Đang khi nói chuyện, Mặc Tiểu Bảo đã chạy từ bên trong ra, “Mẫu thân, xảy ra chuyện gì sao?” Diệp Ly nhìn đôi mắt sáng trong suốt tràn ngập sự nóng lòng muốn thử của con trai, giơ tay lên, vỗ nhẹ lên đầu nó một cái, rồi nói: “Ngoan ngoãn ở cùng với Trác Tĩnh, chăm sóc Quân Hàm thật tốt. Mẫu thân đi qua chỗ Phụ vương của con xem một chút.”
Không được đi tham gia trò hay, Mặc Tiểu Bảo bĩu bĩu cái miệng nhỏ nhắn hơi thất vọng, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu, “Vậy mẫu thân cũng phải cẩn thận một chút nha.”
Diệp Ly cười một tiếng, “Nhân tiểu quỷ đại.” (chỉ những đứa bé còn nhỏ, nhưng lại có suy nghĩ khôn khéo, cơ trí, đa mưu túc trí như người lớn)
Sắp xếp hai đứa bé xong, Diệp Ly mới đi nhanh đến tiền viện. Lại phát hiện cũng không có xảy ra đánh nhau gì, hiển nhiên, người xông vào phủ chính là người quen của bọn họ. Lắc đầu, Diệp Ly xoay người đi đến khách sảnh ở tiền viện. Song, nhìn thấy tất cả trước mắt lại khiến cho đầu của nàng hơi đau.
Trong khách sảnh, Phượng Chi Dao ngã ngồi trên mặt đất, bên cạnh còn có một vết máu đỏ sậm. Vết máu chưa khô, hiển nhiên, là mới phun ra, Mặc Tu Nghiêu đứng trong sảnh, chắp tay sau lưng, thần sắc trên mặt lại khiến cho trong lòng người ta phát lạnh. Diệp Ly không nghi ngờ chút nào rằng, Phượng Chi Dao ngã ngồi dưới đất phun ra máu tuyệt đối là kiệt tác của Mặc Tu Nghiêu. Mà làm cho nàng nhức đầu cũng không chỉ mỗi việc như thế, trên ghế bên cạnh, còn có một người bị bao bọc trong tấm áo choàng rộng rãi màu đen. Mặc dù không nhìn thấy rõ mặt mũi, nhưng nhìn từ thân hình, thì Diệp Ly vẫn có thể nhìn ra đó là một cô gái. Mà cô gái có thể khiến cho Phượng Chi Dao mang về trong đêm khuya có thể là ai chứ? Diệp Ly suy nghĩ một chút, thì chỉ cảm thấy đầu mình càng đau hơn.
Hiển nhiên, cô gái đang ngồi dựa trên ghế còn đang hôn mê. Diệp Ly đi tới kéo tấm áo choàng đang che kín trên mặt của nàng ấy ra, hiện ra dung nhan mỹ lệ đoan trang của nàng ấy. Không phải Hoàng hậu mà nàng mới gặp hôm nay thì là ai đây?
“Hồ đồ!” Diệp Ly xoay người, trợn mắt nhìn Phượng Chi Dao, thấp giọng trách mắng.
Phượng Chi Dao cũng không để ý, cong môi cười với nàng ấy một tiếng. Trong đôi mắt luôn mang theo ý cười trong ngày thường lại đầy bất đắc dĩ và bi thương, cho dù là Diệp Ly, thì cũng không thể nhẫn tâm nói thêm cái gì nữa. Thở dài, Diệp Ly hỏi: “Ngươi mang người đi ra như vậy, nàng ấy đã đồng ý chưa?” Phượng Chi Dao đáp lại bằng sự trầm mặc, Diệp Ly hiểu đây là hắn ta không để ý đến ý nguyện của Hoàng hậu, mà trực tiếp làm cho người hôn mê rồi mang ra khỏi cung.
Nhìn Mặc Tu Nghiêu càng lúc càng tức giận, Diệp Ly bước đến bên cạnh hắn không tiếng động, cầm tay của hắn, rồi kéo ngồi xuống ghế ở một bên. Nếu không, Diệp Ly cũng không dám bảo đảm, dưới cơn giận dữ, Mặc Tu Nghiêu có thể cho Phượng Chi Dao thêm một chưởng không?
“Lá gan của ngươi cũng thật lớn. Sao Bản vương lại chưa bao giờ biết Phượng Tam công tử to gan lớn mật như vậy đây?” Ngồi bên cạnh Diệp Ly, Mặc Tu Nghiêu đè nén lửa giận xuống, nhìn Phượng Chi Dao chằm chằm, nói một cách lạnh lùng.
