Tưởng Minh: “…… Sao thế?”
“Cậu mới nói gì đó, sao cậu ấy lại cười với cậu ngọt như vậy?” Triệu Gia Hạo hằm hè, “Chắc không phải cậu có ý đồ gì với Điền Hân đấy chứ?”
Hôm nay Triệu Gia Hạo đột nhiên phát hiện số đàn ông ngẩn người nhìn chằm chằm Điền Hân đặc biệt nhiều. Thật ra trước kia cũng có tình huống này nhưng khi đó Điền Hân dành trọn cả trái tim cho hắn nên Triệu Gia Hạo không hề lo lắng gì, bây giờ hắn lại cảm thấy có nguy cơ bị cắm sừng bất cứ lúc nào.
“Nói gì thế!” Tưởng Minh vội vàng giải thích, “Tớ là loại người đó sao! Tớ đang cẩn trọng bày mưu tính kế giúp cậu đoạt người về đấy!”
Triệu Gia Hạo ngẫm lại cũng đúng. Dạo này hắn quả thật hơi hoang tưởng, nhìn ai cũng cảm thấy có ý đồ xấu với vợ mình.
Haizz, trong đám người này chỉ có mỗi mình Trang Hoàn là đáng tin cậy, nhìn gương mặt vô cảm kia khiến người ta yên tâm hẳn.
Trang Hoàn đáng tin cậy cầm xiên thịt đã nướng chín đưa cho Đường Cửu: “Cho thêm chút ớt, nếm thử đi.”
Đường Cửu thích ngọt mà cũng thích cay, không khách khí nhận lấy ăn, vị giác lập tức được thỏa mãn. Có qua có lại, hắn cũng đưa xiên thịt mình tự nướng cho Trang Hoàn, Trang Hoàn do dự khoảng 0.1 giây rồi nhận lấy, sau đó cắn nhẹ ——
Không cắn nổi.
Dưới ánh mắt mong đợi của Đường Cửu, y tăng thêm sức cắn, cuối cùng mới cắn đứt thịt ra nhai nhai, sau đó gật đầu: “Ngon lắm.”
Chỉ là không giống thịt nướng mà giống thịt phơi khô lâu năm hơn.
Gió đêm xua tan sự oi ả nóng bức của mùa hè, mọi người vừa nướng vừa ăn, cười nói hết sức náo nhiệt. Tưởng Minh phủi tay nói to: “Bầu không khí tốt như vậy, chúng ta cũng nên có hoạt động giải trí chứ nhỉ!”
Đường Cửu vừa định tán thành thì nghe Tưởng Minh nói tiếp: “Kể chuyện ma nhé!”
Đường Cửu: “……”
Nói nhảm gì vậy, bầu không khí này có chỗ nào thích hợp để kể chuyện ma??
Kết quả ngoại trừ Đường Cửu và Trang Hoàn thì những người khác đều nhất trí đồng ý.
“Trời vừa tối, xem như thử thách can đảm vậy!” Phương Chu nháy mắt ra hiệu với Tưởng Minh rồi nói, “Vậy để tôi kể trước nhé: Câu chuyện này nói về hai cô gái cãi nhau, trong lúc nóng giận A đẩy B từ trên lầu xuống, B vỡ đầu chết ngay tại chỗ, A sợ hãi đi tìm đại sư, đại sư nói quỷ không thể cúi người, bảy ngày sau khi B chết trốn dưới gầm giường thì sẽ không bị tìm thấy. Thế là hôm đó A nghe lời nấp dưới gầm giường, quả nhiên nghe thấy tiếng thịch thịch thịch lên cầu thang, sau đó là tiếng mở cửa……A nhắm chặt hai mắt, một lát sau không nghe thấy gì nữa, thế là cô ta nghi hoặc mở mắt ra, sau đó đối mặt với hai mắt chảy máu ròng ròng của B……”
Triệu Gia Hạo nghe xong cảm thấy có điểm vô lý: “Chẳng phải đoạn trước nói quỷ không thể cúi người sao?”
