– Đi vòng qua nhất định không được. Nếu là phá giải nói, đến lúc đó có thể thử một chút… Bất quá ta cũng không có nắm chắc quá lớn!
Chí Hào tướng quân hít sâu một hơi, lông mày nhướng lên, nhìn chằm chằm vào trong trong sơn động.
Đứng tại chỗ nhìn một hồi, đột nhiên hắn búng ngón tay ra một cái, một đạo kình khí bắn ra ngoài. Đánh vào trên tảng đá cách đó không xa, trong nháy mắt nham thạch to lớn đã bị chẻ thành từng cái cột lớn cao cỡ một người, ước chừng có hơn ba mươi cái.
– Trước hết tiên phải nhìn rõ trận pháp thì mới có thể phá giải được!
Sauk hi làm xong những chuyện này, sắc mặt Chí Hào tướng quân càng thêm ngưng trọng, bàn tay lăng không chộp ra một trảo, một cây cột đá đã bay tới. Nhẹ nhàng đẩy một cái, bay thẳng vào sâu trong sơn động.
– Rơi!
Quát nhẹ một tiếng, cột đá nhoáng một cái đã rơi xuống, cắm thẳng vào một xó xỉnh ở trong sơn động.
Cứ như vậy, tốc độ ra tay của Chí Hào tướng quân rất nhanh, chỉ trong chốc lát hơn ba mươi cái cột đá đã rơi toàn bộ vào bên trong động, phân tán ra các ngõ ngách.
– Phù.
Bố trí xong hơn ba mươi cái cột đá, Chí Hào tướng quân thở ra một hơi, sắc mặt không những không có buông lỏng mà ngược lại còn trở nên càng thêm ngưng trọng.
Nhiếp Vân ở bên cạnh nhìn vào, chỉ thấy trên trán hắn đã có một tầng mồ hôi dày đặc tiết ra.
Thực lực đạt tới loại cảnh giới này như hắn cũng đã trở nên vạn độc bất xâm, bách tà bất nhập., Đừng nói là cường giả Hoàng cảnh, có thể khiến cho Chí Hào tướng quân đổ ra nhiều mồ hôi như vậy cũng đủ để chứng minh vừa rồi đối phương đã tiêu hao lớn như thế nào.
Xem ra những cột đá này cũng không phải là nói đặt là đặt, nhất định trong đó có dính dáng tới không ít thứ.
Đúng như Nhiếp Vân đoán vậy, Chí Hào tướng quân cũng không có tiếp tục động thủ, mà là nghỉ ngơi tại chỗ trong mấy chục hô hấp. Sua đó mới mở mắt ra lần nữa.
– Đi!
Khẽ hô một tiếng, cắn nát ngón tay giữa, Chí Hào tướng quân bắn ra một giọt máu tươi trong ngón tay về phía trước.
Giọt máu tươi này bắn ra tia sáng chói mắt trên không trung, giống như một khối thủy tinh vậy. Không cần đến gần thì Nhiếp Vâncũng đã có thể cảm nhận được bên trong giọt máu tươi này có ẩn chứa lực lượng đáng sợ.
Bên trong máu tươi dười như có áp súc một chút lực lượng có thể áp súc thời không. Có thể đoán ra được, nếu như đem giọt máu này ném vào trong Hỗn Độn đại dương, tam đại Chí Tôn vực tất sẽ không chịu nổi mà trực tiếp sụp đổ!
Một giọt máu cũng đã đáng sợ như thế, không hổ là cường giả Hoàng cảnh, thực lực mạnh mẽ khiến cho người ta không có cách nào tưởng tượng nổi.
Máu tươi đang bay về phía trước thì đột ngột tất cả cột đá ở khắp nơi dường như đã bị vô số lực lượng dẫn dắt, không có biện pháp nhúc nhích nữa.
Trên mặt Chí Hào tướng quân tràn ngập vẻ ngưng trọng, hai tay liên tục đánh ra mấy đạo pháp ấn, điểm qua về phía trước.
Ầm Ầm!
Một tiếng nổ ầm vang lên, máu tươi nhất thời tỏa ra vạn đạo ánh sáng. Một đạo lực lượng đặc thù chiếu sáng cả sơn động bừng sáng, tất cả cột đá xếp hàng lúc trước giống như đồng thời bành trướng, giống như đã bị cái gì đó chèn ép, chui thẳng vào trong mặt đất. Trong nháy mắt đã biến mất không còn tung tích.
Tí tách tí tách!
Cột đá cắm xuống đất, khí lưu trên không trung lập tức kích động một trận. Giống như là động đất vậy, khiến cho mọi người lắc lư mấy cái, bất quá mọi thứ lại nhanh chóng khôi phục lại như cũ.
– Ồ? Dường như không có xảy ra biến hóa gì a…
Mọi người lần nữa nhìn về phía trước mắt, toàn bộ đều có chút mê hoặc. Chỉ thấy sơn động trước mắt so với mới vừa rồi cũng không có gì khác nhau. Cột đá không có xuống mặt đất mà song song cùng với mặt đất, màu sắc không kém nhiều. Nếu như không nhìn kỹ, có lẽ cũng không nhìn ra được cái gì, máu tươi cũng tiêu tán trên không trung, không tìm được dấu vết nữa.