Lâm Khanh Khanh an ủi đôi câu, đến khi cúp máy lại nhờ Cao Lãnh đi mua thuốc cảm, để tổ trưởng về thì có thể uống. Kết quả Cao Lãnh nói: “Rõ ràng tổ trưởng Hướng đang khóc mà, tại sao lại cảm được hả, phụ nữ mấy người không phải thường xuyên khóc sướt mướt bên đầu kia điện thoại à, đàn ông mới hỏi ‘em sao vậy?’ thì lại làm bộ nói ‘không sao chỉ bị cảm thôi’. Tôi nói ‘uống nhiều nước nóng chút’, các người lập tức nổi nóng,quát lên bảo ‘tôi nói bị cảm là bị cảm hả, bộ anh không biết là tôi đang khóc sao?’.”
Quả nhiên rất có kinh nghiệm, là lời tổng kết được đúc kết sau khi trải qua tình trường.
Lâm Khanh Khanh: “Không nhìn ra giám đốc Trần lại là cô gái biết khóc đấy.”
Cao Lãnh: “Cô ấy có nhiều chuyện không nhìn ra đâu, ví dụ như, tay không bạt tai.”
“…” Lâm Khanh Khanh sửng sốt, “Vậy theo anh nói, tổ trưởng Hướng thật sự bị chủ tịch giáo huấn một trận nên khóc à?”
Cao Lãnh: “Chắc cú tám mươi phần trăm, tôi phải nói chuyện này với lão đại mới được.”
Nhưng chờ đến khi anh ta liên lạc với Từ Yến Thời xong, thì mọi người trong công ty đều thấy Ứng Nhân Nhân trực tiếp tag tên Hướng Viên ở trong nhóm chat.
Ứng Nhân Nhân: “@Hướng Viên, không sao chứ, tôi nghe bác tôi nói cô và chủ tịch tranh chấp với nhau, sao vậy””
Cái giọng điệu âm không âm dương không dương này đã gián tiếp tiết lộ mình là con ông cháu cha.
Lúc ấy Hướng Viên sắp lên máy bay, chỉ nhíu mày chứ không mấy để ý, trả lời: “Không sao.”
Ai ngờ đợi tới khi cô xuống máy bay, mở điện thoại ra, thì có đến 999+ tin nhắn, trong nhóm chat khoa chiêng múa trống thảo luận rầm rộ.
Ứng Nhân Nhân với đám người bên phòng kinh doanh kẻ xướng người họa phối hợp chặt chẽ, ngoài sáng trong tối nói những lời cay độc.
Ứng Nhân Nhân: “Nghe nói chủ tịch rất tức giận, bây giờ còn đang họp, nói phải chỉnh đốn nếp sống ở Tây An chúng ta thật tốt. Thưởng cuối năm mới có một khoản, có khi nào không có khoản thứ hai không? Tôi cũng đâu có làm gì! Vất vả lắm mới đến cuối năm!”
Vương Tĩnh Kỳ: “Có vài người thật sự là, rất biết rước phiền phức.”
Tiểu Linh: “Tôi cảm thấy mất mặt quá đi, chủ tịch là người dễ tính như vậy mà, làm sao lại nổi giận cơ chứ, lần đầu tiên tôi thấy ngài ấy phê bình người khác nha, chi nhánh bên Tây An lần này nổi tiếng rồi đó.”
Vưu Trí: “Chị Tiểu Linh này, muốn nói gì cứ nói, nhưng đừng có chèn thêm trợ từ ngữ khí vào, một câu mà cứ ‘quá đi, mà, cơ chứ, nha, đó’, không mệt hả?”
Cao Lãnh: “Em Tĩnh Kỳ này, mọi người đều có lúc phạm sai lầm. Hơn nữa, về vấn đề này, trước kia chúng ta cũng phản ánh nhiều rồi, tổ trưởng Hướng Viên không làm sai gì cả, cô ấy vì mọi người nên mới nói ra điều đó, mà mấy người lại ở đây trả đũa hả?”
“…”
Đoán chừng Ứng Nhân Nhân đã nổi giận, cái gì cũng nói ra được.
“Đàn ông trong phòng kỹ thuật các người đều ngây thơ như vậy hết à? Dáng dấp đẹp xíu thì dù có làm gì cũng được tha thứ hết sao? Bác tôimà nói dối hả? Chủ tịch tức giận là sự thật! Tổ chức cuộc họp khẩn cấp cũng là vì chuyện này, nếu như vì cô ta mà bị khấu trừ tiền thưởng cuối năm thì ai chịu trách nhiệm đây hả? Đầu óc các người u mê hết rồi đấy!”
