Ta sững người, vội vàng nói: “Tạ ơn Thái hậu!”
Ta đứng dậy nhưng Thái hậu không quay người lại, chỉ khẽ nói: “Đàn Phi,chuyện lần này ngươi quản quá nhiều rồi, nếu không phải ngươi, ai giacũng không phải giết thêm một người!”
Ta sợ hãi, ta biết người mà bà nhắc tới, bà đang ám chỉ cái chết của Sơ Tuyết…
Ta thầm than một tiếng, vốn cho rằng đối phương muốn moi từ miệng nàng tachỗ cất giấu tua ngọc ở trong cung của ta nên mới giết người diệt khẩu,song không ngờ, vì Thái hậu không muốn để ai biết chiếc tua này từ cungcủa ta mà ra nên phải giết nàng ta. Thế nhưng, cũng may nhờ có chiêu này của bà mà ta có thể lừa được Diêu Thục phi chuyện tua ngọc bội bị mất.
Ta cúi đầu, thưa: “Thần thiếp biết tội!” Khi ấy, ta chỉ tò mò về chuyện Dụ Thái phi bị cuốn vào vụ này, ta cũng biết Hạ Hầu Tử Khâm quan tâm tớibà ấy nên mới đi điều tra. Ai ngờ lại giẫm vào chuyện Thái hậu đã tínhsẵn.
Bà quay phắt lại, liếc ta: “Chẳng lẽ ngươi không biết, lòng hiếu kỳ sẽ hại chết người sao?”
Ta biết chứ, nhất là ở chốn hậu cung sâu không đáy này.
Bà lại nói; “Người đừng ỷ vào việc Hoàng thượng thích ngươi mà có thể không nể nang gì!”
Chợt kinh hãi, ta vội cúi đầu: “Thần thiếp không dám!”
“Biết rồi thì nhớ kĩ cho ai gia, không thì lần sau người rơi đầu sẽ chính làĐàn Phi ngươi!” Trong giọng của Thái hậu xen lẫn sự tức giận.
Ta cắn môi, nói: “Vâng, thần thiếp xin ghi nhớ!”
Đúng thế, lần này Thái hậu đã cứu mạng ta. Ta suýt nữa phá hỏng đại sự củaThái hậu mà bà vẫn cứu mạng ta, ha, nếu ta không biết tốt xấu, sẽ chỉcòn nước chết nhanh hơn Thư Quý tần mà thôi.
Bà im lặng một lúclâu, vẻ giận dữ trên gương mặt dần lắng xuống. Bà thở dài một tiếng, đột nhiên hỏi ta: “Ngươi có biết tại sao ai gia chọn hy sinh Thư Quý tầnkhông?”
Nhìn bà một cái ta nhỏ giọng đáp: “Thần thiếp nghĩ, Thái hậu muốn làm tan rã thế lực của Diêu gia.”
Thư Cảnh Trình là lễ bộ thị lang, Thư gia và Diêu gia rất gần gũi, lần này, nếu là Thư Quý tần có âm mưu hại hoàng tự, vậy thì chắc chắn Thư giacũng chịu liên lụy. Mà sau này người nhà họ Diêu ắt sẽ không chung đường với nhà họ Thư nữa. Trong lúc vô tình, Thái hậu đã giải quyết được mộtngười giúp đỡ cho Diêu gia. Mà vì chuyện của Diêu Thục phi, có lẽ Diêugia sẽ không bỏ qua cho Thư gia.
Thái hậu rất cơ trí, không đểlãng phí một binh một tốt, lại khiến bọn họ được một phen tranh chấp nội bộ. Thế nên, bà mới chọn cứu ta, bởi vì ta chết, chẳng qua chỉ giảithích được cho nhà họ Diêu chuyện vì sao Diêu Thục phi sảy thai, cònnhững chuyện khác, không thể sánh bằng việc hy sinh Thư Quý tần.
Trong lòng ta cười khổ, xem ra, thế lực phía sau cũng có lúc là một thứ ràng buộc.
Thái hậu nhìn ta, lát sau mới nói: “Rất tốt!”
Bà chỉ nói “rất tốt”, rôt cuộc là ta đoán tốt, hay bà thấy kế sách lần này đã dùng tốt?
