Ngô Sở Úy ngay cả ham muốn mắng chửi cũng đều không có, mặt trầm xuống không phản ứng lại Trì Sính.
Trì Sính lại tiếp tục trêu chọc cậu ta,”Sau này cậu cũng rửa chân cho tôi đi, giả bộ làm một hầu nam quỳ trên mặt đất, vừa dùng ánh mắt ti tiện nhìn tôi vừa gọi tôi là lão gia……..”
Ngô Sở Úy vừa nghĩ những ngày vừa rồi mình thấp thỏm lo cho Trì Sính, rất sợ anh ta chịu khổ chịu tội, kết quả vậy mà người ta lại ung dung thoải mái. Càng nghĩ càng thấy khó chịu, không biết trong lòng nổi lên loại tư vị gì. Càng nghĩ càng thấy ủy khuất, nửa cái đầu đều rúc xuống đệm.
Trì Sính đem mặt của Ngô Sở Úy từ đệm ‘kéo’ ra, thấy khóe mắt cậu ta ướt, trong lòng bỗng chốc lộp bộp rung động.
“Cậu làm sao lại không chịu được một chút trêu đùa như thế hả?”
Nói xong, bàn tay to quét một vòng xung quanh viền mắt của Ngô Sở Úy. Thấy sắc mặt Ngô Sở Úy vẫn buồn bực, trong nụ cười lộ ra vẻ bất đắc dĩ cùng chút đau lòng.
“Chồng cậu đùa với cậu thôi mà, không thật sự để cho cậu rửa chân.”
Ngô Sở Úy vẫn cứ nghiêng đầu không nhìn anh.
Trì Sính mạnh mẽ đem đầu Ngô Sở Úy vặn qua, giọng ra lệnh nói,”Nghe lời, không được xụ mặt với tôi.”
Nói hồi lâu vẫn không có động tĩnh.
Cuối cùng ép Trì Sính phải mở miệng một câu.
“Trước đây người ta năm lần bảy lượt làm tổn thương cậu, cậu còn lấy gạch đạp vào đầu! Bây giờ tôi chỉ đùa với cậu, cậu liền ném khuôn mặt thối này này cho tôi à?”
Cục gạch?……. Trán?…….. Ngô Sở Úy hoàn toàn hiểu ra, rốt cuộc biết vì sao Trì Sính nổi giận lạ lùng như vậy, náo loạn nửa ngày là có người xúi giục anh ta.
Nghĩ như vậy, Ngô Sở Úy trong nháy mắt tâm tình thoải mái hơn, cầm điện thoại di động lên tiếp tục chơi.
“Xem gì vậy?” Trì Sính đem cằm đặt ở hõm vai Ngô Sở Úy.
Ngô Sở Úy lạnh nhạt nói,”Tin tức.”
“Có tin gì tốt hay sao?” Cho tôi đọc một cái nào.”
“Không có.”
Trì Sính cầm hai cổ tay Ngô Sở Úy kéo qua, bản thân nhìn thoáng qua màn hình điện thoại di động, lẩm bẩm nói,”Hôm nay là lập thu hả…….”
“Lập thu thì làm sao?” Ngô Sở Úy hừ một tiếng, Lập thu sao vẫn nóng như vậy nhỉ?”
Trì Sính ngậm vành tai Ngô Sở Úy hỏi,”Biết lập thu cần làm việc quan trọng gì không?”
Ngô Sở Úy nói,”Làm vằn thắn ăn!”
“Cậu chỉ biết ăn thôi!”
“Vốn là như thế!.” Ngô Sở Úy không phục,”Trước đây vừa đến lập thu mẹ tôi liền làm vằn thắn cho tôi ăn!”‘
Trì Sính yên lặng nhìn cậu, không nói lời nào.
“Vậy anh nói xem cần làm việc quan trọng gì?” Ngô Sở Úy hỏi.
“Thưởng cúc.”
“Thưởng cúc?” Thưởng cúc thì có liên quan gì đến tôi, chúng ta cũng không có…….”
