Có vết xe đổ trước đó, cung yến lần này không có người nào dám gây sự với Thẩm Úc. Chỉ là cung yến tổ chức khá lâu,nhưng lại nhàm chán. Sau khi lần lượt trải qua các quy trình cần thiết xong, Thẩm Úc khẽ nói vài câu với Thương Quân Lẫm,lén chảy ra ngoài.
Thẩm Úc đưa theo Mộ Tịch,cũng tùy tiện dạo chơi một chút. Đang đi thì nhìn thấy một người phía trước liền dừng lại.
“Quý quân.” Người tới hành lễ.
“An Vương điện hạ,” Thẩm Úc kinh ngạc, “Sao An Vương lại đến nơi này?”
Thẩm Úc cố ý đi xa hơn mọi khi, khoảng cách từ nơi này đến cung tổ chức cung yến cũng không quá gần.Nếu An Vương tới hóng gió thì cũng không nên đi xa như thế.
“Lâu rồi thần mới trở lại hoàng cung,nhớ đến lúc còn nhỏ thường hay tới đây chơi nên muốn qua xem sao.” An Vương không nhanh không chậm giải thích.
“Hình như có người muốn tìm quý quân nói chuyện, thần không quấy rầy nữa.” An Vương gật đầu nói lời tạm biệt.
Thẩm Úc quay đầu lại, quả nhiên thấy một gã sai vặt đi tới.
“Quý quân, hầu gia hỏi ngài có thể gặp ông ấy một lát hay không.” Gã sai vặt là người luôn hầu hạ bên người Trấn Bắc Hầu,thái độ rất cung kính đối với Thẩm Úc.
“Phụ thân muốn gặp ta?” Thẩm Úc đang nhàm chán,nhưng cũng không muốn trở lại đại điện để tham gia cung yến liền nói. “Phụ thân đang ở đâu?”
“Thỉnh quý quân đi theo nô tài “
Thẩm Úc đi theo gã sai vặt đến một đoạn đường nhỏ khá vắng liền thấy Trấn Bắc Hầu đang đứng ở ven đường.
“Phụ thân muốn gặp ta làm gì vậy?”Hiện tại Thẩm Úc chưa định chấm dứt toàn bộ mối quan hệ với Trấn Bắc Hầu.
“Bản Hầu cũng không biết muốn gặp con trai của mình một chút lại khó khăn như vậy.” Nhiều lần truyền tin vào trong cung nhưng mãi không được đáp lại,Trấn Bắc Hầu có chút tức giận.
Thẩm Úc tỏ vẻ khó hiểu: “Phụ thân sao lại nói như vậy, không phải đợt trước ta đã trở lại phủ Trấn Bắc Hầu sao?”
“Bản hầu muốn gặp một mình ngươi chứ không muốn gặp bệ hạ.” Nói đến chuyện này,sắc mặt Trấn Bắc Hầu lại càng tệ. Cho đến giờ nhiều người không biết rõ chuyện còn bảo hắn bao che cho con mình lên gặp tình lang.
Hắn lại không thể giải thích chuyện người ngày đó về phủ với Thẩm Úc là bệ hạ, căn bản không có tình lang nào hết. Đành phải cắn răng chịu đựng.
“Rốt cuộc bệ hạ đang nghĩ thế nào mà lại để mặc tin đồn ngươi có tình nhân bên ngoài vậy. Đó là sự phản bội đối với bệ hạ, sao ngài ấy lại không quản?”
“Hả? Còn có việc này sao?” Thẩm Úc thật sự không biết, hắn cho rằng việc này chỉ có mình Lệ Vương lấy ra uy hiếp hắn, hoá ra lại truyền bá rộng rãi như vậy.
“Miệng đời khiến vàng cũng tan chảy,” Trấn Bắc Hầu tận tình khuyên bảo, “Lời đồn đãi vớ vẩn có thể hủy diệt một người, ngươi không thể không quan tâm.”
“Ta biết rồi, ta sẽ xử lý,lần này Trấn Bắc Hầu tới tìm ta chỉ vì việc này sao?”
Chỉ thiếu chút nữa nói thẳng ra không có chuyện gì nữa thì đừng lãng phí thời gian của ta.
Thẩm Úc không thèm để ý, nói thẳng ra như thế suýt nữa khiến Trấn Bắc Hầu tức đến điên đảo”Ngươi có đưa lời vi phụ nói ở trong lòng không vậy. Hiện tại ngươi có thể ỷ vào chuyện bệ hạ chỉ độc sủng một mình ngươi, không để những chuyện này trong lòng nhưng khi bệ hạ có người mới……”
“Chuyện này sẽ không có khả năng” Thẩm Úc liếc hắn một cái, “So với lo lắng cho ta, không bằng Trấn Bắc Hầu gia tự lo lắng cho việc nhà của mình. Gần đây hình như Như di nương gây ra rất nhiều chuyện nhỏ.”
“Ngươi……” Trấn Bắc Hầu chán nản”Được, ta không nói chuyện này.Ta tới đây là muốn hỏi ngươi chuyện khác.Về chuyện của Hoài Dục Vương,bệ hạ có dự định gì không.”
Đáng lẽ chuyện của Hoài Dục Vương phải được xử lý ngay trong năm nay. Nhưng Thương Quân Lẫm lấy cớ cuối năm không muốn thấy máu nên mới kéo dài đến hiện tại.
Chứng cứ đã có đầy đủ,vì sao hoàng đế lại không hạ lệnh. Là vì đúng như lời hắn nói cuối năm không nên thấy máu hay là vụ án này vẫn còn ẩn tình khác thì không ai đoán trước được.