Phượng Chi Dao cười khẽ, nhưng đến cùng cũng không thấy sự phong lưu phóng khoáng trong ngày thường được nữa, chỉ còn lại bất đắc dĩ và buồn bã mơ hồ, “Chuyện chính mình làm thì sẽ tự mình gánh chịu. Sẽ không liên lụy Định Vương phủ.”
Rầm! Mặc Tu Nghiêu vỗ một chưởng lên cái bàn bên cạnh, cái bàn bình yên vô sự, nhưng đồ vật và tách trà trên mặt bàn lại vỡ nát trong nháy mắt. Mặc Tu Nghiêu giận quá hóa cười, “Giỏi… Thật giỏi! Bản lĩnh của Phượng Tam công tử ngươi thật lớn, sẽ không liên lụy Định Vương phủ? Ngươi đã có bản lĩnh như vậy, thì sao không trực tiếp mang người lao ra khỏi kinh thành đi?”
Phượng Chi Dao tắt tiếng, hiện tại cửa thành đã đóng chặt, hơn nữa kinh thành cũng đang giới nghiêm. Một mình hắn thì còn dễ nói, nhưng muốn mang theo một người đang hôn mê bất tỉnh ra khỏi thành, thì thật sự không thể. Phượng Chi Dao mệt mỏi, nhắm mắt lại, “Tu Nghiêu, xin lỗi. Nhưng… Ta không hối hận đã làm như vậy.” Mặc Tu Nghiêu “Hừ” khẽ một tiếng, nói với hắn ta một cách thản nhiên: “Cũng uổng công Phượng Tam công tử tự xưng là thông minh, chẳng lẽ trước khi làm, ngươi lại không nghĩ tới đường lui ư? Đột nhiên đầu óc nóng lên, liền tiến cung bắt cóc người hả?”
Phượng Chi Dao hơi quẫn bách, thật sự hắn không suy nghĩ nhiều. Sau khi lẻn vào cung tìm được Hoàng hậu, lại bị Hoàng hậu từ chối một cách không chút do dự, thì hắn càng nghĩ càng khổ sở, liền xúc động phẫn nộ, dứt khoát không nghĩ gì nữa mà trực tiếp quay lại cung, bắt người ra ngoài. Chỉ có điều, hắn lại không nghĩ tới, Mặc Tu Nghiêu tức giận như vậy cũng không phải bởi vì hắn tiến cung bắt Hoàng hậu ra ngoài, mà bởi vì trước khi hắn bắt người lại không có một kế hoạch nào.
“Vậy… Bây giờ nên làm gì?” Đã hiểu được cách nghĩ của Mặc Tu Nghiêu, Phượng Chi Dao cũng không cố chống cự nữa. Bàn về năng lực mưu trí, quả thật, hắn thua Mặc Tu Nghiêu rất nhiều, hắn rất có tự giác thừa nhận sự thật này.
Diệp Ly nhướng mày, mỉm cười nói: “Thừa dịp chưa có ai phát hiện, đưa về chứ sao?”
“Không được!” Phượng Chi Dao vội nói. Hắn đã thật vất vả mới mang người ra được, bây giờ lại mang trở về, thì lần tới, hắn cũng không dám bảo đảm sẽ có dũng khí như vậy nữa. Hơn nữa, hắn mang người ra không chỉ vì mỗi chuyện tình cảm của mình, mà càng bởi vì hắn biết, cuộc sống trong cung sau này của nàng ấy tuyệt đối sẽ không tốt. Cho dù nàng ấy vẫn không chịu tiếp nhận hắn, nhưng hắn cũng vẫn hy vọng rằng, ít nhất, nàng ấy có thể sống vui vẻ, dễ chịu hơn một chút. Ít nhất… Hắn còn có thể có một chút hy vọng, đúng không?
Mặc Tu Nghiêu nhìn sắc trời, đã canh năm rồi, lắc đầu nói: “Không còn kịp rồi. Tối đa qua nửa canh giờ nữa, sẽ có người phát hiện Hoàng hậu mất tích.”
Diệp Ly nhíu mày nói: “Vậy phải làm sao bây giờ? Hiện tại đưa người ra khỏi thành sao?” Bây giờ sắc trời vẫn còn chưa sáng rõ, cũng không phải lúc ra khỏi thành tốt nhất, nhưng nếu bỏ lỡ khoảng thời gian cuối cùng này, thì một khi để cho người ta phát hiện chuyện Hoàng hậu mất tích, chỉ sợ trong kinh thành sẽ càng khó ra vào.