Phương Chu: “Đúng thế. Cho nên B đã trồng cây chuối.”
Hai nữ sinh nghe xong đều cười: “Tưởng tượng ra cảnh đó đã thấy vui rồi!”
Đường Cửu: “……”
Chỗ nào vui chứ?? Chỉ có hắn cảm thấy dưới gầm giường mở mắt ra thấy một cái đầu lộn ngược thì sẽ hoảng sợ tè ra quần sao???
Hắn lén nuốt nước bọt, cố gắng làm ra vẻ trấn tĩnh.
Huhuhu người ta là con gái mà còn không sợ, nếu hắn sợ thì chẳng phải mất mặt quá sao!!!
Trang Hoàn nghiêng đầu nhìn hắn, thấp giọng nói: “Chuyện xạo thôi.”
“Tôi biết.” Đường Cửu mạnh miệng, “Tôi đâu có sợ.”
“Cậu kể chuyện gì mà chán quá, nghe tôi kể này.” Một nữ sinh cười quái dị, “Có cô gái luôn bị mất ngủ vì mỗi khi màn đêm buông xuống thì cô ta lại nghe thấy sau lưng mình có tiếng rì rầm nói chuyện, thút thít, kêu rên. Cô ta sợ hãi đi tìm đại sư, đại sư bảo cô ta cắt tóc ngắn, mười hai giờ đêm thắp mấy cây nến rồi cầm máy ảnh chụp sau ót là biết ngay. Thế là cô gái làm theo, đốt nến, cầm di động chụp ảnh, sau đó mở điện thoại ra xem thử……”
Nữ sinh nói đến đây thì dừng một chút, thanh âm khàn khàn bí hiểm, nụ cười trên mặt trong bóng tối nhập nhoạng mơ hồ không rõ: “Cô ta thấy sau gáy mình có một khuôn mặt phụ nữ chảy máu đầm đìa từ mũi miệng.”
Bầu không khí tạo ra quá tốt, nữ sinh nói xong câu cuối cùng thì có nam sinh hít sâu một hơi.
Đường Cửu…… Đường Cửu thấy chân mình như nhũn ra.
Hắn cũng không muốn nhát gan như thế nhưng hắn thật sự rất sợ, cảm thấy đầu mình lạnh buốt, rất muốn đưa tay sờ ót nhưng lại thấy cử chỉ này quá ngớ ngẩn nên ráng nhịn xuống.
Một bàn tay to đè lên gáy hắn, lòng bàn tay ấm áp xoa nhẹ như muốn trấn an: “Ừm, chẳng có gì đâu.”
Đường Cửu không ngờ Trang Hoàn nhìn ra mình sợ hãi, có chút ngượng ngùng: “Anh có thấy tôi nhát gan quá không.”
Trang Hoàn: “Lúc bắt gà cậu đâu có nhát.”
Đường Cửu được an ủi, lại cảm thấy bác sĩ Trang thật quá dịu dàng ân cần.
Tiếp theo có thêm mấy người trẻ tuổi kể chuyện ma, nội dung phong phú đặc sắc, Đường Cửu cũng không hiểu bọn họ lấy đâu ra lắm chuyện như vậy. Nhưng nhờ có Trang Hoàn bên cạnh nói chuyện với hắn nên Đường Cửu cũng không còn sợ, đến hơn chín giờ đêm, ăn no chơi chán đám người mới lục tục giải tán về phòng ngủ.
Cuối cùng Đường Cửu thở phào một hơi, cầm thẻ chìa khóa trở về phòng mình. Leo lên núi cả ngày, còn bắt gà nướng đồ ăn, hắn nhanh chóng đem quần áo vào toilet tắm rửa, kết quả vừa giội sạch bọt trên người thì nghe “cạch” một tiếng, bóng đèn đột nhiên tắt ngúm.
Cả gian phòng lập tức rơi vào bóng tối tĩnh mịch.
Đường Cửu: “…………”