Cậu nghe thấy Thích Thủ Lân dường như thở dài một hơi, lấy khăn lông lau lau miệng, cầm lấy ly mật ong trong tay cậu, chậm rãi uống cạn.
“Muốn uống nữa không?”
Trì Diễm lại cố hết sức dìu hắn ra, Thích Thủ Lân giống như xem Trì Diễm như cây nạng, cả người hắn đều dựa sát vào cậu.
Rõ ràng ban nay còn có thể tự mình đi lên lầu cơ mà, sao giờ lại giống như đi không nổi thế này? Trì Diễm nghi ngờ trong lòng, nhưng cậu chăm sóc người khác cũng quen rồi, cũng không có cảm giác ghét bỏ gì.
Đỡ Thích Thủ Lân nằm xuống giường, rồi lại cởi giày rồi vớ giúp hơn, vắt khăn lông lau tay và mặt, rồi đắp chăn lại cho hắn kĩ càng.
“Ngủ đi, ngủ đi nha……” Trì Diễm giống như đang dỗ một đứa trẻ vậy. “Nếu có gì không thoải mái có thể gọi tôi.”
Tất bật xong xuôi, rất nhanh, Trì Diễm đã mất ăn mất ngủ vì học, sau khi hầu hạ kim chủ đại nhân xong xuôi cũng mệt lã cả người. Có điều cậu cũng nhớ rõ lời dì Khâu nói ban nãy. Thì ra Thích Thủ Lân vì sô pha có một sơi tóc mà chịu không nổi…… Chắc là do lúc cậu ngủ ở ghế sô pha mỗi đêm đến đây mà rơi ra.
Cũng không thể để dì Khâu bị khiển trách tiếp được.
Thích Thủ Lân mở mắt ra, chỉ cảm thấy toàn thân nóng rực, cả người còn dính dầy mùi rượu khó ngửi. Cũng may là đã nôn ra một trận, giờ cũng tỉnh rượu một nửa rồi. Bình thường hắn không dễ dàng say, nhưng là không may là hôm nay phải uống nhiều loại rượu pha lại. Vang đỏ rồi vang trắng, trộn lẫn vào nhau nên cực kì khó chịu.
Hắn bò dậy đi tắm. Hắn cvẫn có thể nhớ rõ là Trì Diễm đã chăm sóc cho hắn…… Tâm run lên một cái, liền từ phòng tắm đi đến phòng ngủ dành cho khách. Hôm nay hắn vẫn chưa thể ngắm kỹ được cậu nhóc này.
Mở phòng ngủ dành cho khách ra, bên trong tối om.
Thích Thủ Lân biết mỗi lần bọn họ làm xong, Trì Diễm đều sẽ không nằm ngủ ở cạnh hắn, mặc dù trong lòng có chút khó chịu, nhưng đây là thói quen hắn mà hắn đối với bạn giường bao lâu nay. Trì Diễm cũng không cần thiết phải thay đổi gì.
Hắn còn cố ý bước đi thật khẽ, nhẹ nhàng bước vào phòng ngủ cho khách. Đột nhiên hắn rất muốn ngắm nhìn khuôn mặt khi ngủ của Trì Diễm.
Nhưng tấm nệm vẫn gọn gàng như cũ, còn lành lạnh, như thể chưa từng có người dùng qua.
Không chỉ là tối nay, dường như đã rất lâu, rất lâu không có hơi người.
Người đâu rồi?! Thích Thủ Lân cảm thấy bản thân tỉnh táo thêm một chút. Ngoài trừ chỗ này, cậu ấy còn có thể đi đâu cơ chứ?!
Hơn nữa, cậu rõ ràng…… Rõ ràng đã nói qua nếu không thoải mái thì có thể gọi cậu ấy cơ mà.
Thích Thủ Lân dẫm từng bước đùng dùng đùng đùng trên lâu, một hơi đem mở hết đèn trong nhà lên.
Không có, không có…… Trên sô pha không có, trên thảm nhung dê cũng không có…… Chỗ nào cũng đều không có Trì Diễm.
Thích Thủ Lân giống như một con mãnh thú đi qua đi lại, cơ mặt căng chặt, thực tế là điên cuồng giận dữ trong bất lực.
Cho đến khi, hắn đá phải một đôi dép lê. Hắn nhìn chằm chằm đôi dép lê kia lăn khỏi sàn gỗ bóng loáng.
Nếu như người đã đi rồi, dép lê phải đặt ở huyền quan chứ không phải xuất hiện ở nơi này.
Sau đó Thích Thủ Lân tìm thấy được Trì Diễm.
Trì Diễm không có đi đâu cả, vậy mà lại ngủ ở lối nhỏ trước nhà kho. Thích Thủ Lân chưa từng nói qua cậu có thể dùng phòng cho khách, cho nên cậu liền mặc định điều này là điều cấm. Cậu cũng nhớ rõ lời dì Khâu nói, cũng không dám tiếp tục ngủ ở trên ghế sô pha. Thậm chí, cũng không dám ngủ trên sàn trong phòng khách, bởi vì trên đó được trải một tấm thảm nhung da dê đắt đỏ.
Thật ra mỗi lần cậu ở lại qua đêm ở nhà Thích Thủ Lân thì hôm sau đều tỉnh lại trước khi dì Khâu đến, rồi giả vờ như vội đi làm. Ngủ ở lối đi nhỏ này là do cậu sợ dì Khâu dì khi mở cửa sẽ nhìn thấy cậu, dù sao chỗ này cũng có một vách ngăn che lại.