Nói được nửa câu, Ngô Sở Úy đột nhiên nói không được nữa, trong lúc mơ hồ liền có dự cảm bất thường. Mắt to tròn chậm rãi chuyển tới Trì Sính bên cạnh, thấy ánh mắt anh ta như lang sói mãnh hổ, lập tức như sắp chết giãy giụa.
Ánh mắt Trì Sính từ tay cậu di chuyển lên mặt Ngô Sở Úy, giọng hạ lưu,”Để ta tới xem, năm nay tiểu cúc có nở xinh tươi kiều diễm như năm ngoái không nào?”
“Cút, anh bỏ tay ra! A.. a a…… Đừng tụt quần tôi……”
Thưởng ‘CÚC’ xong, lại ăn một miếng điểm tâm nhỏ, cuộc sống này quả thực quá ngọt!.
………
Ngày hôm sau, vừa mới rạng sáng, Trì Sính liền đi ra ngoài.
Liên lạc với chủ hộ bây giờ của căn nhà của ba mẹ Ngô Sở Úy, người đàn ông trung niên mập lùn kia. Lúc hai người gặp mặt, người đàn ông trung niên chìa ra ba ngón tay, trực tiếp khỏi phải tính toán nhiều với Trì Sính.
“Ít hơn đây không bán.”
Trì Sính thản nhiên hỏi,”Ông mua bao nhiêu tiền?”
“Cậu không cần quan tâm tôi mua bao nhiêu tiền, cứ là số này, thiếu một đồng cũng không bán!.”
Giọng người đàn ông trung niên rất quả quyết, lúc Ngô Sở Úy bán nhà ông cũng đã nhận ra, Ngô Sở Úy là người có tiền, nhất định là cần tiền gấp mới đem căn nhà này bán đi. Giống như loại gạch ngói cũ của ngôi nhà này, chứa đựng rất nhiều hồi ức, đây là tài sản vô giá, bất kể là bao nhiêu cũng sẽ quay lại chuộc.
Cho nên ông ta một chút cũng không hề lo lắng Trì Sính từ chối.
“Ba triệu tệ cũng được, điều kiện tiên quyết là tất cả đồ đạc trong phòng không được thiếu một cái nào.” Trì Sính nói.
Sắc mặt người đàn ông trung niên thay đổi, một hồi sau mới mở miệng nói,”Cậu yên tâm, từ lúc tôi mua căn nhà này, chỉ đi vào một lần, căn bản không động vào đồ đạc bên trong… !”
“Vậy thì tốt rồi.”
Trì Sính nói xong, đi nhanh đến bên xe của mình.
Ô tô chạy đến một quán rượu , Cương Tử đang ở đó đợi cậu, Trì Sính dừng xe lại, trao đổi chìa khóa xe với cậu ta.
“Có cần tôi đi theo cậu hay không?” Cương Tử hỏi.
Trì Sính nói không cần, liền lên chiếc xe Lamborghini của Quách Thành Vũ đã được độ lại.
Ở trên cao tốc thử chạy một đoạn, tiếng nổ trầm thấp, mạnh mẽ khỏe khoắn, nghe như sấm, bao nhiêu áp lực buồn khổ các loại tâm tư đều nhanh chóng giảm bớt!
Anh và Quách Thành Vũ đều là dân đua xe, những năm trước đây bình thường tham gia tất cả các giải lớn nhỏ, các thể loại đánh cược, đủ loại tiền cược. Sau đó theo tuổi tác tăng lên, rất nhiều người đều lui về không còn chơi nữa, hai người bọn họ cũng rất ít tham dự loại trò chơi này. Mặc dù như vậy, Quách Thành Vũ vẫn vô cùng thích thú độ xe, gần như mỗi một chiếc xe đều được anh ta độ đồ tốt nhất cho nó.
Mười một giờ đêm, Trì Sính nhận được điện thoại, sau đó lái xe thẳng đến vùng ngoại thành, dọc theo đường vành núi chạy lên đỉnh.