Ngọc La Sát có cảm giác bị đùa giỡn, trong mắt lập tức toát ra giận dữ, Miêu Nghị vội vàng giải thích:
– Ta biết có chuyện bảo tàng, nhưng không biết trong bảo tàng rốt cuộc có cái gì.
Thân sắc Ngọc La Sát giãn ra.
– Điều này thì ngươi không cần biết, ngươi chỉ cần nói cho ta biết bảo tàng ở chỗ nào.
Má nó, nhìn ngươi kiều này, nói cho ngươi xong, ta còn mạng nữa hả? Miêu Nghị thầm nhủ, mặt ngoài cười khổ nói:
– Ta thật không biết chỗ bảo tàng ở đâu…
Thấy đối phương lại muốn nổi giận, vội vàng bổ sung:
– Nhưng ta tìm được một tấm tàng bảo đồ trong di chỉ Nam Vô Môn, chỉ là cho đến giờ, ta vẫn không có cơ hội tìm được tới chỗ bảo tàng.
– Người tìm được tàng bảo đồ ở di chỉ Nam Vô Môn?
Ánh mắt Ngọc La Sát híp lại, như là hoài nghi:
– Làm sao ngươi biết di chỉ Nam Vô Môn có tàng bảo đồ?
Miêu Nghị thở dài:
– Ta phát hiện được trong di vật của Hỏa Tu La sư phụ của ta, tàng bảo đồ Nam Vô Môn thật ra chia làm hai bộ phận, một phần là khẩu quyết tìm bảo, một phần chính là bản đồ bảo tàng, hai thứ thiếu một cái cũng không được. Chỉ có khẩu quyết không có tàng bảo đồ thì vô dụng, chỉ có tàng bảo đồ không có khẩu quyết cũng vô dụng, nhất định phải hợp nhất hai cái mới có thể tìm được địa điểm bảo tàng. Trong di vật của Hỏa Tu La Sư phụ ta có khẩu quyết, cũng biểu thị địa điểm cất giấu tàng bảo đồ trong di tích Nam Vô Môn. Lần trước vừa lúc đại thọ Lam Dạ Bồ Tát, có cơ hội trừ độc tinh, ta liền thuận tay lấy ra tàng bảo đồ, chỉ đơn giản vậy thôi.
Nghe ra có cảm thấy không tầm thường, nhưng thế mới đúng với địa vị của thứ kia, bằng không làm sao ngay cả Yêu Tăng Nam Ba cũng không tìm được? Mà trước kia Hỏa Tu La hoành hành thiên hạ quả thật có khả năng lấy được thứ này! Ngọc La Sát nghe rồi ánh mắt chợt lóe, đưa tay ra.
– Đưa tàng bảo đồ cho ta!
Miêu Nghị còn rất phối hợp, chỉ là mặt ngoài do dự một lát, liền lấy ra quả cầu kim loại đỏ ném cho nàng.
Trên người hắn không có tàng bảo đồ.
Nhưng mà trước bản đồ nơi phong ấn Yêu Tăng Nam Ba thì hắn mang theo bên mình.
Mấu chốt là thứ này coi như đưa cho người ta cũng xem không hiểu, cho nên mang theo người cũng không sao, bởi vì Tinh Đồ trên bản đồ căn bản không phải Tinh Đồ bình thường, mấy người Vân Tri Thu lần đầu lấy được bản đồ cửa ra vào Tinh Môn Luyện Ngục cũng xem mãi không hiểu, nếu không phải vừa lúc Vân Ngạo Thiên đánh cướp bên ngoài chọc phải chuyện bại lộ một chỗ Tinh Môn có điểm xác định rõ ràng, lấy đó suy ngược lại biện pháp nắm giữ mở ra Tinh Đồ, thì chỉ sợ là vĩnh viễn không cách nào mở ra được bản đồ đó.
Hắn cũng thật phục người giấu bảo tàng, để lại bản đồ không thể ấn theo bình thường. Nói trắng ra là, chỉ cần không phải người được người giấu bảo tàng chỉ định, coi như lấy được bảo tàng cũng uổng công, hắn không tin thần côn như Ngọc La Sát có thể xem hiểu được Tinh Đồ hỗn loạn này. Mà coi như đưa Tinh Đồ cho Ngọc La Sát cũng không sao, thứ trọng yếu như vậy, phu nhân Vân Tri Thu đã sao chép mấy phần để sẵn.
Lấy được tới tay, Ngọc La Sát thoáng hoài nghi liếc Miêu Nghị, ngờ vực tên này có phải phối hợp quá mức, nhưng mà nhìn dấu vết bên ngoài của thứ đồ này, quả thật trải qua năm tháng rất lâu lắng đọng lại, điểm này khó mà giả mạo, nhất là hạng người sống nhiều năm như nàng, nhìn thấy rất nhiều thứ cũ xưa, liếc một cái là có thể nhìn ra được thứ này có phải đồ cổ hay không.