“Cậu tỉnh rồi? Có thấy khó chịu ở đâu không thế?”
“… Người cũng có hơi khó chịu thật đấy, sao cậu lại biết?”
“Mỗi lần cậu bị gì tớ đều phát hiện ra đầu tiên còn gì? Tớ kêu chú ghé vào mua chút gì cho cậu ăn nhé!”
Tô Băng Linh được chăm sóc hết sức chu đáo, cô không chống đối mà ngoan ngoãn nghe lời. Tô Hoàng Thành nghe Vương Hạ Vũ nói thế, nhìn xung quanh kiếm quán đồ ăn vặt rồi tấp vào.
Vương Hạ Vũ bước nhanh xuống xe chạy dô mua, Tô Băng Linh ngồi trong xe nhìn theo bước chân của anh. Cô lại ngó vào bên trong, nhìn hai anh chị đang nằm dựa vào nhau ngủ, cô không nhịn được mà cười khẽ mấy tiếng.
Được một lúc Vương Hạ Vũ lại chạy ra, cầm trên tay bịch bịch chất đống. Tô Băng Linh rảnh tay mở cửa giúp anh, Vương Hạ Vũ nhìn cô rồi nói:
“Cậu nhích vào trong đi, ngồi ở ngoài lại trúng gió độc rồi bệnh lăn ra đấy nữa.”
Tô Băng Linh nghe xong liếc xéo anh một cái rồi cũng nghe lời nhích vào bên trong cho Vương Hạ Vũ ngồi ở ngoài cùng.
Mọi người đã ổn định xong nên Tô Hoàng Thành liền chuyển bánh đi tiếp. Vương Hạ Vũ đưa mấy bịch lên trên cho bố mẹ của Tô Băng Linh, còn chừa lại vài phần cho anh chị đang ngủ.
Vương Hạ Vũ mở từng bịch ra, cẩn thận gắp từng miếng đút cho Tô Băng Linh. Cô cũng chẳng muốn tự ăn chút nào nên mặc kệ để cho người kia đút đến tận miệng.
Cả người cô còn hơi mỏi mà ngồi dựa vào ghế, ngồi được một lúc lại chuyển đầu sang phía của Vương Hạ Vũ mà dựa lên vai anh. Vương Hạ Vũ vẫn tiếp tục thổi từng món rồi đưa đến miệng cho Tô Băng Linh, mặc cô phá mình.
Tô Băng Linh ngồi dựa không thì chẳng chịu, cô còn đưa tay chọc chọc người Vương Hạ Vũ. Chưa chịu dừng lại, cô đưa tay nhéo nhéo cánh tay anh rồi lại cầm lấy mà dùng ngón tay mình vẽ lên vài đường. Đem người anh ra mà xả giận vụ trước đó.
Vương Hạ Vũ cưng chiều cô hết nấc, thấy cô khô họng ho một cái đã lấy ly nước đưa sang, Tô Băng Linh hút vài ngụm xong anh lại cầm đặt về vị trí cũ, lại không ngừng đút từng miếng ăn cho cô.
Tô Băng Linh ban đầu còn muốn giận tiếp nhưng cô nghĩ một hồi lại cảm thấy thôi, sau này còn nhiều cơ hội để hành anh lại nên cô chẳng quan tâm đến vụ việc đó nữa.
Ăn uống no nê xong, Tô Băng Linh cầm điện thoại lên nghịch. Cô bỗng dưng mở ứng dụng chụp hình ra rồi đưa lên chụp vài tấm, sau đó lại vào đăng lên mạng xã hội.
Vương Hạ Vũ ngồi bên cạnh chăm chú nhìn cô, không kiềm được lại đưa tay sang bóp má Tô Băng Linh. Cô bị chọc đến xù lông ngồi thẳng dậy, quay sang nhìn chằm chằm anh.
“Cậu muốn gì?”
“Gì đâu, tự nhiên tay tớ tự như thế đấy.”
Tô Băng Linh chẳng thèm đôi co, quay đầu tiếp tục coi điện thoại. Chẳng thèm dựa vào ai kia nữa, cô ngồi cầm ly nước lên uống vài ngụm lại bỏ xuống, còn chưa bỏ được đến nơi Vương Hạ Vũ đã cầm lấy rồi giúp cô bỏ lại.