Ta đang suy nghĩ lại nghe bà nói: “Lần này, có thể coi như ai gia đã cứu ngươi một mạng!”
Ta vội đáp: “Vâng ạ!”
Tuy có một thứ quan hệ thiệt-hơn, lợi-hại, Thái hậu không cứu cũng phảicứu, nhưng chung quy vẫn là cứu. Bà khẽ cười một tiếng, nói: “Vậy thìsau này ngươi phải nhớ, mạng này của ngươi là ai gia cho. Nếu ngươi dámcó tâm tư khác, ai gia là người đầu tiên không tha cho người!”
Trong lòng ta có chút hoảng sợ, Thái hậu đã tính không giết ta, nhưng cũngcảnh cáo ta, chuyện này nhất định phải kín mồm kín miệng. Đầu ngón tayta run lên, chẳng lẽ… Hạ Hầu Tử Khâm vẫn chưa biết rõ chuyện này sao?
Sau đó ta lại thấy buồn cười, hắn thông minh như thế, dẫu Thái hậu khôngnói nhưng chắc chắn trong lòng hắn cũng hiểu. Thế nhưng, đến ta cũng cóthể hiểu nỗi khổ của Thái hậu, huống chi là hắn.
Lui lại nửabước, ta quỳ xuống lần nữa. “Xin Thái hậu an tâm, từ trước tới nay thầnthiếp chưa từng nghĩ tới chuyện này. Tấm lòng của thần thiếp với Hoàngthượng và Thái hậu thủy chung như một.”
Thái hậu khẽ “hừ” mộttiếng, nói: “Ai gia cũng muốn tin ngươi, có điều đời này ai gia chưa bao giờ làm chuyện gì mà không nắm chắc.”
Ta ngước nhìn bà, có chút kinh ngạc, chỉ thấy bà gọi lớn ra bên ngoài: “Thiển Nhi!”
Lập tức có tiếng bước chân chạy vào, tiếp đó, giọng Thiển Nhi từ ngoài cửa vọng vào: “Có nô tỳ, Thái hậu có gì sai bảo!”
Bà khoát tay ra hiệu cho nàng ta đi vào, ghé tai nàng ta nói nhỏ một hồi.Ta trông thấy mắt Thiển Nhi hơi mở to, sau đó gật đầu rồi vội vàng luixuống.
Chỉ một lát sau, nàng ta đã trở lại, tay cầm một chiếc hộp bằng gỗ, cung kính dâng cho Thái hậu.
Thái hậu vẫy tay để nàng ta lui ra rồi lại nói: “Đúng rồi, ngươi tới TrữLương cung nói cho Quyến Nhi biết, phải đổi lại lư hương lần nữa.”
Quyến Nhi là người hiểu chuyện, chỉ cần nói như thế, chắc chắn nàng ta sẽ hiểu được vấn đề.
“Vâng!” Thiển Nhi thưa vâng rồi lui xuống.
Ta bình tĩnh trở lại, thấy Thái hậu cẩn thận mở chiếc hộp trong tay, bêntrong đó là một lớp lót màu đỏ, đặt một viên thuốc màu nâu. Trong lòngsửng sốt, ta kinh ngạc nhìn người trước mặt.
Bà lấy viên thuốc ra, đưa cho ta, nói: “Hôm nay ai gia không giết ngươi nhưng cũng không an tâm, ngươi uống cái này đi!”
Ánh mắt dừng lại trên viên thuốc trong tay bà, trong lòng ta rõ, đây chắchẳn là thuốc độc nhưng sẽ không lập tức phát độc. Thái hậu muốn khốngchế ta.
Hít sâu một hơi, ta không do dự, cầm lấy viên thuốc, nuốt vào bụng rồi ngước lên cười nói: “Nếu Thái hậu thật sự không an tâm,sao không giết luôn thần thiếp?” Nếu bà muốn giết ta, tìm một cái cớkhông phải chuyện khó.
Dường như Thái hậu không hề nghĩ ta sẽ dứt khoát như thế, bà bỗng sững người, lát sau mới đứng thẳng dậy nói: “Aigia cần ngươi sống.”
