Nhìn lần nữa thì thấy đó là Kỷ Nhiễm và Văn Thiển Hạ.
Vốn nghĩ hai nữ sinh bị bắt nạt nên họ đang tính ra mặt, kết quả không đợi Từ Nhất Hàng mở miệng đã nghe thấy giọng nói bình tĩnh của Kỷ Nhiễm: “Biết giải Sudoku thì giỏi lắm à?”
Thanh âm của cô thuộc kiểu vừa mềm vừa ngọt ngào, vừa mở miệng nói chuyện đã làm cho người ta cảm thấy rất dễ nghe.
Nhưng lúc này, giọng nói dễ nghe kia lại nói ra lời làm cho tất cả mọi người kinh nhạc.
“Nếu như rất giỏi, thì tôi muốn thắng cậu, cậu phải quỳ xuống xin lỗi với chúng tôi nhé?”
…
Nói xong sân bóng rổ xuất hiện một giây yên tĩnh, rồi Hạ Giang Minh tru lên: “Đệch mợ, đây là lời chị dâu nhỏ của tao nói, thực sự là lời chị dâu nhỏ nói?”
Từ Nhất Hàng giơ tay lên, dựng thẳng ba ngón tay lên trời thề thốt: “Nếu tao nói bậy một chữ, thì tao sẽ làm xử nam cả đời.”
Đối với lời thề độc của Từ Nhất Hạng, Hạ Giang Minh tin.
Huống hồ bên cạnh còn có Trần Tùng cùng đi WC đang gật đầu chứng minh chuyện này.
Hạ Giang Minh hu hu hu hồi lâu, ngửa đầu gào thét: “Thật không hổ là chị dâu nhỏ của tao, mẹ nó quá đẹp trai.”
Nói xong câu đó cậu ta nhìn sang Thẩm Chấp đang đứng bên canh, vẻ mặt bội phục.
Không hổ là cô gái được anh Chấp nhìn tới.
Còn Thẩm Chấp không thèm để ý đến diễn biến phong phú trong lòng cậu ta, hơi nghiến răng lại rồi không nhịn được nhớ lại những lời Từ Nhất Hàng mới nói một lần nữa, đột nhiên cúi đầu cười nhẹ.
Quả thật đây là lời mà cô có thể nói.
Mặc dù những người khác luôn nói cô ngoan ngoãn hiền hành khéo léo, một cái nhăn mày một nụ cười đều ngọt ngào, có khuôn mặt như mối tình đầu trong phim.
Chỉ có cậu mới biết được, cô cũng không phải thực sự ngoan như vậy, lúc tức giận cũng sẽ vung móng vuốt sắc nhọn ra.
Cô cũng không phải con mèo nhỏ bị nuôi thành kiểu dịu ngoan.
Ngược lại như hồ hy nhỏ, thông minh giảo hoạt.
Thẩm Chấp xoay người đi tới khu nhà hoạt động, Từ Nhất Hàng đứng phía sau la lên: “Anh Chấp, anh đi đâu vậy?”
“Làm chỗ dựa.” Tiếng nói lạnh lùng của thiếu niên vang vọng trong ánh trời chiều vô tận.
Làm chỗ dựa cho tiểu tiên nữ của cậu.
*
“Sao mọi người còn cãi nhau thế, không có chút tố chất nào.” Nữ sinh tóc dài tên Chu Tĩnh tức giận nói.
Tới khi cô ta liếc mắt nhìn huy hiệu đeo trên áo trước ngực của Kỷ Nhiễm và Văn Thiển Hạ thì không nhịn được mà châm chọc: “Hóa ra là đồ bỏ đi lớp A8.”
Sau khi lên lớp 11 thì Tứ Trung sẽ chia lớp lại một lần nữa, lớp A1 A2 được công nhận là lớp trọng điểm của khối, trong đó đều là học sinh tốt. Theo lý thuyết thì mấy lớp khác cũng không chia ra tốt xấu gì.
Nhưng sau khi Thẩm Chấp được chia tới A8, đám người đi chung với cậu cũng được phân tới lớp này. Cuối cùng trường học lại chia những học trò kém hơn đến A8.
Thế cho nên A8 được cả khối công nhận là lớp kém nhất.
Huống hồ kì thi tháng lần trước, quả thật lớp A8 là lớp có điểm trung bình kém nhất trong khối tự nhiên.
Kỷ Nhiễm khẽ cau mày nhìn đối phương.
Văn Thiển Hạ đứng một bên nghe thấy câu này càng kích động hơn, nhìn Chu Tĩnh: “Mày nói ai là đồ bỏ đi hả?”
“Còn muốn thắng tao.” Chu Tĩnh cười khinh thường.
“Nhiễm Nhiễm, thi với nó, để cho loại không biết trời cao đất dày ếch ngồi đáy giếng này biết cái gì là thiên ngoại hữu thiên*.” Văn Thiển Hạ tức giận nói.
