Liễu Phi Dương bị kích thích đến nghiến răng ken két. Hắn gằn từng chữ, lạnh lùng: “Nghê Lạc, tao biết người nhà các ngươi đều coi thường nhà họ Liễu chúng tao, nhưng, Liễu gia không phải cứ ai động cũng được!”
Thực ra, mơ ước của Liễu Phi Dương, là có thể đưa nhà họ Liễu vào hàng quý tộc. Phụt!
Mẹ hắn xuất thân từ một gia tộc đang xuống dốc, từ bé hắn vẫn sống ở ngay bên cái rìa của giới thượng lưu, cho nên hắn vô cùng mơ ước có phong cách quý phái của những nhà giàu có kia, cũng mong muốn một ngày nào đó người của nhà họ Liễu đi đến đâu cũng là tâm điểm của mọi ánh nhìn, mà không phải là vĩnh viễn bị lờ đi hoặc khinh thị.
Cho nên, hắn mới vô cùng chú trọng bồi dưỡng Liễu Phi Phi, mong muốn cô ta trở thành một thục nữ. Chờ hắn tích lũy cho gia nghiệp đủ rồi rửa tay gác kiếm, hắn sẽ cố gắng tẩy trắng quá khứ của mình, bắt đầu một lần nữa.
Nhưng…
Hình tượng thục nữ quý tộc đời thứ nhất của nhà họ Liễu trong lòng hắn, triệt để sụp đổ!
Mà sự khinh khi của Nghê Lạc lúc này càng khiến ngọn lửa tức giận trong hắn bùng cháy!
Trong mắt Liễu Phi Dương lửa ngùn ngụt, hắn bị khinh thường, không, cả gia tộc hắn bị khinh thường, sự khinh bỉ của nhà họ Nghê với nhà họ Liễu nhiêu năm qua toàn bộ thể hiện ở tên choai choai này, còn thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn!
Mối hận từ lâu nháy mắt bùng nổ, hôm nay hắn phải đánh chết độc đinh nhà họ Nghê này!
Hắn lui lại một bước, vỗ tay, từ trong bóng tối lại xuất hiện bảy tám người đàn ông,
“Nghê Lạc, không xin lỗi, thì phải chết!”
Nghê Lạc đến chửi lại cũng lười, lăn vào đánh nhau luôn.
Nghê Già kinh hãi, nhớ tới lần nào Nghê Lạc cũng bị cô quật ngã dễ dàng, cô lại đau lòng, nhỡ đâu em trai cô bị người ta đánh thành bánh thịt thì làm thế nào?
Ngoài ý liệu là, Nghê Lạc rất biết đánh nhau, đánh mấy cái đã gạt ngã ba bốn người.
Thủ hạ của Liễu Phi Dương hầu hết hơi lùn, nhiều người xông vào lại thành ra vướng tay vướng chân, Nghê Lạc vừa cao vừa gầy, tránh cú đánh tới rất linh hoạt. Tuy cậu chưa được huấn luyện bài bản, nhưng con trai nói chung ít nhiều gì cũng biết đánh nhau.
Thêm nữa là Nghê Lạc mấy hôm nay đang tâm trạng không tốt cần tìm chỗ trút, cho nên nắm đấm vung ra dùng lực rất mạnh.
Trong năm ngày ở trong căn cứ Nam Sơn, nhờ huấn luyện cường độ cao và đánh giáp lá cà theo kiểu quân đội, kĩ năng đánh đấm của cậu tăng lên vài bậc rồi. Cho dù thiếu chuyên nghiệp nhưng vẫn hơn trước rất nhiều.
Cho dù là hai phía đều có người đằng sau còn bị ôm lấy, thấy người kia vung chân qua, cậu cũng có thể linh hoạt xoay người, lấy người đằng sau làm đệm thịt, mình thì mượn lực bật người đứng lên, đá văng đám nhào lên ở hai bên.
Kể thì cũng giống mấy màn đánh nhau trên phim lắm.
Nhưng dù sao địch đông ta ít, sau vài lần, bên kia nhiều người bị thương, nhưng Nghê Lạc cũng ăn mấy đấm, cũng trúng mấy đá, áo phông trắng có đến mấy dấu giày.
Trong đầu Nghê Già trống rỗng, nhặt một tuýp sắt hỏng ở trên mặt cỏ bên ngoài nhà kho, vừa mới đứng dậy, đã thấy có người nhặt gậy gỗ dài trên đất, phi về phía Nghê Lạc đang hăng máu đánh đấm.
Mà cùng lúc đó, Nghê Lạc đột nhiên cảm giác thấy có gì đó, vừa quay đầu, đã nhìn thấy một cây gậy gỗ rất rất chắc chắn xé không khí phang thẳng xuống đầu cậu.
Tốc độ nhanh, cường độ cao, cơ bản cậu tránh không thoát!
Nếu côn này giáng xuống, hôm nay chắc cậu chết ở chỗ này thật rồi!
Ngực Nghê Lạc đột nhiên thắt lại, đột nhiên, tất cả ý nghĩ đều biến mất, lại chỉ còn một niềm tin rất rõ ràng, chẳng hiểu thế nào mà cậu lại nhớ đến bóng lưng Nghê Già khóc thầm trong tuyệt vọng. Cậu nhớ, cậu định đi gặp Nghê Già để nói lời xin lỗi.
Cậu không ghét cô, không hận cô, cậu không nên nói cuộc đời cô quá thất bại!