Cần ta sống…
Ta nhìn bà với ánh mắt khó hiểu, sao lời của bà lại khiến ta cảm thấy kỳ lạ như thế?
“Đứng lên đi!” Bà quay người đi, lạnh lùng nói.
Ta đứng dậy, lại nghe thấy bà nói: “Từ nay về sau, nếu ngươi không yên phận dù chỉ một chút, ai gia sẽ không tha cho ngươi.”
“Thần thiếp xin ghi nhớ!”
Bà tiến lên vài bước, chậm rãi đưa tay lướt qua lư hương trước mặt, cơ thể hơi run lên. Lâu sau bà lại thở dài, nói: “Hoàng thượng đăng cơ đã đếnnăm thứ tư mà vẫn chưa có hoàng tự, giờ ai gia lại đích thân hại chếtcái thai trong bụng Diêu Thục phi, ai gia hổ thẹn với liệt tổ liệt tôngcủa Hạ Hầu gia!”
“Thái hậu…” Ta hiểu tâm trạng của bà, bà cũngkhông còn cách nào khác mới phải ra hạ sách này. Nếu lần này người mangthai không phải là Diêu Thục phi, như vậy tất cả đều tốt đẹp, với Tháihậu, đó cũng là chuyện vui mừng. Chỉ đáng tiếc…
Ta nghĩ, bà không định để Quyến Nhi quay trở lại, cùng là một chuyện, bà sẽ không cho phép lặp lại sai lầm.
Bà cười chán nản một tiếng, vẫn không quay đầu lại nói: “Nhưng mà Đàn Phinày, ngươi cũng khiến ai gia hoảng hốt đấy! Ai gia nghĩ rằng Hoàngthượng đột nhiên từ Thượng Lâm uyển hồi cung chắc chắn ngươi sẽ oán hậnThục phi. Ai gia còn sợ ngươi sẽ ra tay làm hại con của Thục phi.”
Lưỡng lự một lát, ta nói: “Không dám giấu người, thần thiếp đương nhiên phẫnnộ trong lòng, thế nhưng thần thiếp từng hứa với Hoàng thượng, chỉ cầnlà con của người, thần thiếp sẽ không làm hại.” Đây là lời hứa của tavới Hạ Hầu Tử Khâm hôm ấy, không phải câu thề thốt giả dối, giờ nói choThái hậu biết cũng chẳng hại gì.
Cuối cùng, bà kinh ngạc quay người lại nhìn ta, đột nhiên cười nói: “Ai gia thật sự đã nhìn nhầm ngươi rồi!”
Nhìn nhầm ta? Ha, bà cho rằng ta không phải người hiền lành như thế sao?
Thái hậu nhìn ta thật lâu rồi khoát tay, nói: “Thôi vậy, ngươi về cung đi! Hoàng thượng nói tối nay sẽ ghé qua Cảnh Thái cung.”
Thoáng kinh ngạc, hóa ra Thái hậu đã biết chuyện Hạ Hầu Tử Khâm sẽ tới Cảnh Thái cung? Ý của bà, đương nhiên ta cũng hiểu được.
Ta gật đầu, nói: “Vâng, thần thiếp về ngay đây! Chuyện thần thiếp tới HyNinh cung Hoàng thượng cũng sẽ không biết. Thần thiếp xin cáo lui!” Hành lễ với Thái hậu xong, ta lui ra cửa, đột nhiên nghe thấy bà nói: “Thậtra không thể nói là thân phận thấp hèn, nếu tỷ tỷ của ai gia không làmhoàng hậu của Hoàng đế Gia Thịnh, thân phận của ai gia cũng không phảicao quý.”
Bước chân thoáng ngừng lại, ta không biết rốt cuộc Thái hậu nói vậy là có ý gì? Ta cắn răng, không quay đầu lại nữa, cất bướcđi thẳng ra ngoài.
Thái hậu hẳn kiêng kỵ chuyện của tiền triều,đây là lần đầu tiên ta nghe bà nhắc tới chuyện liên quan tới tiền triều, lại còn là chuyện của bà. Đương nhiên ta không biết thân thế của bà vàhoàng hậu tiền triều, nhưng ta cũng biết, tỷ muội họ, một người được gảcho hoàng thượng làm hoàng hậu, người kia được gả cho vương gia khác họlàm phi. Song ta nghĩ, nếu không có Hoàng hậu Minh Vũ của tiền triều, elà bà cũng không được làm chính phi của vương gia, đúng không? Người màlão vương gia sủng ái không phải bà.
