêm cư nhiên gọi chính mình thành Bạch Lạc.
Thẩm Vân Niệm ngoài mặt bất động thanh sắc, nhưng mà hàm răng lại sắp bị nàng cắn vỡ rồi.
Nàng đường đường là thiên kim phủ thừa tướng.
Có thân phận cao quý như vậy, làm sao mà thị vệ hạ tiện kia có thể so sánh được?
Thẩm Vân Niệm sớm đã nhìn Bạch Lạc không thuận mắt, hận không thể sớm đuổi y ra khỏi Thụy vương phủ.
Bây giờ nghe Xích Viêm gọi mình thành y, trong lòng càng tức giận.
Nàng nói với Xích Viêm:
“Vương gia, ta nghe nói ngươi hôm nay ở nơi phố xá sầm uất trừng phạt một thị vệ.
Là tên thị vệ nào không có mắt, khiến vương gia gây động tĩnh lớn như vậy?”
Xích Viêm không ngờ ngay cả Thẩm Vân Niệm đều sẽ nhắc tới Bạch Lạc, hắn sẽ tới chỗ Thẩm Vân Niệm, chính là vì không nghĩ đến tên hỗn đản kia nữa.
Xích Viêm lập tức có chút không kiên nhẫn.
“Ngươi nhắc hắn làm gì? Bất quá là một thị vệ, hắn làm sai, bổn vương liền trừng phạt hắn.”
“Nhưng mà, ta còn nghe nói, những lời mà hắn nói trước mặt mọi người, quả thực quá xấu hổ.
Vương gia, hạ nhân ti tiện như vậy, còn làm ra loại chuyện không biết liêm sỉ kia, ngươi còn giữ hắn lại làm gì? Không bằng đuổi hắn đi đi!”
Đây đã không phải là lần đầu tiên Thẩm Vân Niệm nói như vậy rồi. Nàng gấp gáp hy vọng Xích Viêm đuổi Bạch Lạc đi.
Nhưng mà Xích Viêm vẫn thờ ơ như cũ.
Hắn trừng phạt Bạch Lạc là bởi vì không muốn để Bạch Lạc rời đi.
Bây giờ hắn không dễ gì mới giữ Bạch Lạc lại, sao có thể lại để y đi?
“Việc hắn làm sai, bổn vương đã trừng phạt y rồi, việc này, không cần nói tới nữa.”
Thẩm Vân Niệm ngay cả mày đều nhíu lại.
Nàng biết, Bạch Lạc này, ngày ngày cùng Xích Viêm nằm trên một chiếc giường, chuyện gì cũng đều làm rồi.
Người này nhìn qua vô hại, kỳ thực lại là một mối uy hiếp vô cùng lớn.
E là ngày cả bản thân Xích Viêm cũng không phát hiện ra, Bạch Lạc này đối với hắn mà nói, sớm đã không giống một thị vệ bình thường…
Thẩm Vân Niệm sợ, còn tiếp tục như vậy, Xích Viêm sẽ càng thêm không rời được y.
Thẩm Vân Niệm cố ý dậm một chân, có chút phát giận nói với Xích Viêm:
“Vương gia, ngài sau này chính là lấy ta làm thê. Bây giờ, ta ngay cả một hạ nhân trong phủ ngươi cũng không thể xử lý, sau này những hạ nhân kia còn đối đãi ta thế nào?”
Lúc Thẩm Vân Niệm nói những lời này, nhìn qua vô cùng ủy khuất.
Ngay cả vành mắt nàng đều bắt đầu hồng rồi.
Xích Viêm nhìn bộ dạng này của nàng, trái tim lập tức mềm nhũn.
“Vân Niệm, ngươi đừng tức giận nữa…”
Xích Viêm biết, Thẩm Vân Niệm nói đúng.
Đúng vậy.
Người sau này hắn muốn cưới, chính là Vân Niệm…
Bạch Lạc chỉ là một hạ nhân không quan trọng.
Hà tất đối với y luyến tiếc không nỡ?
Nhưng mà…
Xích Viêm chỉ cần nghĩ đến đuổi Bạch Lạc đi, để y rời khỏi mình.
Hắn ngay cả trái tim đều co rút đau đớn.
Đặc biệt là Bạch Lạc tên ti tiện ấy, từ sáng tới tối chỉ nghĩ đến câu dẫn nam nhân khác.
Nói không chừng chỉ cần y rời khỏi chính mình, liền lập tức sẽ chạy lên giường của nam nhân khác.
Chỏ cần nghĩ tới đây, Xích Viêm liền phẫn nộ muốn giết người!
Hắn dù thế nào cũng không thể để chuyện như vậy xảy ra.
Thẩm Vân Niệm thấy Xích Viêm do dự không quyết, vội nói:
“Ta cũng biết vương gia là người niệm tình cũ…
Không thì như vậy đi. Bạch Lạc kia cũng bồi ở bên cạnh vương gia lâu như vậy rồi. Trực tiếp đuổi hắn đi, vương gia e là cũng không nỡ.
Không bằng đưa hắn tới phủ của ta, để ta quản giáo hắn.
Như vậy thì, Bạch Lạc kia còn ở, cũng sẽ không khiến vương gia phiền lòng.”
Lúc Thẩm Vân Niệm nói xong, trong mắt xẹt qua một tia ác độc.
Mặc dù nàng không thể lập tức đuổi Bạch Lạc đi.
Nhưng mà nàng có thể làm dơ bẩn thân thể Bạch Lạc.
Nàng không tin, nếu như Bạch Lạc kia bị những tên cặn bã nhất luân phiên làm nhục, Xích Viêm sẽ còn muốn y?
Đến lúc đó chỉ e là càng nhìn càng ghê tởm đi!
“Vương gia, ta như vậy cũng là vì tốt cho chúng ta… Ta không hy vọng, sau khi ta gả vào vương phủ, còn bị những hạ nhân kia nói ra nói vào.
Nếu như, ngươi ngay cả một hạ nhân, cũng không chịu giao cho t xử trí, sau này ở trong vương phủ ta phải làm sao?”
Thẩm Vân Niệm càng nói càng ủy khuất, nhìn qua đều sắp khóc rồi.
“Hay là vương gia cảm thấy ta không so được với Bạch Lạc kia, vì vậy mới sẽ không tình nguyện như vậy?”
“Sao có thể?”
Xích Viêm lập tức nói: “Bạch Lạc kia là cái thá gì? Sao có thể so sánh với ngươi được?”
Xích Viêm không nỡ khiến Thẩm Vân Niệm lại chịu ủy khuất, hắn cũng biết Vân Niệm của hắn thiện lương cỡ nào, giao Bạch Lạc cho nàng, dường như là một lựa chọn tốt nhất.
Mặc dù có chút không muốn, nhưng vẫn là nói:
“Được thôi, vậy thì đều nghe ngươi.”