Hương di khẽ cười một tiếng. – Các đỉnh đều rất náo nhiệt ngoại trừ Đan Thánh Đỉnh và Vân Ẩn Đỉnh chúng ta.
– Đúng vậy, chỉ có nơi này của chúng ta thanh tịnh. Lan di khẽ mỉm cười.
Đổng Khinh Yên hì hì nói: – Nếu sư phụ lão gia khai sơn môn, bảo đảm những người đó đông như vịt. Chỉ sợ những đỉnh khác sẽ lập tức thanh tịnh.
Hương di nguýt nàng một cái nói: – Vậy thì ta với Lan di sẽ mệt chết đi được, nhiều khách qua lại như vậy, bưng trà rót nước làm sao có thể loay hoay kịp.
Trong khoảng thời gian ở chung này, Hương di và Lan di cũng rất yêu quý Đổng Khinh Yên, hai người đều không có con cái liền coi Đổng Khinh Yên như con mình, quan tâm nàng đầy đủ.
Tiểu nha đầu miệng cũng ngọt như mía lùi, cũng không vì thân phận nữ tỳ mà coi thường các nàng, nên rất được các nàng yêu thích.
Hương di vừa dứt lời, Tiêu Phù Sinh liền mở cửa cười lớn. – Xem ra Vân Ẩn Đỉnh của ta hôm nay cũng không thanh tịnh được rồi.
– Sư phụ.
– Tiêu lão
Dương Khai và Đổng Khinh Yên vội vàng hành lễ, chỉ thấy Tiêu Phù Sinh tươi cười thong dong đi ra từ phòng của mình, long hành hổ bộ, vẻ mặt hưng phấn.
– Sư phụ, có chuyện gì mà vui vẻ như vậy à? Đổng Khinh Yên đi trước hỏi, Dương Khai cánh tay nổi da gà. Cô em họ này trước mặt mình thì tinh quái nhưng ở trước mặt sư phụ và hai dì thì lại nhu thuận vô cùng.
– Có bạn từ phương xa tới ta đương nhiên là vui vẻ rồi. Tiêu Phù Sinh cười ha hả nói.
Đổng Khinh Yên đảo mắt: – Đệ tử cứ tưởng sư phụ người không thích người khác tới thăm, hóa ra không phải như vậy à.
Tiêu Phù Sinh ha hả cười: – Phải xem người đó là ai rồi, đến nhờ ta làm việc thì ta không chào đón, nhưng người sắp tới này lại khác.
– Ha ha Tiêu lão nhân, lão phu lần này tới nếu cũng nhờ người làm việc thì người có đuổi đi không? Cùng một tiếng cười to truyền đến, dưới đường núi có một bóng người nhanh chóng tiếp cận.
Nghe được âm thanh này, Dương Khai không khỏi nhíu mày, thần sắc tự nhiên cổ quái.
Âm thanh nàylẽ nàocó vẻ như
Hương di và Lan di nghe có người dám gọi Tiêu Lão là Tiêu lão nhân thì không khỏi kinh ngạc, các người hiển nhiên cũng không biết người tới rốt cuộc là ai.
Trong thiên hạ, mặc dù là Bát đại gia gia chủ đến đây cũng phải tôn trọng kêu một tiếng Tiêu đại sư
Không người nào dám không kiêng nể gì gọi lão là Tiêu lão nhân.
Nhưng cách xưng hô này vào tai Tiêu lão làm ông không những không phật ý mà còn trêu ghẹo:
– Lão phu sao dám đuổi ngươi đi? Lão phu còn đang nợ ngươi một mạng đấy.
Dăm ba câu, Hương di và Lan di lập tức tỉnh ngộ, không ngờ người tới lại là ân nhân cứu mạng Tiêu lão, hai nàng khuôn mặt xinh đẹp nghiêm nghị cung kính đón chào.
Phía dưới một bóng người thoáng qua, trong khoảng hơn trăm trượng có một bóng người hiện ra trước mắt mọi người.
Hơn nữa tới không phải một người mà là hai người.
Đi đầu là người tuổi tác không sai biệt so với Tiêu lão, khuôn mặt có nhiều nếp nhăn, tươi cười chân thành, đằng sau có một nữ tử đi theo, nữ tử có đôi mắt đẹp như sao rực rỡ hồn nhiên, mặc quần áo màu xanh biếc, trên trán một viên bảo thạch màu lam, sa mỏng che mặt làm người ta không nhìn rõ dung mạo.