Ta lắc đầu, những chuyện này đã qua rồi, giờ có nghĩ đến cũng vô dụng. Bên ngoài, Thiển Nhi vẫn chưa quay lại, chỉ có Vãn Lương và Toàn công công. Thấy ta ra, Vãn Lương vội vàng, lo lắng chạy tới, nhỏ giọng nói: “Nương nương, người không saochứ?”
Ta thoáng sững người rồi khẽ lắc đầu, cười. “Không sao, hồi cung thôi!”
Nghe thấy thế, vẻ căng thẳng trên mặt nàng ta mới dịu đi, vội gật đầu, nói: “Vâng!”
Toàn công công hành lễ với ta. “Nô tài cung tiễn nương nương!”
Vịn lên tay Vãn Lương, vừa đi tới cổng Hy Ninh cung thì ta gặp Thiển Nhiquay về. Nàng ta thấy ta, trong mắt lóe lên vẻ lạ thường, vội nghiêngngười sang một bên, nói: “Nô tỳ tham kiến nương nương!”
Ta chỉliếc nhìn nàng ta một cái rồi đi lướt qua. Có lẽ Thái hậu sai nàng talấy viên thuốc kia tới, trong lòng nàng ta hẳn có sự kiêng dè. Ha, thậtra ta cũng chẳng có chuyện gì với nàng ta. Thái hậu khống chế ta, nhưngđã lôi kéo ta về phía bà rồi.
Bắt đầu từ lúc bước ra khỏi Hy Ninh cung, Tang Tử ta đã hoàn toàn là người của Thái hậu, nhưng e rằng chẳng ai biết sự thực này.
Trở lại Cảnh Thái cung, ta bảo Phương Hàm gọi hết mọi người tới, căn dặn:“Từ nay về sau, trong Cảnh Thái cung của bản cung, không ai được nhắctới chuyện Diêu Thục phi sảy thai. Việc hôm nay bản cung tới Hy Ninhcung cũng không cho phép ai được để Hoàng thượng biết, nếu ai dám nhiềulời, bản cung nhất định sẽ không tha!”
“Vâng, nô tỳ (nô tài) xin ghi nhớ!”
Bọn họ phải nuốt mọi nghi vấn vào lòng, bắt đầu từ giờ phút này, cũng không được hỏi ta nữa. Ý của ta, tin rằng bọn họ đều hiểu.
Quay về tẩm cung, thấy Phương Hàm đang định ra ngoài, ta hỏi: “Cô cô, Hoàng thượng đã xử lý công việc xong chưa?”
Nàng ta ngẩn ra một lát, quay lại nói: “Nô tỳ không rõ, hay nô tỳ sai Tường Hòa đi hỏi thăm một chút?”
Ta lắc đầu: “Không cần đâu, cô cô lui xuống đi! Bản cung nghỉ ngơi một lát.”
“Vâng!” Nàng ta vâng lời, khẽ đưa tay đóng cửa.
Nằm trên giường một lúc lâu, ta cảm thấy buồn ngủ. Không biết ngủ được baolâu, đột nhiên nghe thấy giọng Lý công công vang lên bên ngoài: “Hoàngthượng giá đáo!”
Ta mở choàng mắt, nhảy dựng khỏi giường. Thấycửa phòng đã bị đẩy ra, ta cuống quýt đi vòng qua tấm bình phong, đúnglúc hắn bước vào, thấy ta, dường như hơi ngẩn người. Ta cẩn thận nhìn,hắn đang sầm mặt xuống, trông có vẻ rất tệ.
“Hoàng thượng!” Ta cúi người chào hắn.
Hắn khẽ “ừ” một tiếng, đi vòng qua ta. Ta vội quay lại đỡ hắn, hắn không cự tuyệt. Đỡ hắn ngồi lên giường, hắn mới lên tiếng: “Tin tức của nhà họThư rất nhanh, Diêu Chấn Nguyên vừa tiến cung, Thư Cảnh Trình cũng vàotheo.”