Thích Thủ Lân từ trên cao mà nhìn xuống Trì Diễm. Cậu vậy mà không cởi quần áo mà nằm thẳng trên sàn gỗ, ăn mặc cực kì chỉnh tề, gối đầu lên ba lô của bản thân. Mặc dù được đắp lên chiếc áo khoác, nhưng dáng vẻ giống như có thể bò dậy và bỏ chạy bất cứ lúc nào.
Thích Thủ Lân cũng không vì tìm được người mà nguôi giận, ngược lại trong lòng nỗi giận không tên càng ngày càng bùng lên mạnh mẽ.
Cậu chính là một vũng nước đọng, là một ngọn lửa cô đơn, một hòn đá cứng(3).
(3) đá cứng (ngoan thạch): từ ngoan ở đây còn có nghĩa là ngu ngốc hay ngang bướng nha.
Chạm vào cũng không rung động, cũng không thể sưởi ám cho người khác, cũng không tài nào làm mềm được.
(slogan của bộ mà tui dịch thô quá, thiệt là tui cũng không chắc nó đúng nữa, tui cứ nghĩ là nó ẩn dụ hay là chơi chữ gì đây mà tra không ra hic)
Thích Thủ Lân thô bao đưa người vào phòng ngủ, tên không có lương tâm này vậy mà vẫn có thể ngủ ngon lành. Quần áo bị kéo ra, lộ ra vòng eo nhỏ. Thích Thủ Lân nâng người áp lên, không có ý định khuếch trương hẳn hoi gìTrì Diễm, đeo bao vào xong liền đâm vào. Tuy lâu rồi không có làm, nhưng dù sao người cậu cũng bị hắn chơi thấu toàn bộ rồi, hậu huyệt run rẩy mà tiếp nhận Thích Thủ Lân.
Thích Thủ Lân có làm như vậy, người nào đó cũng không có tỉnh dậy. Trì Diễm miễn nhậm nhèm mở nửa mắt ra, nhìn người đè trên người cậu: “Ưm…… Sao vậy?”
Thích Thủ Lân nghiến răng nghiến lợi mà cười lạnh: “Không có gì, chỉ là khó chịu thôi.”
“Ò……” Trì Diễm lại nhắm mắt lại nằm xuống đi, hiển nhiên là không tỉnh hẳn, lại muốn ngủ. Nhưng mà cảm giác ra ra vào vào ở hậu huyệt cũng không thể phớt lờ đi được, cậu cũng không thể an ổn mà chìm vào giấc ngủ, cứ nhẹ giọng rên hừ hừ bằng giọng mũi.
Thích Thủ Lân cảm thấy âm thanh này vừa mỏng, vừa mềm, giống như đang nhẹ cào lên tim hắn một cái.
Nhưng mà trong lòng hắn vẫn rất giận, trong mắt cậu hắn đối xử với cậu tệ đến thế sao?
Tiền thì để đấy, mua quần áo thì không cần, mua xe cũng không cần, tùy ý chọn một căn nhà ở thành phố A cũng không chịu, chỉ đồng ý ăn vài bữa cơm mà thôi.
Đúng là không có tiền đồ.
Khi Thích Thủ Lân giận, động tác cũng không biết nặng nhẹ. Như muốn làm cậu đến mực tỉnh dậy, hơn hết là nên khóc to mà cầu xin hắn tha cho.
Bọn họ dường như chưa từng dùng tư thế đối mặt với nhau khi làm tình, hoặc là Thích Thủ Lân phía sau ôm lấy cậu mà đi vào, hoặc là chính hắn bóp eo cậu rồi nâng hông nhấp vào……
Thích Thủ Lân giống như phát diên mà cắn lên cổ và xương quai xanh của Trì Diễm, khi hắn cho rằng Trì Diễm không nhịn được mà khóc lóc tỉnh dậy, thì bị một vòng tay ôm lấy.
Trì Diễm chưa từng chủ động ôm lấy hắn, cho dù là lúc làm tình đi chăng nữa. Đây là lần đầu tiên.
Mặc dù đây có vẻ chỉ là một động tác trong vô thức, nhưng đúng thật là vòng tay qua cổ của Thích Thủ Lân mà ôm lấy. Cậu còn nhẹ nhàng xoa xoa vai hắn hết vài cái.
“Xoa…… Ưm……” Trì Diễm vẫn nhắm chặt hai mắt, nhưng động tác trên tay không có dừng lại.
“Xoa xoa liền…… Ha…… Liền không khó chịu……”
Thích Thủ Lân nhả hàm răng đang găm da thịt của của Trì Diễm ra, ngẩng đầu nhìn cậu. Ánh sáng ấm áp từ chiếc đèn bàn ánh lên mái tóc rối bời của cậu, như phủ thêm một vầng hào quang cho cậu.
Cậu nhắm chặt mắt, vẻ mặt dịu dàng và bình tĩnh.
Giống như một bức tượng Đức mẹ vậy.
Thích Thủ Lân chậm rãi tiến lên, khuôn mặt của bọn họ giờ đây cực kỳ gần nhau, đến cả hô hấp cũng như giao hòa vào như làn nước ấm.
Tuy thế cuối cùng bọn họ cũng không có chạm môi.
*
Tôi thiệt sự là bị vắt kiệt luôn rồi, một giọt cũng không còn.
Hôm này cả ngày làm gì cũng không yên lòng, chỉ có thể suy nghĩ viết văn mà thôi.
Nếu không trò chuyện cũng như bình luận, tui sẽ chớt thiệt đó.