Gió thổi đến làm tung bay quần áo và chiếc sa mỏng của nàng làm nàng thoạt nhìn phiêu nhiên như tiên, không nhiễm bất kỳ hạt bụi nào, vô trần vô cấu.
Thần sắc Dương Khai chấn động, khóe miệng hiện tia cười quái dị, trong một chốc nhìn chằm vào nữ tử che mặt này.
Nữ tử cảm nhận được sự kì lạ này, ánh mắt không kiêng nể, đôi mi thanh tú hơi nhíu lại, thản nhiên liếc mắt nhìn một lượt Dương Khai.
Chợt trong đôi mắt đẹp hiện lên niềm vui bất ngờ, hàng mi run rẩy không tin vào mắt mình.
Bốn mắt nhìn nhau, Dương Khai khẽ mìm cười, ánh mắt nữ tử cũng híp lại thành hình lưỡi liềm.
Nữ tử này rõ ràng chính là Hạ Ngưng Thường, còn lão già tới trước đó, không ngờ là Mộng Vô Nhai.
– Mộng huynh, đã lâu rồi. Tiêu lão tiến lên, chắp tay ôm quyền nói.
Mộng Vô Nhai vẻ mặt tươi cười vội ôm quyền đáp lễ: – Tiêuặckhụ khụ khụ
Chỉ kịp phun ra một chữ rồi dường như đột nhiên bị hóc xương, trong cổ họng phát ra tiếng ho khan, chỉ khụ khụ ho, váng đầu hoa mắt, ý thức mơ hồ.
– Sư phụ. Hạ Ngưng Thường hoảng sợ vội vàng đập nhẹ vào lưng Mộng Vô Nhai.
– Mộng huynh bị thương sao? Tiêu Phù Sinh sắc mặt nghiêm trọng khẩn trương tiến tới xem mạch cho Mộng Vô Nhai.
Mộng Vô Nhai vội vàng xua tay, ho thật lâu, vất vả thở gấp, vẻ mặt như lão già sắp chết, kinh ngạc nhìn Dương Khai dở khóc dở cười: – Tiểu tử thối sao nhà ngươi lại ở đây.
Chuối thật, đúng là oan gia ngõ hẹp, oan hồn không tiêu tan.
Một năm trước, tên tiểu tử này được Lăng Thái Hư đưa tới U Minh Sơn rèn luyện, hơn một năm nay đều không gặp. Tuy ban đầu làm đồ đệ cưng của mình mất hồn mất vía, suốt ngày than thở, nhưng theo thời gian trôi qua cùng sự dạy bảo ân cần của, mình đồ đệ cưng cũng bước ra khỏi bóng ma tương tư, thực lực càng phát tinh anh, tiến triển thần tốc.
Vốn Mộng Vô Nhai nghĩ đồ đệ chắc hẳn đã sớm phai nhạt tình cảm với Dương Khai rồi, nhưng không ngờ hôm nay lại gặp nhau ở nơi này.
Nhìn đồ đệ cưng của mình ánh mắt nồng đượm tình cảm, Mộng Vô Nhai sao có thể không biết được tình cảm của nàng dành cho Dương Khai chưa từng phai nhạt, mà chỉ đem tình cảm đó chôn chặt trong lòng thôi.
Hoặc có lẽ lúc không có người, nàng sẽ lật lại hồi ức để giải nỗi khổ tương tư.
Giờ khắc này, Mộng Vô Nhai đã hiểu cái gì gọi là ái như mỹ tửu, giấu càng lâu càng nồng đậm.
Ngay lúc này Mộng Vô Nhai muốn quay đầu bước đi nhưng đã muộn.
Lão hận không thể tự cho mình mười mấy cái bạt tai.
Lão cũng là thấy Hạ Ngưng Thường mấy ngày nay có chút rầu rĩ không vui, vừa lúc Dược Vương Cốc lại mở đại hội luyện đan nên cố ý mang nàng đi giải sầu, làm sao nghĩ tới việc sẽ đụng tên tiểu tử khốn kiếp này ở đây?
Khốn kiếp thật, ai bảo ngươi lắm chuyện, ai bảo ngươi lắm chuyện. Mộng Vô Nhai thậm chí muốn treo cổ tự sát.