Còn có nhiều lời muốn nói nữa!
Mắt cậu mở to trừng trừng nhìn gậy gỗ rơi xuống!
Phát ra tiếng “Bốp” rất vang!
Lập tức, là tiếng gỗ chạm mắt đất lạch cạch lạch cạch.
Nghê Lạc run lên, trước mắt đột nhiên xuất hiện một cẳng chân dài thon thả, mà gậy dài trong tay kẻ nọ, biến thành gậy ngắn.
Mọi người nghẹn họng nhìn trân trối, một thiếu nữ đột nhiên xuất hiện, mà còn đá gãy lớn một cái gậy lớn như thế!!!
Một nửa gậy kia cũng rơi lách cách trên đất, Nghê Già nhanh chóng thu chân, mới đá gãy gậy gỗ, bắt đầu vòng công kích tiếp theo, cô nhẹ nhàng lùi một chút, vừa vung chân bật lên, vừa đá mạnh vào kẻ đó.
Hai động tác liền mạch như mây bay nước chảy, không hẫng không kẽ hở. Bàn tay nắm gậy gỗ của tên kia còn đang tê dại, chân Nghê Già đã bồi thêm một đá, vừa ác vừa chuẩn, nhắm chính xác vào mặt hắn, làm cho hắn ta phun ra một ngụm máu.
Tên đó bay đi như túi rác bị ném, trượt trên mặt đất một đoạn, cuối cùng đầu đâm thẳng vào trong thùng sắt han rỉ.
Thùng sắt rỗng kêu loảng xoảng, hắn ta đầu đầy máu, hoàn toàn mất ý thức.
Giờ bọn họ mới phản ứng được, càng tức tối nhào lên đến nhau với hai người.
Nghê Già nhanh như cái bóng, nắm chặt ống tuýp trong tay, đâm vào bụng, đánh vào đầu, cũng đánh lui được mấy người.
“Nghê Lạc,” Nghê Già xoay người, ném cho cậu một ống tuýp khác trong tay, “Đỡ lấy!”
Khi Nghê Lạc nhìn thấy Nghê Già, cậu kinh ngạc một lúc, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần, nhận ống tuýp, nhanh chóng đánh thêm được vài người nữa. Nhân lúc những kẻ kia thở dốc, cậu vọt nhanh sang chỗ Nghê Già.
Hai người dựa lưng vào nhau, đều cẩn thận cảnh giác nhìn chằm chằm đám người bò dậy.
Nghê Lạc giận, nói: “Chị đến đây làm gì?”
Nghê Già tức giận: “Khỏi cần cảm ơn!”
Nghê Lạc giơ chân: “Chị theo dõi tôi?”
Nghê Già trợn trắng mắt: “Giờ mà em còn nói được cái chuyện này? Perfect timing!”
Nghê Lạc cũng thấy chọn thời điểm có lý quá, nên im, cuối cùng lại mắt long lanh, cười hừ một tiếng: “Đằng sau phần chị, đừng có làm hỏng việc!”
Nghê Già khẩu khí không tốt nổi: “Câu này phải là chị nói!”
Tuy là nói với nhau như thế, nhưng hai người lưng dựa lưng trên khóe môi đều ẩn hiện ý cười, rất nhanh tập trung vào trận chiến.
Công phu của bản thân Nghê Già là tốt rồi, lại có ống tuýp làm vũ khí trong tay, có ống làm phòng thủ, đi thẳng lên tấn công, đối thủ mặc dù là nam, nhưng khi nãy đánh với Nghê Lạc cũng đao hao bớt lực, giờ lại phải đỡ một đứa có võ thật. Không những bọn chúng không làm cô bị thương được, mà ngược lại còn bị cô đánh cho te tua.
Quan trọng là, tâm trạng Nghê Già hôm nay cũng không tốt! Tống Nghiên Nhi, Mạc Doãn Nhi, Ninh Cẩm Niên, Ninh Cẩm Nguyệt, Nghê Lạc, mẹ, bà nội, thật sự cô chịu đựng quá đủ rồi, nén giận trong lòng, hôm nay cô phải xả cho bằng hết!
Rõ ràng là một cô gái, còn nhìn xinh đẹp như thế, có vẻ mảnh khánh yếu đuối như thế, mà lại càng đánh càng hăng máu, càng đá càng bạo lực, mẹ nó, như ác ma gặp quỷ giết quỷ gặp thần giết thần vậy!
Nghê Già chỉ mất hai ba lượt là đá được ba bốn người ở bên này ngã xuống đất không bò dậy được, nhưng mà cách xả tâm tình bằng đánh người thế này rất gây nghiện, cô còn chưa hết tức mà!
Nhưng điện thoại vang lên thật không đúng lúc, hơn nữa, không ở trong túi của cô.
Nghê Già nhìn qua, điện thoại chẳng biết rơi trên đất từ bao giờ, đang định đi nhặt, lại bị một người khác nhặt lên.
Là Liễu Phi Dương!
Nghê Già nhìn hắn khó hiểu, còn chưa kịp nói cái gì, hắn đã mở máy, nhận cuộc gọi, trong ánh mắt hơi kinh ngạc của Nghê Già, hắn trầm giọng nói: “A lô!”
“Trợ lý?”
“Nếu là trợ lý, vậy làm phiền anh, đến đây nhặt xác cho Nghê Già và Nghê Lạc đi!”