Hạ nhân của Thôi Văn Cẩm cũng không dám tùy ý tới gần sân lão thái thái, cho nên chưa nghe được người trong cung đến rốt cục là ai.
Thôi Văn Cẩm trừng nàng: ” Ngươi đến cùng muốn nói gì, đừng thách thức ta, có chuyện nói mau, không nói liền cút “
Ông Cảnh Vũ mở miệng: ” Người đến là người bên cạnh thái hậu, Thẩm thượng nghi “
Lúc nghe được cái tên Thẩm thượng nghi, Thôi Văn Cẩm sửng sốt, con mắt chuyển động, giống như là nghĩ tới có thể giáo dưỡng tốt nữ nhi.
Như thế cũng tốt, hai nữ nhi cũng xem như trong hoạ gặp phúc, nhưng lập tức lại ngước mắt nhìn về phía Ông thị.
” Thì tính sao, có liên quan gì tới ngươi? “
Nàng ta khẩu khí rất là không tốt.
” Chẳng qua là sáng sớm ánh mắt hai vị muội muội nhìn cháu, giống như thẩm thẩm bây giờ vậy, cứ như muốn đem cháu lột da rút gân, cho nên cháu nghĩ tới thẩm thẩm, cho nên tới đây “
Thôi Văn Cẩm cười lạnh: ” Hài tử của ta tự nhiên là giúp ta “
Nói xong, ánh mắt dời xuống, dừng ở trên bụng Ông thị, âm hiểm cười một tiếng: ” Ngược lại không biết đứa nhỏ trong bụng cháu dâu có thể bình an sinh ra hay không? “
Ông Cảnh Vũ cũng không giận, thần sắc vẫn như cũ đạm nhạt: ” Hài tử của ta có gì ngoài ý muốn, hài tử của nhị thẩm cũng sẽ ngoài ý muốn, mặc kệ việc này có quan hệ đến nhị thẩm hay không “
Thôi Văn Cẩm chống lại ánh mắt của nàng, cười nhạo: ” Ngươi không dám “
” Nhị thẩm làm sao biết cháu không dám? “. Nói đến đây, bên miệng lộ ra ý cười.
” Chỉ cần ngày ấy ta nói nhiều một câu, thẩm thẩm cảm thấy Du muội muội có thể chịu nổi lời đồn mà tự vẫn? “
Ánh mắt Thôi Văn Cẩm ngay lập tức sắc bén: ” Ngươi thu bạc của ta, nếu ngươi dám nói ra, ta liền lôi ngươi xuống địa ngục! “
Thôi Văn Cẩm ngoan độc mắng, nàng nhẹ giọng ung dung nói: ” Hoàng hậu lại đưa cho ta một thất gấm Tứ Xuyên, thẩm thẩm cảm thấy hoàng hậu nhìn không ra là thẩm thẩm tham? “
Thôi Văn Cẩm sắc mặt đại biến.
” Hoàng hậu không chỉ nhìn ra, lại đưa cho ta gấm Tứ Xuyên, chính là an ủi ta, thuận đường nói cho cháu biết, của ta thì cuối cùng vẫn là của ta, người khác đoạt không có được “
Ý cười mở rộng, nàng chuyển đề tài: ” Phu quân lúc trước gặp chuyện, sau này ta có thai, hài tử nếu cũng gặp chuyện ngoài ý muốn, được lợi nhất hẳn là thẩm thẩm đi? “
” Ta nếu thuận thế đẩy thuyền một chút, người khác sẽ hoài nghi ai, tin tưởng thẩm thẩm sẽ không thể không biết? “
Thôi Văn Cẩm ngẩng đầu nhìn về phía nàng, ánh mắt độc ác.
Ông Cảnh Vũ lại nói: ” Nếu ta một mình ở cùng hai muội liền động thai khí, thẩm thẩm cảm thấy phu quân cùng lão phu nhân sẽ xử lý ra sao, người bên ngoài sẽ nhìn hai muội muội ra sao? “
Nghe vậy, Thôi Văn Cẩm sắc mặt trắng bệch.
Không đợi Thôi Văn Cẩm lên tiếng, nàng lại tiếp tục nói: ” Tất nhiên, muội muội không phạm ta, ta mới không thèm nhằm vào các nàng “
” Phu quân là hầu gia, ta là chính thê. Nhiều năm sau, tóm lại sẽ không đến phiên thẩm thẩm làm đương gia chủ mẫu. Nếu ta động tay chân một chút, hầu phủ không biết còn có muốn che chở hai vị muội muội cùng hai vị đệ đệ không? “
Nhìn Thôi Văn Cẩm sắc mặt chuyển từ trắng sang đỏ, Ông Cảnh Vũ liền nhớ tới đời trước khi nàng biết phu quân cùng nhi tử vô duyên với tước vị đã suy sụp như nào.