Ta nghiêng mặt nhìn hắn, thấy sắc mặt hắn không tốt, cầmlấy tay hắn, tay không lạnh. Ta chỉ ngồi xuống bên cạnh hắn, không nóigì nữa. Chuyện này rốt cuộc đã khiến Thư Cảnh Trình hoảng sợ, dù chuyệnlà thế nào, hắn ta chắc hẳn vào cung để cầu xin.
Hạ Hầu Tử Khâmkhẽ “hừ” một tiếng, nói: “Chuyện này mẫu hậu đã có kết luận rồi, trẫm và Diêu Thục phi đã đích thân tới, chẳng lẽ còn muốn trẫm phúc thẩm? Trẫmthấy Thư Cảnh Trình kia cũng không thông minh, ngang nhiên cầu xin trẫmtrước mặt Diêu Chấn Nguyên, làm như thế là để nhà họ Diêu kia vào đâu?”
Đó là điều đương nhiên, chắc chắn Diêu Chấn Nguyên đang tức giận, đúng lúc Hạ Hầu Tử Khâm đang trấn an Diêu gia mà lại gặp phải kiểu cầu xin nhưthế, e là Hạ Hầu Tử Khâm có muốn giơ cao đánh khẽ thì Diêu gia cũngkhông chịu.
Ta khẽ cười, nói: “Thư thị lang nóng quá mà hồ đồ rồi!”
Hắn mím môi nhưng không cười, chỉ nói: “Xem ra hai nhà Diêu, Thư cũng không tin tưởng đối phương, nếu không thì sao phải tìm tới trẫm trước? Ha,nhưng thứ trẫm muốn chính là kết quả này đây!” Ngữ khí của hắn chợt nặng nề hơn, lông mày hơi cau lại, sắc mặt có chút lạ thường.
Ta hoảng hốt, cau mày nói: “Vết thương của Hoàng thượng… Hay thần thiếp truyền thái y tới xem cho Hoàng thượng nhé?”
Hắn nói: “Khoan hãy truyền, trẫm còn đang đợi nghe nàng giải thích.”
Ta giật mình, mấy chuyện này hắn nhớ lâu thật, nhỏ giọng khuyên: “Cứtruyền thái y tới xem cho Hoàng thượng trước, thần thiếp từ từ nói cũngkhông muộn.”
Hắn lật tay cầm lấy tay ta, “hừ” một tiếng, nói: “Trẫm không đợi được.”
Lại nữa, tính tình hắn đúng là bướng bỉnh.
Nguồn ebook: https://www.luv-ebook.com
Ta thở dài một hơi, vậy thì ta chỉ có thể nói nhanh, nói thật nhanh thôi.
Dù sao chuyện sau này cũng đã có Thái hậu xử lý thỏa đáng rồi, ta cứ nửathật nửa giả nói cho hắn nghe, cũng không quan trọng. Suy nghĩ một lát,cuối cùng ta đáp: “Hôm ấy thần thiếp sai Sơ Tuyết đi đổi tua ngọc bội,nhưng không ngờ Sơ Tuyết lại đổi một chiếc tua do chính mình làm. Khôngmay, bị thần thiếp phát hiện, thần thiếp nhất thời giận dữ, đuổi nàng ta tới phòng giặt giũ.”
Trong mắt hắn chỉ là sự thản nhiên, hắnnhìn ta, nói: “Nếu là thế, vậy tại sao không để trẫm nghe thấy, mà lạinói thầm với Thục phi?”
Hít một hơi, ta nói: “Nguyên nhân thầnthiếp phạt nàng ta tới phòng giặt giũ không phải vì nàng ta lén giấu tua ngọc bội, mà là nàng ta có ý định tiếp cận Hoàng thượng. Nàng ta chorằng ngọc bội đó là của Hoàng thượng, nàng ta muốn thu hút sự chú ý củangười. Thần thiếp không thể chấp nhận để loại cung tỳ như thế bên cạnhmình.”
Nghe xong, hắn đột nhiên cười, nói: “Hóa ra cũng chẳng khác…”
Nói đến đó, hắn không nói tiếp nữa, nhưng ta biết, nhất định nửa câu sau của hắn là… cũng chẳng khác gì tâm tư của Thư Quý tần.