*Thiên ngoại hữu thiên: “天外有天 ” thường đi chung với câu nhân ngoại hữu nhân. Nghĩa là, trên trời còn có trời, trên người còn có người.
Nếu không phải cách một cái cửa sổ, cô ấy đã đi lên cào người kia.
Kỷ Nhiễm nghe thấy lúc này mà Văn Thiển Hạ mắng người còn dùng văn chương như vậy liền bật cười.
Vốn dĩ cô có khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn bây giờ lại còn khẽ cười thêm vào đó ánh mắt cong cong giống như có ánh sáng từ trong mắt tỏa ra.
Xinh đẹp đến mức làm người ta không chuyển được mắt.
Chu Tĩnh đứng đối diện thấy khuôn mặt quá mức xinh đẹp kia, thiếu nữ trong thời kỳ trưởng thành cho dù là học trò đang vùi đầu học tập thì sẽ không để ý đến khuôn mặt sao?
Sở dĩ hôm nay Chu Tĩnh dễ tức giận như vậy cũng bởi vì thầy giáo mới thông báo danh sách tham gia thi đấu lần này, không có cô ta, lại có Tiết Dĩ Nhu lớp 11A1.
Trước giờ Chu Tĩnh đều cảm thấy thực lực của Tiết Dĩ Nhu hoàn toàn không bằng mình, chỉ là vẻ ngoài của cô ta đẹp mà thôi, không những có thầy giáo thiên vị cô ta mà ngay cả mấy bạn nam trong đội Sudoku cũng tâng bốc cô ta.
Vừa rồi quả thực mấy người trong đội Sudoku đang huấn luyện ai ngờ thỉnh thoảng lại nghe được tiếng đùa giỡn từ ngoài cửa sổ truyền tới, vì thế có một nam sinh đi đến bên cửa sổ tính kêu các cô rời khỏi.
Ai ngờ bạn nam này chưa mở miệng đã quay lại.
Sau khi mấy bạn nam khác liếc nhìn ra ngoài, lại bắt đầu nhỏ giọng bàn luận.
“Nữ sinh ngoài cửa sổ chính là hoa hậu giảng đường Kỷ Nhiễm A8 à?”
“Sao, thấy người ta xinh đẹp nên động lòng à.”
“Đừng nói bậy.”
“Wow, thực sự rất đẹp, nghe nói lần trước cậu ấy thi toán chỉ được 22 điểm, thật đáng yêu.”
“Thằng nhóc mày không phải nói ghét người ta là học tra à.”
“Nhưng người ta lại là học sinh duy nhất đạt điểm tuyệt đối môn tiếng anh đó, cậu ấy là mấy học tra bình thường sao? Nhiều lắm cũng chỉ do học lệch môn mà thôi.”
Mấy bạn nam này đều là học trò giỏi lớp A1 A2 nhưng cũng có hiểu biết khá kỹ về Kỷ Nhiễm, có thể thấy hiện tại cô nổi tiếng thế nào trong trường.
Mấy bạn nam thấp giọng nói chuyện, vốn dĩ tâm trạng Chu Tĩnh không tốt rồi lại nghe thấy lời này nên sự ghen tị và oán hận ngập tràn trong lòng, sau đó hoàn toàn bạo phát.
Lúc này Kỷ Nhiễm đã đi từ bên ngoài vào.
Phòng huấn luyện của đội Sudoku không khác với phòng học lắm, ở trên không những có bảng đen còn có hai bảng trắng, mặt trên dán hai bài thi. Hôm nay giáo viên có việc nên để lại hai đề khó này cho mọi người làm.
Nhưng mà đến bây giờ vẫn chưa có ai làm được.
Chu Tĩnh lấy một bài thi trên bàn, bình thường lúc huấn luyện giáo viên thường in thành bài thi để chia cho mọi người.
“Thế này đi, dù sao tao cũng trong đội Sudoku nên tao cho mày một phút đồng hồ, mắc công nói tao bắt nạt người khác.” Chu Tĩnh làm ra vẻ rộng rãi nói.
Lúc mấy người Thẩm Chấp vào thì nghe được những lời Chu Tĩnh nói, cậu tới phòng huấn luyện nhưng cũng không đi vào bên trong chỉ đứng dựa vào vách tường ở cửa nhìn.
Dáng người thiếu niên cao, cho dù chỉ yên lặng dựa vào tường thì vẫn có khí thế bén nhọn lạnh lùng.
Làm cho tất cả mọi người không có cách nào bỏ qua sự tồn tại của cậu.
“Ai vậy? Sao lại tự tiện vào đây?” Đột nhiên có một bạn nam bên đội Sudoku hỏi.