Còn có Thôi Văn Cẩm dùng thủ đoạn độc ác hại nàng không thể có thai. Cho nên nàng dùng chút biện pháp khiến thái hậu cùng hoàng hậu biết được việc này.
Sau này Thôi Văn Cẩm bị hoàng hậu kêu vào trong cung.
Ở trong cung đợi gần nửa ngày, không biết kích gì, bị dọa đến mất cả hồn.
Từ trong cung đi ra, Thôi Văn Cẩm sợ hãi đến mức ngay cả Thế An Uyển cũng không dám bước ra nửa bước, còn bởi vậy bệnh nặng một trận, cả người suốt ngày nghi thần nghi quỷ.
Trong chớp mắt, Ông Cảnh Vũ tâm tình xác thật thoải mái.
Đời trước, Tạ Quyết chết trận hơn một năm sau nàng mới biết Thôi Văn Cẩm từng hạ thuốc tránh thai cho nàng.
Cho nên đây cũng là lý do nàng cùng Tạ Quyết tuy chưa bao giờ dùng biện pháp tránh thai, nhưng vẫn luôn không có hài tử.
Thôi Văn Cẩm so với lão thái thái, đáng ghét ác độc hơn gấp trăm lần.
Thôi Văn Cẩm giật mình hoàn hồn, đôi mắt đột nhiên bình tĩnh, cao giọng nói: ” Ngươi không thể làm như vậy, bọn chúng là huyết mạch Tạ gia, Tạ gia phải bảo hộ bọn chúng! “
Ông Cảnh Vũ thu lại ý cười, khóe miệng san bằng, thanh âm nhẹ nhàng chậm rãi: ” Sao lại không thể, nếu các ngươi dám tổn hại bọn ta, ta tuyệt không để các ngươi sống không yên ổn “
Minh Nguyệt nhìn chủ tử nhà mình.
Nương tử thanh âm nhẹ nhàng ôn nhu, nhưng lại khiến người ta sợ.
Ông Cảnh Vũ đứng lên, đi về phía trước vài bước, nhìn Thôi Văn Cẩm, nhẹ giọng thì thầm: ” Các ngươi nếu có thể an phận thủ thường, không làm việc không nên làm, ta liền để các ngươi sống tốt. Nhưng nếu không chịu sống an phận, tất cả mọi người đừng nghĩ được sống dễ chịu “
Thôi Văn Cẩm lần đầu tiên cảm thấy trên người Ông thị có cảm giác áp bách như vậy.
Cảm giác áp bách kia, nháy mắt khiến nàng ta nhớ tới mình đang ở trước mặt đại tẩu, cũng như thế không ngóc đầu lên được, không thở nổi được.
Lời đã nói xong, Thôi Văn Cẩm nếu có vài phần thông minh, tất nhiên biết nên làm như thế nào mới là lựa chọn tốt nhất.
” Thẩm thẩm dưỡng bệnh cho tốt, cháu dâu liền không quấy rầy “
Gật nhẹ đầu, Ông Cảnh Vũ xoay người từ trong phòng đi ra ngoài.
Thẳng đến khi Ông Cảnh Vũ ra ngoài, Thôi Văn Cẩm vẫn là một bộ dạng thất thần.
Hà bà tử lo lắng gọi vài tiếng “nương tử”, nàng ta mới hoảng hốt hoàn hồn.
Nàng nhìn về phía Hà bà tử, hỏi: ” Hà mụ mụ, ngươi nói xem ta có nên cùng Ông thị đấu đến cùng không? “
Hà bà tử mới vừa rồi cũng nghe được những lời kia, cho nên bà ta cũng không có mù quáng khuyên, chỉ nói: ” Nương tử cảm thấy cùng Ông thị đấu nữa, cuối cùng có thể có được chỗ tốt gì? “
Thôi Văn Cẩm sững sờ, đúng nha, có thể có chỗ tốt gì?
Nang ta căn bản là khinh thường xuất thân của Ông thị. Đối phó nàng, cũng làm lão thái thái càng khinh thường nàng, do đó quyền quản gia liền vẫn luôn ở trong tay mình.
Nhưng đợi lão thái thái trăm tuổi, đỉnh đầu không có trưởng bối cưỡng ép Ông thị nữa.