Ta nghĩ, nhất định hắn đã nhớ ra chuyện Như Mộng ngày ấy, có điều hiệngiờ, ba chữ “Thư Quý tần” đã trở thành điều cấm kỵ trong hậu cung.
Ta bạo gan cúi người, ôm lấy hắn, khẽ nói: “Chỉ tiếc thần thiếp cũng bịnàng ta gạt, hóa ra nàng ta dùng tua ngọc bội kia để đánh lạc hướng thần thiếp. Nàng ta vốn hy vọng thần thiếp sẽ tức giận, đuổi nàng ta rangoài, như thế, nàng ta sẽ có cơ hội mang chiếc tua ngọc bội đã được đổi kia ra ngoài một cách quang minh chính đại, nhưng ai ngờ…” Ta lén nhìnhắn, thấy nét mặt hắn vẫn không thay đổi, trái tim ta đang treo lơ lửngcuối cùng cũng hạ xuống.
Ta không thể dẫn chuyện này đến chỗ Thái hậu nữa, dù ta cũng biết, trong lòng hắn đã rõ ràng. Nhưng hắn có hoàinghi thế nào đi chăng nữa, chỉ cần không ai đâm thủng lớp giấy kia, hắncũng có thể tìm lý do để tự lừa dối bản thân.
Những điều Thái hậu làm vì hắn, ta hiểu rất rõ.
Thấy hắn im lặng, ta lại nói: “Thế đã có thể truyền thái y tới chưa?”
Hắn “ừ” một tiếng, ta vội đứng dậy, nói vọng ra bên ngoài: “Tường Thụy!”
“Có nô tài!” Giọng Tường Thụy truyền qua cánh cửa.
Ta nói: “Bản cung không được thoải mái, ngươi đi truyền…” Ngừng một lát, ta nói thẳng: “Truyền Vương thái y tới!”
Vương thái y giúp hắn che giấu không chỉ một lần, chi bằng lần này cứ gọi ông ta tới.
“Vâng, nô tài lập tức đi ngay!” Có lẽ nghe ta nói không được khỏe, giọng Tường Thụy có chút gấp gáp, rồi nghe thấy tiếng bước chân y chạy đi.
Ta quay người lại, nghe hắn cười một tiếng, nói: “Nàng cũng biết chọn người đấy!”
Ta đương nhiên biết hắn ám chỉ cái gì, sau đó lại nhớ ra một việc. GiờVương Lộc là thái y chuyên phụ trách việc xem mạch, bảo vệ long thai cho Thiên Phi, lần này vừa khéo, không phải ta muốn làm khó dễ mới chotruyền ông ta tới, nếu để Thiên Phi biết, chắc lại cho rằng ta đang ômtâm tư gì đó. Ta không khỏi khẽ cười.
Hắn nhìn ta, mở miệng hỏi: “Có gì đáng cười thế?”
Ta sực tỉnh, khẽ lắc đầu, đẩy hắn nằm xuống, nhỏ giọng nói: “Sao hôm nayHoàng thượng lại đích thân tới Trữ Lương cung?” Nếu muốn nói cho DiêuThục phi biết hung thủ là Thư Quý tần thì có thể sai Lý công công tới.
Hắn thuận thế nằm xuống, khép hờ hai mắt. “Trẫm nhận được lời nhắn của mẫuhậu, định tới Ngọc Thanh cung, vốn muốn sai Tiểu Lý Tử đến Trữ Lươngcung nhưng không ngờ đi được nửa đường lại gặp Ngọc Tiệp dư. Ngọc Tiệpdư nói khi nàng ta tới Trữ Lương cung thăm Diêu Thục phi, được báo rằngtất cả mọi người đã về, chỉ mình nàng còn ở lại. Nàng ta nói, xin trẫmqua đó xem thử.”
Ta không khỏi kinh ngạc, thật không ngờ, người xin hắn tới lại là Ngọc Tiệp dư.
Giờ mới nhớ ra, khi ta vào Trữ Lương cung, đúng là không nhìn thấy nàng ta. Cũng may, nàng ta tới chậm hơn ta một bước. Lúc này, ta lại càng thấyNgọc Tiệp dư là người thông minh.
