Cô đã sớm muốn báo thù việc bị Sư Tuệ Đế đánh cho te tua lúc vừa mới đến thế giới này.
Sư Tuệ Đế cũng biết sức mạnh của người này lớn chừng nào, hai con sư tử đá khổng lồ còn bị nắm đấm của hắn đẩy ngã, cho nên Sư Tuệ Đế liền lấy dải lụa Nghê Thường của mình ra rồi điều khiển nó cuốn quanh thân thể của Ninh Thư, nhưng mà Ninh Thư lại nhanh chóng bắt lấy nó, sau đó dùng sức kéo về phía mình khiến cho thân thể của Sư Tuệ Đế bị văng ra ngoài.
Cả người của Sư Tuệ Đế đều đập vào tường, sau đó nhanh chóng rơi xuống mặt đất, máu chảy từ khóe miệng nhuộm đỏ một bên vạt áo.
“Sư tỷ.” Yến Kiều vô cùng sợ hãi, rồi vội vàng chạy đến để nâng Sư Tuệ Đế dậy, còn lấy đan dược cho nàng ta dùng. Sau khi dùng xong đan dược thì Sư Tuệ Đế lập tức ngồi khoanh chân trên mặt đất để chữa thương.
Vành mắt của Yến Kiều cũng đỏ bừng, vốn muốn hét vào mặt của Ninh Thư nhưng lại bị ánh mắt sắc bén của cô trừng lại, chỉ có thể ấm ức nói: “Sao ngươi lại có thể đối xử với sư tỷ như thế chứ.”
Ninh Thư cũng không thèm để ý đến nàng ta, Yến Kiều thật sự là quá ngây thơ, không rành thế sự, tuy hoạt bát đáng yêu nhưng từ trước đến nay vẫn luôn làm việc theo cảm tính. Giống như lúc này, nàng ta vẫn luôn gào thét bảo Diệp Vũ giết chết hắn nhưng giờ lại lên án người khác, chẳng lẽ nàng ta cho rằng Sư Tuệ Đế từng là vị hôn thê của hắn thì hắn phải nương tay với Sư Tuệ Đế sao?
Diệp Vũ nhìn thấy Sư Tuệ Đế bị thương thì con mắt vốn đang đỏ ngầu nay lại chảy càng nhiều máu, hắn hít một hơi thật sâu, sau đó lấy ra một viên đan dược từ trong túi rồi lập tức nuốt xuống: “Hôm nay ta muốn biết là ai sẽ giết chết ai.”
Những lời này của Diệp Vũ giống như đang nói với linh hồn muốn đoạt xác của hắn, lại như đang nói với Ninh Thư.
Liễu Viện Viện nhìn thấy Sư Tuệ Đế bị trọng thương thì cắn chặt môi, dùng ánh mắt cảnh giác nhìn về phía Ninh Thư.
Ninh Thư khẽ cử động nắm đấm của mình, nhìn về phía Liễu Viện Viện rồi đánh về phía đối phương, thật lòng mà nói bây giờ Ninh Thư thích dùng nắm đấm để giao đấu hơn nhiều. Cảm giác khi nắm đấm của bản thân va chạm vào người của kẻ thù đúng là sảng khoái.
Nhìn thấy nắm đấm của Ninh Thư thì Liễu Viện Viện muốn nghiêng người né tránh, nhưng nghĩ đến Diệp Vũ đang ở sau lưng mình nên nàng ta chỉ có thể lựa chọn cách trực tiếp đối kháng.
Trong tay của Liễu Viện Viện bỗng xuất hiện một một linh khí hình chiếc khiên, hơn nữa đang không ngừng phát ra tia sáng, Liễu Viện Viện vội vàng đưa phần lớn nguyên khí trong cơ thể của mình vào bên trong chiếc khiên này, chỉ mong linh khí này có thể ngăn cản được một nắm đấm của đối phương.
Suy nghĩ đó thật sự là sai lầm, linh khí trong tay nàng ta thế mà lại không chắc có thể chống đỡ nổi một cú đấm của một người đàn ông bình thường.
Lần đầu tiên Liễu Viện Viện cảm thấy hoài nghi việc Diệp Vũ có thể đoạt được tiên phủ này.
Ninh Thư trực tiếp dùng nắm đấm đánh vào bề mặt của linh khí kia, khiến cho Liễu Viện Viện phải lùi về sau mấy bước, hai tay buông thõng xuống, xương cốt cũng vì phải chịu một lực lớn tác động vào nên đều nứt ra, khóe miệng không ngừng chảy máu, cả người đều trở nên uể oải, sắc mặt tái nhợt, ngay cả đôi mắt phượng cũng trở nên ảm đạm.
Ninh Thư khẽ thổi thổi nắm đấm của mình, xem ra đấy chính là cực hạn của cô, hơn nữa trong lòng của Ninh Thư cũng đã có tính toán con đường mà mình phải đi, đó chính là sử dụng sức mạnh của bản thân, dùng sức mạnh để phá chiêu của đối phương.
“A…” Diệp Vũ ngửa đầu rồi hét lên một tiếng, ánh mắt bạo phát ra một luồng uy áp vô cùng cường đại, sau đó giơ nắm đấm của mình ra để đối kháng lại nắm đấm của Ninh Thư.
Trong lòng của Ninh Thư khẽ vang lên hồi chuông cảnh báo, xem ra Diệp Vũ đã giải quyết được linh hồn kia, hơn nữa cũng đã hấp thụ năng lượng của nó, khiến hắn trở nên mạnh hơn trước đây rất nhiều.
Hơn nữa nhìn tốc độ của viên nội hạch kia càng lúc càng chậm hơn nữa diện tích càng lúc càng to thì xem ra thế giới này chỉ có thể tồn tại vài năm nữa thôi.
Lúc này Ninh Thư liền nghĩ đến rong biển ngoài biển kia, nếu như thế giới này biến mất thì chắc nó cũng sẽ biến mất thôi.
Ninh Thư vận khí vào đan điền, giơ quả đấm lên, khi nắm đấm của bọn họ va vào nhau liền tạo ra lực khiến cả hai bay ra xa.
Ninh Thư thì nôn ra một ngụm máu, phải lập tức ăn một viên đan dược, nhưng Diệp Vũ lại không sao, xem ra hắn còn mạnh hơn bản thân cô đã tưởng rất nhiều.
Nhưng mà nếu thật sự phải quyết đấu thì Ninh Thư cũng không thấy sợ.
Ninh Thư giơ tay lên lau sạch máu ở khóe miệng, hai nắm đấm siết chặt, dùng ánh mắt cảnh giác để nhìn Diệp Vũ, còn ánh mắt của Diệp Vũ lại tràn đầy sát ý: “Ngươi phải trả giá lớn vì làm các nàng bị thương.”
Còn Ninh Thư thì chỉ cười ha ha: “Bản công tử muốn đánh ai thì đánh, ngươi có thể làm được gì chứ?”
Sắc mặt của Diệp Vũ trở nên tái xanh, rồi siết chặt quả đấm lao về phía Ninh Thư, ý muốn cùng Ninh Thư tay không quyết đấu.
Những người xung quanh chỉ im lặng đứng xem trận chiến của hai người, hai người bọn họ đúng là thú vật đội lốt người mà.