“Bây giờ tôi chỉ nói một câu, ai gây họa thì người đó chịu trách nhiệm, đừng liên lụy đến toàn bộ công ty.”
XYS: Được rồi, tôi chịu trách nhiệm.
Hướng Viên không thấy được đoạn nói chuyện này, cô chỉ mới ra khỏi nhà ga sân bay, run cầm cập ngồi vào taxi, bên ngoài là bầu trời đen kịt, cô cúi đầu, nhanh chóng kéo xuống dưới cùng, mặt không đổi sắc gõ một hàng chữ trên điện thoại:
“Chuyện hôm nay, có người cảm thấy tôi không đúng thì lên tiếng đi.”
Gửi xong, cô ôm điện thoại.
Chỉ chốc lát đã có tiếng ‘ting ting’ vang lên, có tin nhắn mới.
Ứng Nhân Nhân: “Cô làm không đúng lại còn sợ bọn tôi nói này nói kia nữa à? Từ khi cô vào công ty tới nay, chuyện lần trước không phải cũng mở ra tiền lệ vì cô sao? Nghỉ phép tận năm ngày? Bọn tôi còn không được đãi ngộ như vậy đâu đấy.”
Hễ Ứng Nhân Nhân lấy đạo đức ra chỉ trích người khác thì luôn hùng hồn khẳng khái, như thể mình là bạch liên hoa thánh mẫu cao cả vậy.
Hướng Viên lười để ý đến cô ta, ngả người dựa vào ghế xe, trả lời trong nhóm: “À, Ứng Nhân Nhân là một, còn ai nữa không?”
Không có người lên tiếng.
Không biết vì sao Vương Tĩnh Kỳ và Tiểu Linh im lặng, đoán chừng đã bị sát khí của Hướng Viên cách màn hình dọa sợ rồi.
Hướng Viên gọi điện cho Lại Phi Bạch, vô cùng trịnh trọng mời anh ta đưa điện thoại cho ông nội, Lại Phi Bạch thấy giọng Hướng Viên nghiêm túc nên cũng không dám chậm trễ, nghiêm túc gõ cửa phòng ông cụ.
Ông cụ ngồi trên sofa, đã cởi áo choàng dài và chỉ mặc mỗi áo vest, bên trong là chiếc áo sơ mi trắng vừa người, hai mắt sáng lên nhìn nồi lẩu nóng hổi trước mặt, nắp bị hơi nước bốc lên đập *bộp bộp*.
Lại Phi Bạch nhìn cửa phòng đóng chặt là biết ngay ông đang ăn vụng, nhưng Từ Đồ Minh Thiên là người lỗi lạc, cũng không che giấu gì, dù sao trên mặt cũng viết hai chữ ‘tôi đói’.
Lại Phi Bạch che điện thoại đưa qua, “Điện thoại của Hướng Viên, nghiêm túc lắm ạ.”
Hướng Viên rất giống bà nội, Tư Đồ Minh Thiên sợ nhất lúc hai người giận, chỉ cần không chạm đến giới hạn của hai người thì có thể ngồi xuống nói chuyện bình thường, nhưng một khi đã động đến ranh giới cuối cùng, cho dù Tư Đồ Minh Thiên là một ông già kiên cường đến thế nào cũng không chống đỡ nổi.
Ông nghe điện thoại, bảo Lại Phi Bạch đóng cửa lại.
“A lô?”
Hướng Viên: “Đừng giấu nữa, cháu nghe thấy tiếng nồi sôi rồi.”
Tư Đồ Minh Thiên ho khan, “Nói chuyện chính đi.”
Hướng Viên nói ra chuyện kinh phí bên Tây An cùng phí đi lại cần thanh toán và chuyện sắp xếp thời gian không hợp lý, nói rất rõ ràng từng mục một cho Tư Đồ Minh Thiên, ông cụ nghe hồi lâu, hỏi: “Cháu có sáng kiến gì không?”
Hướng Viên lại từng câu từng chữ đưa ra lời đề nghị.
Tư Đồ Thiên Minh liếc nhìn Lại Phi Bạch, thật ra đối với ông cũng không có vấn đề gì, dù sao sang năm công ty này cũng đóng cửa, coi như cho con bé này hát tuồng nghiệp dư vậy, rèn luyện một chút cũng chẳng mất mát gì. Không chút do dự, ông lập tức để Lại Phi Bạch làm theo ý của Hướng Viên, sửa đổi tất cả điều khoản lại hết một lượt.
Rất nhanh, một tiếng sau, “phương pháp sửa đổi liên quan đến thanh toán chi phí đi lại của công ty chi nhánh Tây An” nóng hổi vừa ra lò được gửi vào hộp thư của tất cả nhân viên trong công ty.
