Còn nhớ rõ có một lần đến kinh nguyệt, ở trường học đau ngất đi, chờ cô tỉnh lại, lại an ổn nằm ở trong lòng anh.
Sau đó thư ký của anh nói, anh nghe nói cô ngất xỉu, trực tiếp rời khỏi hội nghị.
Cố Thiển nhắm mắt lại tự nói với mình, đừng để ý đến anh, nhưng hai chân lại giống như bị đóng đinh trên mặt đất, làm thế nào cũng bước không nổi. Cô nghĩ, coi như là đi nhờ vả, không thể trơ mắt mặc kệ nhìn anh sinh bệnh.
Lương tâm cô không cho phép.
Lại mở to mắt, cô xoay người trở lại phòng khách, cầm lấy tấm thảm mỏng đắp trên sô pha nhẹ nhàng run lên, sau đó đắp lên người anh, vừa định rời đi, cổ tay bỗng nhiên bị bàn tay to lạnh lẽo chế trụ.
Cố Thiển thất kinh nhìn lại, Mặc Bắc Trần mở to mắt, không chớp mắt nhìn cô, “Thiển Thiển, trong lòng em có một chút thích anh, đúng không?”
Giọng nói khàn khàn, mang theo chờ mong, rơi vào trong lỗ tai Cố Thiển, giống như sấm sét nổi lên trên mặt đất, cô dùng sức thu tay lại, hoang mang rối loạn lao ra cửa.
Làm sao cô có thể thích anh? Cô thích Thẩm Trường Thanh.
Nhưng tại sao phải chạy trốn, tại sao không nói cho anh biết, người cô thích là Thẩm Trường Thanh?
……
Đại học Đế Đô.
Ngôn Lạc Hi mặc áo sơ mi đơn giản, trong gió lạnh lạnh đến hai má đỏ lên, đối diện cô là Tiêu Tiểu Tiểu đóng vai Mộc Tử, mặc áo áo thun khoa trương váy ngắn, tóc nhuộm thành màu vàng kim thêm mấy bó màu xanh da trời, cả người rất tinh quái.
Nhưng đây chính là hình ảnh Mộc Tử trong, sự tồn tại của nhân vật này chính là để thúc đẩy tình cảm giữa Sơ Hạ và Giang Lâm.
Hiện tại, các cô bị một đám diễn viên vây quanh, Sơ Hạ tóc dài màu đen, phối hợp với áo sơ mi trắng quần jean, dưới ánh mặt trời nhẹ nhàng khoan khoái hồn nhiên, giờ phút này ánh mắt lại quật cường.
“Sơ Hạ, nếu tôi thắng, cô lập tức rời khỏi tầm mắt Giang học trưởng, nếu gặp được, cũng chỉ là người xa lạ.” Mộc Tử trên mặt phảng nghịch lộ vẻ bất thường.
Sơ Hạ đứng thẳng tắp, ánh mắt kiên định nhìn Mộc Tử, “Vì Giang học trưởng, tôi sẽ không thua cô”
“Vậy thì mỏi mắt mong chờ”.Mộc Tử khiêu khích, đáy mắt xẹt qua tia nham hiểm.
Tiếu Tiểu Tiểu đã để người động tay động chân vào xe máy của Ngôn Lạc Hi, chờ khi cô tăng tốc độ vượt qua 50 thước, sau đó cô sẽ chết mà không có chỗ để chôn.
Sơ Hạ quay đầu, nghiêng về phía ống kính, nhìn về phương xa, ánh mắt càng thêm kiên định, giống như trong nháy mắt trở lại cảnh tượng quen biết Giang Lâm Sơ, cũng là trên con đường này, anh không cẩn thận đụng phải cô, trái tim cô rơi vào sự dịu dàng của anh.
“Chờ một chút”
Mắt thấy hai người chuẩn bị lên xe, Khanh Tuấn Hi đứng ở bên cạnh xem bỗng nhiên mở miệng, đạo diễn Trịnh nhíu mày hô cắt, cảnh này vốn ông định một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm quay lại nhưng bị Khanh Tuấn Hi làm rối loạn kế hoạch.
“Tuấn Hi, có chuyện gì vậy?”
Khanh Tuấn Hi không chớp mắt nhìn chằm chằm Tiếu Tiểu Tiểu nhìn đến đáy lòng cô chột dạ, anh mới thu hồi ánh mắt:”Đạo diễn Trịnh, hai cô gái quay cảnh xe máy, an toàn là quan trọng nhất, tôi đề nghị kiểm tra hiện trường xem xe máy có vấn đề gì không”
Tiếu Tiểu Tiểu sắc mặt trắng bệch, khó có thể tin nhìn Khanh Tuấn Hi, “Tuấn Hi, anh…”
Đạo diễn Trịnh nhíu mày, cuối cùng vẫn gật đầu, “Cẩn thận một chút cũng tốt, vậy ai có thể hỗ trợ thử xuống xe.”
“Tôi đi”. Khanh Tuấn Hi nhấc chân đi về phía Ngôn Lạc Hi, Bạch Kiêu thấy thế, cũng nói:” Vừa lúc tôi cũng biết lái xe máy, tôi cũng đi”
“Được”
Ngôn Lạc Hi híp mắt, nhìn Khanh Tuấn Hi đến gần, cởi áo khoác khoác lên vai cô, thản nhiên nói: “Thời tiết rất lạnh, đừng bị cảm”
Ngôn Lạc Hi có chút xem không hiểu, anh ta cùng Tiếu Tiểu Tiểu là người yêu, làm như vậy Tiếu Tiểu Tiểu còn không phải tức giận đến điên sao?
Cô ngẩng đầu nhìn lại, quả nhiên thấy sắc mặt Tiếu Tiểu Tiểu lúc trắng lúc xanh.
Cô một phen chế trụ Khanh Tuấn Hi cổ tay, hạ giọng nói: “Khanh Tuấn Hi, anh xác định muốn làm như vậy?”
Khanh Tuấn Hi ngẩng đầu nhìn, nhẹ nhàng tránh kiềm chế của cô, thanh âm càng ôn đạm:”Coi như đổi lại lần trước cố ý đụng trúng cô, không cần cảm kích”