Lý Tiểu Sở khẽ nhíu mày, động tác dừng lại: ” cô ta thật sự có quan hệ rất tốt với mẹ anh ấy “
Vì thiếu tập trung tay cô vô tình chạm vào nồi lẩu nhận thức được đau đớn cô bỏ bát đũa xuống, ra sức vũ tay như bản năng.
Anh giật mình, gương mặt cô cho anh biết cô rất đau đớn, anh kéo tay cô lại xem vết thương.
– Bỏng rồi – anh nói.
– Không sao, chỉ là ngoài da một lát là hết thôi – cô trả lời.
Anh nhíu mày lập tức kéo cô đứng lên vào nhà vệ sinh, Thẩm Hoắc Nam mở vòi nước cho tay cô vào.
Cô nhìn anh mỉm cười, không biết anh có tình cảm với cô thật không hay chỉ vì cha anh nhưng cô rất vui vì anh quan tâm cô.
– Bị bỏng mà em vui vậy sao? – anh hỏi cô.
– Em vui vì anh quan tâm em – cô thành thật trả lời.
Anh hơi bối rối, cô nói cũng đúng hôm nay anh rất quan tâm cô đến anh cũng không nhận ra sự thay đổi của mình.
Anh mở balo cô ra, lấy một loại thuốc dạng tuýt ra thoa cho cô động tác vô cùng nhẹ nhàng và cẩn thận. Anh giúp cô bỏ đồ vào kéo balo lại, nắm tay cô ra ngoài.
– Hoắc Nam – Lưu Cẩn Băng gọi.
Anh không quan tâm đi đến kéo ghế cho cô ngồi, rồi bản thân ngồi xuống.
– Chị Lưu xin lỗi, chị cứ ăn tự nhiên – cô nói.
Cô mỉm cười định cầm đũa gắp đồ ăn thì cơn đau lại truyền đến, anh cầm lấy tay cô cướp lấy đôi đũa.
– Tay em đang bị bỏng – anh nói.
– Nhưng…em đói – cô trả lời, thật sự rất đói.
Anh cầm đũa và bát của cô gắp thức ăn, sau đó gắp một miếng bò đưa lên miệng cô, cô khá bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng ăn miếng bò.
Cứ như thế mà anh đút cho cô ăn, anh nhìn cô không khỏi lắc đầu mỉm cười.
” Bây giờ mình nên gọi là mèo con hay là heo con đây? ”
Cô thấy anh nhìn mình bất giác đưa tay che miệng, đôi mắt tròn xoa nhìn anh.
– Em ăn xấu lắm sao? – cô hỏi.
– Không, rất dễ thương để tôi lau miệng cho em – anh trả lời.
Anh lấy khăn giấy lau miệng cho cô, Lưu Cẩn Băng tức giận móng tay đâm vào da thịt như muốn rướm máu, hai người rõ ràng xem cô ta là không khí.
– Hoắc Nam chút nữa anh cùng em về nhà thăm hai bác được không? – Lưu Cẩn Băng gượng cười hỏi anh.
– Không, tôi còn đi chơi với cô ấy – anh trả lời không thèm nhìn cô ta.
– Anh đi như vậy hai bác sẽ lo đấy – Lưu Cẩn Băng nhếch mép.
Cô ta muốn lấy cha mẹ anh ra để anh trở về nhà với cô ta.
– Chuyện của tôi không cần cô quản – anh lạnh lùng trả lời.
– Anh rất hiếu thảo với hai bác mà, chẳng lẽ anh cứ để mặc hai bác lo cho anh chỉ vì cô ta? – Lưu Cẩn Băng chỉ vào cô.
– Cô ấy là bạn gái tôi, tôi cấm cô chỉ tay vào cô ấy – anh gạt tay cô ta ra.
– Chị Lưu à, chắc chị không biết chính bác trai muốn anh ấy đưa em đi chơi vậy tại sao phải lo lắng – cô trả lời.
– Cô… –
– Tiểu Sở chúng ta đi thôi, cứ để cô ta ở lại ăn đi – anh nói.
Thẩm Hoắc Nam dìu cô đứng lên, cầm chú gấu Qoobee giúp cô rồi kéo cô đi.
– Nhưng anh chưa ăn mà – cô nói.
– Tôi thích bữa ăn chỉ có hai chúng ta – anh trả lời.
Lưu Cẩn Băng đứng sau lưng liên tục kêu tên anh nhưng anh không hề quay đầu, cô ta hậm hực liên tục đạp chân xuống sàn.
” Hồ ly tinh cô cứ hưởng thụ đi rồi sẽ bằng cách này hoặc cách khác tôi sẽ có được Hoắc Nam “