Đối với lễ vật mà Hoàng tử chuẩn bị, hắn cũng không biết là cái gì. Cho nên trong lòng không có một chút phấn khích nào.
– Thế nào? Không nói ra được đúng không? Nếu như không có bản lĩnh thì cũng không nên làm bộ như vậy, quá mất mặt!
Thấy vẻ mặt này của hắn, Phạm Trọng, Dương Thạc càng chắc với suy đoán của mình, đồng thời còn nở nụ cười nói.
Lời nói của hai người bọn họ lập tức thu hút ánh mắt của tất cả mọi người tập trung vào trên người Phí Đồng, có người cười lạnh, có người mang theo vẻ đồng tình, càng nhiều hơn là vẻ châm chọc.
Mọi người đều biết mới vừa rồi Phạm Trọng nói vậy là có mục đích dẫn họa sang chỗ khác. Nếu như người này cũng không chuẩn bị thứ gì ra hồn, chịu thanh danh xấu thì cũng thôi đi. Thế nhưng kết quả lại mặt dày đem vật đã chuẩn bị lấy ra… Đã có minh châu trước đó. Cho nên lúc này lấy ra không phải là tự đánh mặt của mình hay sao?
Muốn trách chỉ có thể trách mình không biết thức thời mà thôi.
– Lần này Phí Đồng xui xẻo rồi.
– Theo như ta thấy, phân đội thứ chín cũng nên sớm bị hủy bỏ, chỉ có mấy người, giữ lại cũng không có ích gì!
– Hắc hắc, yến hội sinh nhật của Bích Nhi tiểu thư, không lấy ra được vật gì tốt cũng thôi đi, thế nhưng nhắm mắt lấy ra, có lẽ cũng chỉ là mất mặt mà thôi.
– Kỳ thực lễ vật có đắt đỏ hay không cũng không sao. Cho dù kém một chút thì cũng không có gì, mấu chốt là bị Phạm Trọng, Dương Thạc nắm chặt không tha. Như vậy sẽ rất phiền toái!
– Đúng vậy. Ba người này cũng có ý tứ đối với Bích Nhi tiểu thư, có thể mượn cơ hội này đả kích một đối thủ, sao bọn họ có thể bỏ qua cơ hội này chứ?
Đám người ở bên ngoài xem náo nhiệt, tất cả đều biết tâm tư của Dương Thạc và Phạm Trọng. Lần này rất hiển nhiên Phí Đồng đã bị hai người kia coi là hòn đá giẫm xuống dưới chân.
– Ha ha, thật nực cười. Rốt cuộc là cái gì, Bích Nhi tiểu thư còn chưa có bình luận. Các ngươi ở đó dám nói méo mó sự thực, chẳng lẽ không cảm thấy mất mặt hay sao? Chẳng lẽ đây chính là tố chất của thống lĩnh Chí Hào doanh hay sao?
Trong khi Dương Thạc, Phạm Trọng đang muốn lần nữa cười trào phúng thì lại có một tiếng cười vang lên.
Thanh âm này không có chút kiêng kỵ nào, vang dội trong toàn bộ phòng khách, khiến cho phong khách vốn có chút náo nhiệt lại không nhịn được yên tĩnh lại.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía nơi thanh âm phát ra. Chỉ thấy trong góc có một người thiếu niên đang dùng vẻ mặt không cho là đúng nhìn tới, trong mắt mang theo vẻ giễu cợt.
– Ngươi là ai? Phí Đồng, đây là tùy tùng của ngươi hay sao? Các thống lĩnh đang nói chuyện với nhau, hắn là thứ gì mà cũng dám chen miệng ở chỗ này chứ?
Dương Thạc nhìn thiếu niên này một cái, khẽ nhướng mày, trong thanh âm mang theo vẻ uy áp nồng đậm.
– Người đâu, đem tiểu tử này đuổi ra ngoài!
Phạm Trọng cũng quát lạnh một tiếng.
Nương theo lời của hắn, lập tức có mấy bóng người đi tới, nhìn dáng vẻ dường như có thể tùy thời bắt thiếu niên vừa mới nói chuyện ra ngoài.
– Thế nào? Ngay cả lười nói thật cũng không để cho người ta nói hay sao?
Đối mặt với đám người hung hổ đi tới, sắc mặt của thiếu niên này không thay đổi, mà còn cười khẽ một tiếng.
Thiếu niên này đương nhiên là Nhiếp Vân, vốn hắn không có ý định mở miệng nói chuyện. Thế nhưng khi nhìn thấy Phí Đồng bị đối phương coi là một hòn đá để đạp lên. Lúc này hắn biết nếu mình còn không ra mặt nữa, khi đó nhất định đối phương sẽ càng thêm ngông cuồng. Vì vậy lúc này hắn mới lên tiếng.
Khác Phí Đồng đang lo lắng, đối với Hỏa Long Chi Linh hắn có đủ tự tin. Đừng nói là Tĩnh Tâm châu, Trú Nhan đan… Cho dù so với những vật phẩm đắt hơn những thứ này gấp mười lần, chỉ cần vịUyển nhi tiểu thư này không ngốc, nhất định sẽ chọn Hỏa Long Chi Linh của hắn.