Thu lại tâm tư, ta dựa vào hắn, cười hỏi: “Vậy sao Hoàng thượng lại tới thật?”
Hắn khẽ “hừ” một tiếng, nói: “Nếu trẫm không tới, nàng còn sống mà đứng ở đây chắc?”
Thoáng sửng sốt, ta cầm lấy tay hắn, nói: “Sao Hoàng thượng dám đỡ đòn ấy thay cho thần thiếp? Nếu người có mệnh hệ gì, thần thiếp có chết vạn lầncũng không đền hết tội.”
Hắn đột nhiên mở mắt, nhìn ta một lúc lâu rồi lại nhắm mắt, khóe miệng khẽ động. “Trẫm cũng không biết.”
Không biết… Không biết mà còn đỡ đòn ấy thay ta…
Ta nhìn hắn, có chút đau lòng, vừa định lên tiếng thì nghe Tường Thụy ở bên ngoài nói: “Nương nương, Vương thái y tới rồi!”
Ta đứng dậy, nói: “Vương thái y vào đi!”
Cửa mở ra, thấy một mình Vương thái y bước vào, vừa định hành lễ với ta,ánh mắt lại đảo tới phía sau, ông ta kinh ngạc, vội nói: “Thần tham kiến Hoàng thượng, Đàn Phi nương nương!”
Ta cho ông ta đứng dậy rồi quay lại ngồi bên giường, nói: “Vương thái y còn đứng ngây ra đó làm gì?”
Nghe ta nói như thế, Vương thái y cũng không phải người ngu dốt, vội đứng dậy, đi tới. “Xin Hoàng thượng để thần bắt mạch!”
Hắn không lên tiếng, chỉ đưa tay ra.
Vương thái y vội vàng bắt mạch cho hắn, sắc mặt liền thay đổi, lại nói với ta: “Nương nương, Hoàng thượng bị nội thương.”
Ta gật đầu, nói với ông ta là ta biết. Vẻ nghi hoặc trên mặt ông ta càng lúc càng tăng, nhưng không dám hỏi thêm điều gì.
Ta hỏi: “Vết thương của Hoàng thượng thế nào?”
Ông ta rút tay lại rồi mới hạ giọng đáp: “Nội thương cần phải từ từ điềutrị, thần sẽ về kê đơn thuốc rồi sai người đem qua đây.”
“Vậy… Vương thái y biết nói thế nào không?”
“Vâng, vâng!” Ông ta cúi đầu, nói. “Thần đã biết!”
Chờ ông ta lui ra, ta mới nghe người nằm trên giường nói: “Bắt đầu từ ngày mai, tối nào trẫm cũng phải tới Trữ Lương cung.”
Ta thoáng ngạc nhiên, hắn lại nói: “Thục phi làm trẫm bị thương, đương nhiên phải để nàng ta chăm sóc cho trẫm rồi!”
Sao ta không hiểu được ý tứ trong lời nói của hắn. Hắn ghé qua Trữ Lươngcung, Diêu Thục phi sẽ vì tự trách mà ít nhiều xao nhãng chuyện Thư Quýtần. Vì lần này, nhà họ Thư nhất định sẽ bị lật đổ.
“Thư Quý tầnbị ban chết, Thư Cảnh Trình bị cách chức lễ bộ thị lang, điều tới Thượng Lâm uyển làm phó giám[1].” Giọng hắn thản nhiên, không nhận ra là vuihay giận.
[1] Phó giám: chức quan chuyên phụ trách về việc quan sát hiện tượng thiên văn.Thư Quý tần bị ban chết, Thư Cảnh Trình từ thị lang chính tam phẩm hạ xuống uyển giám lục phẩm, Thư gia lần này, e là muốn ngóc đầu dậy cũng khó.
Còn ta, bỗng cảm thấy có chút hoảng hốt. Điều Thư Cảnh Trình tới Thượng Lâm uyển, ngày mùng Chín tháng Ba sẽ có rất nhiều người tới đó, người nhàhọ Diêu… cũng sẽ đi.
Trong lòng ta kinh ngạc, hắn muốn…