– Sao cậu lại trở nên như vậy nhỉ? Nỡ lòng nào đối xử với bạn thân như vậy?
– Cũng không thân lắm đâu.
– Cậu chả bao giờ suy nghĩ tới khúc khốn khó không bỏ nhau. Mấy lúc cậu bị ông nội Lục đánh đòn ai đã đứng ra năn nỉ, khóc lóc van xin ông? Mấy lúc cậu trốn học đi chơi ai là người giấu ba mẹ Lục cho cậu? Rồi còn cả lúc cậu thất tình ai ở bên cạnh an ủi, lấy đồng lực cho cậu? Nhiều lúc tôi nghĩ cũng thật tủi thân cho số phận của tôi…
Mặc kệ cho Nhất Văn lải nhải bên tai, Hạo Thiên không quan tâm tìm đến điện thoại gọi xuống cho cô báo tin. Nghe cứ anh anh em em khiến Nhất Văn nổi da gà thầm mắng tên bạn đầy sến súa. Thấy anh tắt điện thoại, Nhất Văn làm ra khuôn mặt giận dỗi khiến anh cau mày khó chịu. Cứ tưởng được anh dỗ dành ai ngờ lại cho ăn bơ khiến Nhất Văn vô cùng thất vọng và đang suy nghĩ có nên xem lại mối quan hệ bạn bè này hay không.
Hạo Thiên bước lại đứng cạnh cửa sổ khẽ cười. Bất chợt cánh cửa bật mở, Thẩm Như chạy lại bổ nhào vào lòng anh mà không để ý ở góc phòng có một tên đang đen mặt ngồi đó. Anh đưa tay ôm lấy cô, chóp mũi cả hai khẽ cọ vào nhau. Thẩm Như vui vẻ hôn chụt lên môi anh như một sự chúc mừng.
– Chủ tịch của em, chúc mừng anh.
Vui vui vẻ vẻ ở cửa sổ mà không hay biết có một bóng đèn đã phát sáng cả một góc phòng. Nhất Văn khẽ ho khiến cô ngoái đầu lại nhìn. Vội vàng buông anh ra khiến anh hụt hẫng.
– Em quan tâm tới cậu ta làm gì?
Nhất Văn tủi thân lắm rồi đấy. Thật sự muốn khóc trong tức tửi. Thẩm Như tiến lại sofa cười gượng với Nhất Văn.
– Xin lỗi, tại em không để ý.
– Mấy người có tình yêu thì hay rồi đâu như thằng già này.
Hạo Thiên nhấp một ngụm trà gật gù tán thành. Đúng là có vợ rồi thì bạn bè chẳng còn nghĩa lý gì cả.
– Cậu già thật, mau đi kiếm người yêu đi.
– Này này, các người đừng có mà khinh thường nhan sắc già dặn này của tôi. Đây là nét đẹp lao động đấy, một bác sĩ tận tâm tận tình như tôi trở nên già dặn một chút là điều quá bình thường mà.
Thẩm Như chỉ ngồi bên cười vì sự đấu đá lẫn nhau của cặp bạn thân này. Nhất Văn ngồi một lát liền đứng dậy tạm biệt vì cần về bệnh viện để tiếp tục công việc. Thẩm Như thở dài.
– Nếu bệnh viện đó không phải là của nhà anh thì chắc anh đã bị đuổi lâu rồi nhỉ?
– Ai nỡ đuổi một bác sĩ giỏi như anh? Thôi, anh đi á.
Hạo Thiên không quan tâm, mắt yêu thương vẫn dán lên người vợ. Đầu gật gù như kiểu cậu biến đi càng nhanh càng tốt. Nhất Văn thở ra đầy thất vọng bước ra ngoài. Lúc này anh mới có thể thoải mái ôm vợ mình vào lòng. Thẩm Như buồn cười đánh nhẹ lên người anh.
– Làm chủ tịch rồi còn lạm dụng thời gian?
– Kệ anh.
Cô khẽ cười ngồi lên đùi anh. Cả hai dần tiến vào nụ hôn sâu ngọt ngào. Môi lưỡi dây dư tạo nên những âm thanh đặc sắc trong căn phòng.
– Ông xã, chúc mừng anh.