Toàn bộ tài liệu ngay ngắn trang trọng đến trang cuối cùng, còn kèm theo một câu ——
Hội đồng quản trị đã suy nghĩ cặn kẽ, tiếp nhận ý kiến của đồng chí phó tổ trưởng phòng kỹ thuật Hướng Viên của công ty chi nhánh Tây An.
Phòng tư pháp làm không thỏa đáng, cũng hy vọng nhân viên và giám đốc học tập đồng chí Hướng Viên.
Nhưng trong tất cả hộp thư của nhân viên ở Tây An, trong tệp đính kèm lại có thêm một câu ——
Theo pháp luật quy định trở thành thành viên chính thức của tập đoàn (ABC nhân viên hợp đồng), không kể thực tập sinh.
Nhìn tổng quát cả công ty con Tây An, chỉ có con ông cháu cha như Ứng Nhân Nhân là thực tập sinh, vì danh sách số người bên tổng công ty chưa có suất của cô ta nên vẫn tiếp tục ký hợp đồng làm thực tập sinh.
Một danh sách đỏ chót độ nét cao cũng được đính kèm với tệp đính kèm.
Đó là mô tả hợp đồng của các nhân viên trong công ty.
Cấp bậc của nhân viên trong tập đoàn Đông Hòa từ cao xuống chia theo thứ tự ba loại A, B, C. Xưa nay loại A toàn là nhân viên kỳ cựu năm xưa, dù là nhân vật cấp nguyên lão cùng lập công ty thì hằng năm đều có tỷ lệ nhất định trở thành chính thức, nhưng mấy năm nay hiệu quả và lợi ích của tập đoàn đã giảm, cộng thêm áp lực cạnh tranh lớn, số người qua từng năm giảm dần. Cả năm ngoái bên Tây An cũng không có suất, cho nên đến nay Ứng Nhân Nhân vẫn chưa chuyển hợp đồng.
Còn có một bộ phận loại A là tiến sĩ được bổ nhiệm đặc biệt cho viện nghiên cứu tại tổng công ty.
Loại B chính là sinh viên đại học được tuyển vào, vượt qua kỳ thi khảo sát, coi như là học sinh xuất sắc của các trường đại học, tương tự như Từ Yến Thời vậy.
Lại C chính là dạng như Lý Trì ở phòng kỹ thuật.
Nhưng vì chi nhánh Tây An chỉ mới thành lập năm 2012, nên người phân phối đến đây cơ bản toàn là thuộc loại C, mà nhân viên loại B như Từ Yến Thời vốn không nhiều, số người loại B trong toàn công ty đều có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Song tất cả đều chẳng ngờ, trên tờ danh sách này…
Đằng sau tên Hướng Viên lại gắn thêm chữ loại A to đùng đỏ chót.
***
Trong nhóm nhỏ của phòng kỹ thuật.
Cao Lãnh: Tôi không tin vào mắt mình nữa rồi.
Vưu Trí: Em cũng vậy.
Thi Thiên Hữu: +1
Lý Trì: Rốt cuộc cô nàng này có lai lịch thế nào vậy?
Trương Tuấn: Toàn bộ công ty chỉ có chị Viên là loại A, lợi hại thật. Khó trách chị ấy xin nghỉ phép được năm ngày, loại A được nghỉ nhiều hơn chúng ta không chỉ năm ngày đâu, hơn nữa phúc lợi lại càng nhiều, hâm mộ quá.
Cao Lãnh: Cô gái kho báu đây rồi, tôi muốn bỏ chị Thư, tôi phải theo đuổi chị Viên mới được.
Vưu Trí nhanh tay lẹ mắt chụp màn hình gửi qua cho Trần Thư, năm phút sau, âm thanh giày cao gót gõ cộp cộp trên nền đất như rung chuyển trời đất truyền tới, ngay sau đó là tiếng kêu la thảm thiết phá vỡ chân trời của Cao Lãnh.
Điện thoại Hướng Viên rung lên.
Một tin nhắn xuất hiện, “Từ Yến Thời, có phải vì anh đã biết hợp đồng của Hướng Viên, nên mới tốt với cô ta như thế không?”
Nhưng rất nhanh đã được thu hồi lại.
Người thu hồi chính là Ứng Nhân Nhân.
Rồi cô ta còn khua chiêng gõ trống gửi thêm một câu, “Xin lỗi, tôi nhắn nhầm.”
Hướng Viên nhìn điện thoại chằm chằm, cười nhạt.
Khiêu khích đấy hả?
Có thể giả hơn nữa được không?
Tốt thôi, cô nhắn lại: “Không sao đâu thực tập sinh à.”