Cậu ta vừa mới nói xong thì đã bị bạn học đứng bên cạnh che miệng lại, đối phương thấp giọng nói: “Mày muốn chết à, đó là Thẩm Chấp đấy.”
Vừa nghe đến tên Thẩm Chấp, trong mắt cậu nam kia lộ vẻ e ngại.
Trong trường này, không có ai không biết Thẩm Chấp, cậu vừa hung dữ lại có tiền.
Không bao giờ sợ gây chuyện.
Chu Tĩnh len lén nhìn bên kia, cho dù cô ta là học sinh lớp trọng điểm nhưng cũng biết tới Thẩm Chấp hoặc nói cô ta không chỉ biết Thẩm Chấp. Thiếu nữ trong thời kì trưởng thành có ai mà không có một giấc mộng tươi đẹp.
Đặc biệt thiếu niên còn anh tuấn lạnh lùng như vậy.
Kỷ Nhiễm đứng đối diện lạnh nhạt nói: “Không cần.”
Chu Tĩnh không ngờ cô sẽ từ chối trực tiếp như vậy, cô ta cố ý lớn tiếng: “Mày thực sự không cần? Tao có thể cho mày, miễn cho người ta nói tao thắng không tốn sức.”
Chu Tĩnh hạ quyết tâm cô ta phải thắng trận so tài này trước mặt Thẩm Chấp, cô ta không những muốn làm cho Thẩm Chấp chú ý đến mình càng muốn để cho mọi người biết, khi so sánh với sự thông minh, thì dù xinh đẹp nhưng đầu óc nông cạn cũng không đáng kể chút nào.
Ai ngờ Thẩm Chấp thấy cô ta nói nhiều như vậy bèn đá cái bàn bên cạnh không kiên nhẫn nói: “Không tỷ thí à.”
Quả nhiên cậu vừa mới mở miệng, vốn dĩ phòng huấn luyện đang có chút ầm ĩ lập tức yên tĩnh lại.
Hơn nữa cũng không biết ai truyền ra ngoài, những học sinh của các câu lạc bộ khác cũng chạy tới xem náo nhiệt, ở cửa sau tụ tập rất nhiều người.
Hai người ngồi xuống bàn.
Hạ Giang Minh nhìn Kỷ Nhiễm, không nhịn được hỏi: “Anh Chấp, anh nói Kỷ Nhiễm có thắng không?”
Trong lòng cậu ta khẳng định hi vọng Kỷ Nhiễm thắng, chỉ là cậu ta cũng biết cái trò Sudoku này người thường và những người được huấn luyện hoàn toàn không thể so sánh với nhau.
Lúc trước Hạ Giang Minh chỉ thấy Thẩm Chấp chơi.
Nếu nói trên người Thẩm Chấp có điểm duy nhất không tương xứng với danh hiệu ác bá thì chính là trong điện thoại của vị đại lão này lại có trò sudoku để chơi giết thời gian.
Lúc trước Hạ Giang Minh thấy cậu chơi còn tưởng rằng rất thú vị nhưng sau khi cậu ta thử một lần xong liền bỏ ngay lập tức.
Đây thực sự không phải trò chơi của người bình thường.
Ánh mắt Thẩm Chấp vẫn lưu luyến trên người Kỷ Nhiễm, cô cúi đầu xuống làm những sợi tóc phát tán rơi trên sườn má trắng nõn.
Từ góc độ cậu nhìn qua thấy thân hình nhỏ nhắn, gầy yếu làm cho người ta có ý muốn bảo vệ.
“Cậu ấy…” Thẩm Chấp khẽ lên tiếng, nhưng tiếng nói nhanh chóng bị tiêu tan trong không khí.
Phía trước có một bạn nam đứng bấm giờ, lúc họ huấn luyện đều mô phỏng theo cuộc thi chính thức nên trong phòng huấn luyện luôn có mấy thứ này. Quy tắc thắng thua rất đơn giản, dùng đề mục định người thắng, hai người cùng đề, ai nhanh người đó thắng.
Kỷ Nhiễm cúi đầu nhìn bài thi trước mắt, bàn tay xinh đẹp trắng muốt cầm bút, điền số vào ô vuông, ngòi bút của cô chưa hề dừng lại giống như đáp án đã có sẵn trong đầu cô.
Đến khi cô để bút xuống nhìn bạn nam đang tính giờ, khẽ nói: “Tớ làm xong rồi.’
Sau khi cô nói câu này, tất cả những người trong phòng học và cả bên ngoài đều hoàn toàn nổ tung.
Ơ, giải xong rồi…
Bạn nam bấm giờ sững sờ, chờ lúc cậu ta lấy lại tinh thần vội vàng nhấn nút, sau đó đầy kinh ngạc nhìn thời gian hiển thị.
Cậu ta mở miệng hô.
“Bốn, bốn mươi bảy giây.”