Giống như lời nói của Ông thị, quyền quản gia còn có thể qua tay nàng ta, tiếp tục nắm ở tay nàng ta sao?
Nhìn thấy bộ dạng này của chủ tử, Hà bà tử cũng biết đại khái chủ tử sắp nghĩ thông.
Nhớ tới lời Ông thị nói, còn bổ sung thêm: ” Nương tử quả thật không thể động đến hài tử của Ông thị, lúc trước hầu gia xảy ra chuyện, tuy thật sự không có liên quan gì với chúng ta, nhưng là chờ hài tử Ông thị xảy ra chuyện, người khác khó mà không hoài nghi nương tử “
” Lại có vì tiền đồ của các vị tiểu chủ tử đang chặt buộc ở hầu phủ, hầu phủ nếu không giúp, chỉ sợ khó một bước đi lên “
Suy nghĩ một chút, lại nói: ” Tết Trùng Cửu ngày ấy, hầu gia che chở Ông thị như thế, nghĩ đến cũng là thủ đoạn của Ông thị, không thể không đề phòng “
Cuối cùng, Hà bà tử nói: ” Cùng Ông thị tiếp tục đấu nữa, không thể nghi ngờ là lưỡng bại câu thương, người ngoài sẽ nhìn hầu phủ chúng ta thành trò cười “
Hà bà tử nói lời này, cũng là lời Thôi Văn Cẩm vừa nghĩ đến.
Nhưng người vốn là đang đau đầu, lại bị Ông thị uy hiếp một trận, đầu lại càng đau hơn.
Nàng khoát tay: ” Ngươi ra ngoài, để ta yên lặng một chút “
Hà bà tử khom người, từ trong phòng rời khỏi.
Lúc lui đến cửa, Thôi Văn Cẩm bỗng nhiên nói: ” Qua hai ngày, đi sân lão phu nhân, kêu hai vị cô nương trở về một chuyến “
Hà bà tử hiểu được là nương tử đã nghĩ thông suốt, liền “vâng” một tiếng, sau đó thối lui ra khỏi phòng, đem cửa phòng đóng lại.
Tạ Quyết rời phủ mang theo Thạch giáo úy đi cùng.
Trong đầu hắn chẳng những nhớ tới nhiều chuyện, chính mình bị thương, ban đầu vẫn là phi thường lo lắng, mà thê tử tự mình bôi dược cho hắn, lại chẳng biết tại sao, qua mấy ngày liền dần dần lãnh đạm.
Hắn phát giác được nàng lãnh đạm, nhưng nàng lại giống như không có thay, vẫn như trước xuống bếp làm đồ ăn cho hắn.
Trừ lúc đó ra, Tạ Quyết còn nghĩ tới thái độ sáng nay của thê tử đối với tổ mẫu.
Tạ Quyết có thể cảm giác được, thái độ nàng đối với tổ mẫu cũng không quá thân thiết, nhưng vẫn như trước sẽ tốn tâm tư lấy lòng tổ mẫu.
Lên ngựa trước, hắn mở miệng hỏi Thạch giáo úy bên cạnh: ” Cùng là một người, dùng mọi cách đối tốt với ngươi, nhưng ngươi gần đây phát hiện, thái độ đối với ngươi trước giờ đều tốt hình như bây giờ đã thay đổi, đối tốt với ngươi không phải xuất phát từ chân tâm, ngươi cảm thấy là nguyên nhân gì? “
Thạch giáo úy cũng không nghĩ ngợi, thốt ra: ” Này không phải là trong kịch thường hát “phụ lòng lang quân” sao! Trừ bỏ thay lòng, còn có thể có nguyên nhân gì? “
Tạ Quyết trầm tư suy nghĩ.
Thay lòng đổi dạ với hắn?
Thay lòng?
Thạch giáo úy bỗng nhiên phản ứng lại, hầu gia ngày thường hứng thú với quân sự, nay bỗng nhiên hứng thú với chuyện khác, hắn ta lập tức cả kinh, nhịn không được tò mò: ” Hầu gia bỗng nhiên hỏi vậy, có phải hay không bên cạnh…? “
Tạ Quyết liếc hắn một chút, lập tức xoay người lên ngựa, đáp qua loa lấy lệ một tiếng: ” Chẳng qua là bằng hữu gây rắc rối mà thôi “
Dứt lời, liền thúc ngựa mà đi.
Thạch giáo úy nhấm nuốt lời này, còn chưa tỉnh táo lại vị bằng hữu kia của hầu gia là ai, liền thấy hầu gia rời đi, cũng liền bận bịu xoay người lên ngựa, thúc ngựa đuổi theo.