Không biết lái được bao lâu thì anh bất ngờ đạp thắng, chiếc xe dừng lại.
Dương Họa Y không kịp đề phòng suýt đâm đầu vào kính chắn gió, cô tỉnh táo lại, ngơ ngác nhìn quanh: “Đây là đâu thế?”
“Chỗ thay quần áo, chẳng lẽ em định H kdọc dược NUNG mặc bộ này đến tiệc rượu với tôi à?” Anh ợ 28: Đế…tình cảm hay gì tháo dây an toàn xuống xe. Cả nhà chọn trang truyen1..one đọc chuẩn nội dung, khích lệ nhóm edit tốt nhé cả nhà!
Dương Họa Y gật đầu, nhìn lại bộ quần áo kín mít từ trên xuống dưới trên người rồi lặng lẽ đuổi theo.
“Hình Thượng’ là cửa hàng thiết kế và tạo mẫu cực kì nổi tiếng.
Cả nước chỉ có một cửa hàng duy nhất tọa lạc trong thành phố này, không hề mở thêm chỉ nhánh. Có rất nhiều ngôi sao lớn nổi tiếng hay các nhân vật máu mặt trong xã hội đến đây để chọn quần áo và tạo hình.
Đầy cửa bước vào, Dương Họa Y chợt nhớ ra cơ thể đầy dấu hôn của mình không thể mặc đầm dạ hội được bèn dừng lại kéo lấy tay Nhan Từ Khuynh: “À này, tôi…”
Chưa kịp nói xong thì chủ cửa hàng đã mỉm cười bước ra, đích thân chào đón: “Lâu rồi không thấy cậu đấy Nhan Từ Khuynh. Chị cứ tưởng Dĩ Phong không lôi kéo thì cậu chẳng bao giờ chủ động đến đây luôn chứ”
Chủ cửa hàng là một phụ nữ rất đẹp với mái tóc dài uốn lượn và dáng người đầy gợi cảm đi kèm nụ cười tủm tỉm.
Hết nhìn Nhan Từ Khuynh lại ngó sang cô Đầy cửa bước vào, Dương Họa Y chợt nhớ ra cơ thể đầy dấu hôn của mình không thể mặc đầm dạ hội được bèn dừng lại kéo lấy tay Nhan Từ Khuynh: “À này, tôi…”
Chưa kịp nói xong thì chủ cửa hàng đã mỉm cười bước ra, đích thân chào đón: “Lâu rồi không thấy cậu đấy Nhan Từ Khuynh. Chị cứ tưởng Dĩ Phong không lôi kéo thì cậu chẳng bao giờ chủ động đến đây luôn chứ.”
Chủ cửa hàng là một phụ nữ rất đẹp với mái tóc dài uốn lượn và dáng người đầy gợi cảm đi kèm nụ cười tủm tỉm.
Hết nhìn Nhan Từ Khuynh lại ngó sang cô chủ cửa hàng, Dương Họa Y nghĩ chẳng lẽ đây là người phụ nữ khác của anh. Đào hoa rơi trên người anh nhưng kẻ xấu hổ lại là cô đấy…
Nhan Từ Khuynh nhận ra ánh mắt cô gái bên cạnh trở nên sai trái, anh híp mắt gần giọng nói: “Đây là Hà Vi Nhiên chị của Hà Dĩ Phong, em chào chị ấy đi.”
“Dạ em chào chị Vi Nhiên.” Dương Họa Y ngoan ngoãn gọi. Dù chưa gặp nhưng cô có nghe đến cái tên Hà Dĩ Phong này, một người trong đám bạn mèo mả gà đồng của Nhan Từ Khuynh.
Sau đó, ánh mắt Dương Họa Y nhìn anh lại càng phức tạp.
Biết chơi ghê, thỏ còn chẳng ăn cỏ gần hang, chị của bạn mà anh cũng ra tay được.
Cô ‘chậc chậc’ lưỡi.
Nhan Từ Khuynh không nên nhịn được nữa, anh nhéo hai má cô, ghé tai nói: “Không cho em nhìn tôi bằng ánh mắt đó.”
Áp lực vây lấy cả người Dương Họa Y, gương mặt tuấn tú kề sát, suýt dán vào môi cô: “Dương Họa Y, con chị Vi Nhiên sắp tròn tám tuổi, năm nay chị ấy cũng sắp ba lăm rồi. Trong đầu em là bã đậu hay gì thế.”
Năm nay Hà Vi Nhiên ba mươi lăm tuổi, có một hôn nhân hạnh phúc và gia đình êm ấm, cuộc sống thoải mái dễ chịu ấy giúp chị trông trẻ như cô gái đôi mươi.
Dương Họa Y ngơ ngác, vành tai bắt đầu đỏ lên. Không ngờ anh lại biết… Ngầng lên nhìn vào đôi mắt đen tuyền ấy, tim cô lại run lên.
Nếu không có tính tình xấu xa cùng với nợ hoa đào chất thành đống ngoài kia, nếu trưa nay cô gái đó không hắt ly cà phê dập tắt mọi ảo tưởng trong đầu thì chắc Dương Họa Y đã không thể chống lại sức hút đó, nảy sinh tình cảm với anh rồi.
Nhìn hành động thân thiết của hai người, Hà Vi Nhiên cười phì thành tiếng: “Chẳng mấy khi thấy cậu Nhan chịu khó đến cửa nhà nhỏ nhà chúng tôi, thì ra là đến để khoe khoang tình cảm à?”