Nghĩ tới mạt thế sắp tới, Mộ Nhất Phàm lập tức xốc lại tinh thần, chuyện tối quan trọng bây giờ là tìm một nơi giải quyết móng tay.
Anh đi dạo một vòng trong trung tâm thương mại, cuối cùng đi vào một tiệm làm móng ở trên tầng bảy, nhưng ra ra vào vào nơi này đều là những cô gái ăn mặc trang điểm xinh đẹp, một người đàn ông đi vào, thật đúng là mất tự nhiên.
Mộ Nhất Phàm đứng bên ngoài chần chừ hồi lâu.
Gương mặt bị băng bó kín mít khiến nhân viên trong cửa hàng lầm tưởng anh là kẻ biến thái hoặc tới để cướp bóc, thiếu điều gọi bảo vệ tới bắt anh.
Mộ Nhất Phàm thấy nhân viên trong cửa hàng đều đang ngó ra bên ngoài, trong lòng biết bộ dạng của mình rất gây chú ý, để giữ cái mạng này, anh đành cắn răng, nhắm mắt đi vào, nói với cô nhân viên đang mỉm cười cứng ngắc: “Tôi muốn làm móng.”
Nhân viên cửa tiệm ngẩn cả người, liền hiểu ra nhất định là Mộ Nhất Phàm ngượng ngùng, nên mới đi tới đi lui bên ngoài lâu như thế.
Cô mỉm cười: “Chào anh, đây là lần đầu tiên anh tới tiệm chúng tôi làm móng sao?”
“Ừ.” Mộ Nhất Phàm thấy những người khác đều nhìn qua bên đây, vội vàng hỏi: “Có phòng VIP hay không?”
“Có, thế nhưng phí phục vụ trong phòng riêng đắt hơn phí phục vụ bình thường 10%…”
Mộ Nhất Phàm cắt ngang lời cô: “Cho tôi một phòng VIP.”
“Vâng ạ.” Nữ nhân viên dẫn Mộ Nhất Phàm đi tới quầy lễ tân, nói với nhân viên lễ tân: “Anh đây muốn một phòng VIP.”
Nhân viên trong quầy lễ tân kiểm tra máy tính, cười nói: “Thưa anh, hiện giờ chúng tôi còn một phòng VIP, ở..”
Cô còn chưa dứt lời, ngoài cửa vang lên một giọng nói lanh lảnh kiêu căng: “Tôi muốn phòng VIP kia.”
Mộ Nhất Phàm nghe thấy tiếng quay đầu, nhìn ba cô gái đang đi về phía anh.
Đến khi anh trông thấy khuôn mặt son phấn xinh đẹp của cô gái đi đầu kia, không khỏi bật thốt lên: “Chị.”