“Chuyện bệ hạ quyết định, ngài cảm thấy một hậu phi như ta có thể biết được sao?” Thẩm Úc nhìn hắn, nghiêm túc nói, “Vì ngài là phụ thân của ta nên ta khuyên ngài nếu vấn đề này là do có người nhờ ngài tới hỏi thì sau này ngài cố gắng tránh xa hắn một chút. Nếu là chính ngài muốn hỏi, ta chỉ có thể nói với ngài một câu: Nếu ngươi không liên quan đến chuyện này thì đừng dính vào.Ngài muốn nghe lời ta hay không tự ngài quyết định.”
Trong lòng Trấn Bắc Hầu hoảng hốt,việc hắn tới hỏi Thẩm Úc quả thật là do có người đề nhắc tới nên hắn mới tò mò. Giờ Thẩm Úc nói như vậy,không nhịn được mà bắt đầu nghĩ lại.Có phải người đó cố ý nói thế trước mặt mình để mình tới hỏi hay không?
Cục diện chính trị đang lâm vào tình trạng căng thẳng, một bước đặt sai sẽ thua cả bàn cờ. Chỉ không chú ý một chút sẽ vứt bỏ tính mạng cả nhà. Trấn Bắc Hầu cũng không còn tâm tư để tiếp tục nói chuyện với Thẩm Úc nữa kiền vội vàng cáo lui.
Trên đường trở về, Mộ Tịch khó hiểu: “Vì sao quý quân lại nói chuyện này cho hầu gia?”
Hầu hạ ở bên người Thẩm Úc nhiều năm như vậy.Mộ Tịch hiểu rõ một sự thật đó là tình nghĩa giữa Thẩm Úc và Trấn Bắc Hầu gần như không có. Cho dù trước đây đã từng có thì cũng đã bị những chuyện nhỏ nhặt ăn mòn.
“Bởi vì thân phận hiện tại của ta vẫn là con trưởng của phủ Trấn Bắc Hầu. Nếu Trấn Bắc Hầu quá ngốc trúng gian kế của người khác, ta cũng sẽ bị liên lụy.”
Hiện tại y và phủ Trấn Bắc Hầu chưa hoàn toàn phân rõ giới hạn, Thẩm Úc tuyệt đối không thể chịu đựng chuyện có người dám thông qua Trấn Bắc Hầu để hại mình.
“Làm người đến quan sát phủ Trấn Bắc Hầu.” Thẩm Úc nhàn nhạt phân phó.
“Vâng ạ.”
Hiện tại còn chưa thể phân rõ giới hạn, chưa đến thời cơ thích hợp. Còn phải chờ một chút, Thẩm Úc cười cười, y không vội.
Sau khi cung yến kết thúc, Thẩm Úc trở lại Ngọc Chương Cung, thay một bộ quần áo nhẹ nhàng hơn. So với quần áo đẹp đẽ quý giá nhưng lại rườm rà của trang phục đại biểu cho thân phận quý quân, Thẩm Úc lại càng thích kiểu quần áo đơn giản thường ngày hơn.
“Quý quân, năm mới vui vẻ.” Thương Quân Lẫm lấy bao lì xì đỏ thẫm đã chuẩn bị từ trước ra.
“Là dành cho ta sao?”Trong giọng nói của Thẩm Úc mang theo một chút khôn thể tin được.Có chút sửng sốt. Thấy ánh nhìn khẳng định của Thương Quân Lẫm, y mới nhận lấy.
Thẩm Úc cầm lấy bao lì xì, chỉ cảm thấy lòng bàn tay cũng nóng lên.
“Ta không chuẩn bị lì xì cho bệ hạ, làm sao bây giờ?” Mộ Tịch là người phụ trách phát lì xì cho hạ nhân,Thẩm Úc cũng không hỏi đến. Vì thế y cũng không nghĩ tới chuyện chuẩn bị cho Thương Quân Lẫm.
“Trẫm cho quý quân là được, quý quân không cần cho trẫm.”
“Thế thì không được,” Thẩm Úc nghĩ nghĩ, “Coi như ta thiếu bệ hạ một lần, lần tới sẽ bồi thường cho bệ hạ.”
“Nghe quý quân hết.” Đối với chuyện quà tặng,Thương Quân Lẫm không quá để ý.
Thấy Thẩm Úc đã cất bao lì xì xong, Thương Quân Lẫm mới hỏi: “Hôm nay có tổ chức lễ thắp lửa, quý quân có muốn đi xem một chút không?”
Mỗi năm Đại Hoàn đều sẽ tổ chức lễ hội thắp lửa một cách long trọng. Mỗi khi tới ngày này,dân chúng Đại Hoàn sẽ cùng nhau ra ngoài xem lễ hội.
Thẩm Úc nghe vậy ánh mắt sáng lên: “Vậy là có thể rời cung sao?”
Vốn dĩ Thương Quân Lẫm chỉ tính kéo Thẩm Úc lên trên tường thành để xem hội. Nghe thế liền hỏi: “Ngươi muốn ra ngoài cung chơi?”
“Nghe nói vào ngày thắp lửa,bên ngoài sẽ rất náo nhiệt. Mọi người đều sẽ dẫn theo người thân hoặc người yêu đi xem, bệ hạ có thể đi xem cùng với ta hay không?”
Thẩm Úc ngửa đầu nhìn Thương Quân Lẫm,biểu cảm trên mặt bày tỏ không cho phép ngài từ chối:,,.