Sáng sớm tỉnh lại, Ngàn Thảo giật mình phát hiện bản thân không mặc gì, nàng mơ mơ màng màng lần tìm váy ngủ. Lúc này Tân Xuyên cũng vừa tỉnh, đầu tóc hắn có chút hỗn độn, nhìn ra được là tối qua trằn trọc không yên… Nhìn thấy Ngàn Thảo tay cầm váy ngủ, hắn trực tiếp vung bàn tay to kéo lại, sau đó lật người đè nàng dưới thân. Hắn cúi đầu dùng lưỡi mút vào khỏa hồng anh trước ngực Ngàn Thảo, đầu lưỡi xoay tròn liếm láp.
Ngàn Thảo gõ lưng Tân Xuyên: “Tránh ra! Nóng chết đi được!” Sáng sớm người dính đầy mồ hôi nhớp nháp, cho dù thân mật thế nào nàng cũng vô phúc tiêu thụ a!
“Vậy chúng ta cùng đi tắm rửa.” Không đợi Ngàn Thảo đồng ý, nàng liền bị Tân Xuyên bế dậy thẳng hướng phòng tắm mà đi, thôi vậy, nàng nhưng là cái phu nhân vĩ đại độ lượng nha, không nên cùng hắn chấp nhất làm gì…
Đến phòng tắm Tân Xuyên đem Ngàn Thảo thả xuống, sau đó mở vòi hoa sen, chậm rãi đem quần lót của mình cởi ra, Ngàn Thảo trong lúc vô ý nhìn lướt qua, nội tâm liền phát hoảng, chẳng lẽ đây là trong truyền thuyết thần…côn? (Sặc =.=)
Tân Xuyên ôm lấy thắt lưng Ngàn Thảo, hôn vai nàng. Một tay lại bắt lấy tay nhỏ bé của nàng dẫn dắt xoa lên thân thể chính mình “Ngươi là phu nhân của ta, vậy nên giúp ta tắm rửa”
Làm phu nhân đúng là không dễ! Bất quá tắm rửa- nhiệm vụ này cũng thật **!
Tay nhỏ bé của nàng ở trên ngực Tân Xuyên di động đi tới đi lui, hắn không vừa ý nhăn mày “Làm sao lại luôn chỉ dừng lại chỗ này?”
Ngàn Thảo muốn nói lão nương chính là có niềm đam mê sâu sắc với cơ ngực đàn ông đó thì sao, bất quá giờ phút này gương mặt vẫn giả vờ thuần khiết: “Vậy lão công muốn ta sờ nơi nào? ~”
Tân Xuyên dùng ánh mắt so với Ngàn Thảo càng thuần khiết nhìn nàng nói: “Phía dưới.”
Ngàn Thảo: “…”
Hảo hảo, ta sờ phía dưới, ngươi cũng đừng hối hận!
Tay mềm mại trực tiếp đi xuống nắm giữ bộ vị quan trọng của Tân Xuyên, nàng nghe thấy rõ được hắn hít vào một hơi, năm ngón tay bèn không kiêng nể qua lại vuốt ve, sau đó ngẩng đầu lên ngây thơ hỏi hắn: “Là nơi này sao?”
Tân Xuyên ánh mắt lúc này chỉ còn một mảnh đục ngầu, hắn “Ngô” một tiếng, cúi đầu ngậm lấy vành tai Ngàn Thảo, bàn tay to từ trên mông nàng đi dần xuống, trực tiếp dừng tại bộ vị trọng điểm, ngón tay cũng từ từ tiến vào. Tay Ngàn Thảo bỗng nhiên run lên, không tự giác thả lỏng, Tân Xuyên bắt được tay của nàng kéo lại tiếp tục vuốt ve, thanh âm trầm khàn ở bên tai nàng nỉ non “Tư thế như này không đúng, ngón cái ngươi phải đặt lên trên đỉnh của nó”
“Ta làm sao mà biết được a!”
“Hôm qua ngươi có nói với ta, tuy rằng ngươi không biết được nhiều, nhưng có thể hảo hảo học nha.”
Ngàn Thảo: “…”
Giờ phút này nàng hoàn toàn minh bạch, kiêm chức phu nhân thật là cái chức nghiệp yêu cầu “kỹ thuật” cực cao!