“Hiện tại nàng ấy vẫn không thể đi. Tính tình của Hoàng hậu, chúng ta cũng hiểu, không phải là người luôn nghe theo lời người khác. Hiện tại đưa người ra ngoài, tỷ ấy cũng sẽ tự trở về.” Mặc Tu Nghiêu lắc đầu nói, “Tạm thời cứ để ở Định Vương phủ trước. Cho dù Hoàng hậu có mất tích, thì cũng chưa có ai dám lục soát Định Vương phủ.” Cũng may tất cả thị vệ và người làm của Định Vương phủ đều là tâm phúc có thể tin tưởng, hơn nữa, Phượng Chi Dao trở về lại vào ban đêm. Nếu không, chỉ sợ chuyện tối nay sẽ truyền khắp các phủ đệ lớn nhỏ trong kinh thành khi trời còn chưa sáng giống như chuyện Mặc Cảnh Lê đá chết con mình.
“Đa tạ Vương gia, đa tạ Vương phi.” Phượng Chi Dao nói đầy mừng rỡ.
Diệp Ly khoát khoát tay, nói: “Thôi, tự ngươi tìm chỗ sắp xếp người đi, giằng co cả ngày rồi, nhân lúc vẫn còn thời gian, nghỉ một lát đi.”
Phượng Chi Dao lại tạ ơn lần nữa, rồi ôm Hoàng hậu đang ngủ say xoay người đi ra cửa. Trong khách sảnh, Diệp Ly quay đầu lại nhướng mày nói với Mặc Tu Nghiêu: “Đây chính là có chừng mực mà Vương gia nói sao?” Ngay cả Hoàng hậu một nước mà cũng dám bắt cóc, cái này gọi là có chừng mực, vậy còn chuyện gì là không có chừng mực?
Mặc Tu Nghiêu cười đầy bất đắc dĩ, “Có lẽ cả đời này, đây là lần duy nhất, Phượng Tam không có chừng mực.”
Tùy ý Phượng Chi Dao sắp xếp cho Hoàng hậu, Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu cũng không hỏi đến nữa. Hai người nắm tay đi về viện của mình nghỉ ngơi. Nhưng chưa tới một canh giờ, thì đã có người tới cửa.
“Vương gia, Vương phi, Hoa Quốc công cầu kiến.”
Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu liếc mắt nhìn nhau, Mặc Tu Nghiêu đứng lên, nói: “Mời Hoa Quốc công đến thư phòng, Bản vương liền đi qua.” Diệp Ly vươn tay kéo tay Mặc Tu Nghiêu, mỉm cười nói: “Cùng đi đi.” Mặc Tu Nghiêu cũng không phản đối, hai người thay quần áo rồi liền đi tới thư phòng.
Hoa Quốc công được mời đến thư phòng đang ngồi bất mãn, râu tóc bạc trắng, khuôn mặt đã già cả lại càng tiều tụy, trong đôi mắt lão vẩn đục tràn ngập sốt ruột và lo lắng, thấy Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu nắm tay nhau đi vào, liền vội đứng dậy tiến lên đón, “Vương gia, Vương phi.”
Mặc Tu Nghiêu giơ tay ra đỡ Hoa Quốc công, giọng nói ôn hòa hiếm có: “Sao Quốc công lại tới đây sớm như vậy, có chuyện gì sao?”
Hoa Quốc công than một tiếng, cười khổ nói: “Cũng không phải đã xảy ra chuyện lớn sao? Nếu không, sao lão đầu tử ta lại tới cửa vào sáng sớm như thế này?”
Hai người, một trái một phải đỡ Hoa Quốc công ngồi xuống, rồi mới ngồi xuống chỗ của mình. Diệp Ly mỉm cười nói: “Sao Lão quốc công lại nói như vậy? Lúc nào ngài tới cửa thì chúng cháu cũng đều hoan nghênh mà. Ngài còn chưa nói đã xảy ra chuyện gì ạ.”
Hoa Quốc công cũng không có tâm tư khách sáo, trầm giọng nói: “Hoàng hậu nương nương mất tích.”
Mặc dù đã biết trước Hoa Quốc công tới đây, tất nhiên vì chuyện này, nhưng đến khi muốn nói ra thì vẫn hơi không biết phải mở miệng như thế nào. Một lúc lâu sau, Diệp Ly mới từ từ mở miệng nói: “Lão quốc công… Hoàng hậu nương nương, đang ở trong Định Vương phủ ạ.”