………
Ngây người làm sâu gạo ở nhà vài ngày, Ngàn Thảo sắp thành ngốc đến nơi. Rốt cục, nàng đợi được đến ngày ước hẹn qua chỗ Nguyễn Tây luyện tập, rốt cục ra ngoài giải tỏa một phen.
Ra ngoài cảm giác thật nhẹ nhàng khoan khoái, cái loại ý niệm này xuất hiện là cực kỳ chân thật đó nha, bởi vì mấy ngày nay ở nhà nàng bị Tân Xuyên không có việc gì cũng lôi ra tập luyện cái kĩ thuật thối nát kia một phen. =.=
Đi đến sảnh âm nhạc Robert cùng dàn nhạc tập luyện vài điệu, xem như ôn luyện lại kĩ năng sở học một phen. Nguyễn Tây lại phát cho mọi người một bản nhạc phổ mới, nói là sắp tới có tổ chức một cuộc thi âm nhạc ở Robert, hắn dự định dùng chính bản nhạc này để diễn tấu
Ngàn Thảo vừa tiếp nhận nhạc phổ, Nguyễn Tây liền hỏi: “Nghe nói ngươi từ chức?”
Di? Chẳng lẽ chuyện này lại lan đến phạm vi rộng như vậy sao? Ngàn Thảo gật gật đầu: “Đúng vậy, ngươi nếu như lại không trả tiền lương cho ta, ta đều nhanh không có cả tiền ăn cơm a “
“Cuộc thi âm nhạc lần này đội diễn tấu liền để ngươi tới chỉ huy đi. Nếu như ngươi làm tốt chúng ta liền chính thức kí hợp đồng” Nguyễn Tây dừng một chút lại nói “Đương nhiên đến lúc ấy ngươi sẽ có tiền lương”
“Lão bản ngươi thật sự là rất biết quan tâm người khác!” Cái tật thích kêu Nguyễn Tây là lão bản này của Ngàn Thảo nói sao vẫn không thể sửa đổi được, Nguyễn Tây chậm rãi nhìn Ngàn Thảo liếc mắt một cái, Ngàn Thảo nhất thời ý thức được bản thân lại phạm sai lầm, vội vội vàng vàng thành khẩn sửa lại “Là lão sư rất biết quan tâm người a!”
Mở ra môi mỏng, Nguyễn Tây nhàn nhạt hỏi: “Cái sự kiện kia là thật sao.”
Ngàn Thảo giật mình, đột nhiên ý thức được Nguyễn Tây là đang hỏi chuyện gì, biểu cảm gương mặt lập tức chuyển hóa thành trạng thái như Đậu Nga bị hàm oan “Lão sư ta là bị oan uổng a! Ngươi phải tin tưởng ta. Ta có thể thề với trời bức ảnh đó không phải là thật!..”
Ngàn Thảo nói xong một hơi, chỉ thấy Nguyễn Tây chính là “Ân” một tiếng sau đó hướng tới đám nhạc sư giảng giảng nhạc phổ, Ngàn Thảo gấp gáp hô “Lão sư! Ngươi đến cùng là tin tưởng hay không tin tưởng!”
Nguyễn Tây hơi hơi nghiêng đầu nhìn nàng: “Nếu chuyện kia là thật ngươi ở lại sẽ ảnh hưởng đến dàn nhạc, ta chính là xuất phát từ chức trách hỏi một chút mà thôi, nhưng là, ta đương nhiên tín nhiệm ngươi.”
Nghe Nguyễn Tây bỗng chốc nói nhiều như vậy Ngàn Thảo sợ đến ngây người, nếu là như lúc trước Nguyễn Tây nhất định chỉ biết nói với nàng ngắn gọn một câu “Tin tưởng” sau đó coi thời gian giống như là sinh mạng để mà tranh thủ làm chuyện của mình. Âm thầm gật gật đầu, Ngàn Thảo nghĩ rằng Nguyễn Tây rốt cục đỡ biến thái hơn một chút rồi,
Đúng lúc này, một cái thanh âm quen thuộc truyền vào tai Ngàn Thảo, nàng ngẩng đầu hướng phía nơi phát ra âm thanh, ngoài ý muốn thấy được Thâm Tuyết lão sư đã lâu không gặp đang đi tới hướng các nhạc công chào hỏi.
Nàng tới làm gì? Ngàn Thảo đột nhiên có cái suy nghĩ bát quái ———— chẳng lẽ Nguyễn Tây thay đổi đều là vì sức mạnh của tình yêu ~ ~ ಠ_ರೃ