Cố Thiển nhìn bóng lưng anh, tịch mịch mà cô độc, lại lộ ra vẻ tổn thương nhàn nhạt. Cho đến khi anh đi được một khoảng cách, cô mới chậm rãi đuổi theo.
Nếu như có thể, cô hy vọng cả đời cũng đừng đặt chân đến nơi này nữa.
Mặc Bắc Trần đi rất chậm, cố ý chờ nhưng tốc độ rùa đen của cô vẫn khiến trong lòng anh căm tức.
Anh vì cô mà đặc biệt trở về, cô lại giống như tuyệt không hiếm lạ.
“Trong khoảng thời gian này đi làm thế nào, có vất vả hay không?” – Mặc Bắc Trần cúi đầu mở miệng, đánh vỡ trầm mặc giữa hai người.
Cố Thiển ngẩng đầu nhìn anh, thấy anh dừng lại nhìn mình, cô hốt hoảng cúi đầu, tích chữ như vàng nói: “Không sao”
“Ân.” đề tài kết thúc, Mặc Bắc Trần chờ cô đi tới bên người mới chậm rãi đi theo, hai người hiện tại quan hệ cách được bao xa anh tự nhiên biết.
Rốt cuộc phải làm như thế nào, mới có thể thay đổi loại tình huống trước mắt này?
Vào nhà, Cố Thiển thay giày ở cửa chính, cô cảm thấy phía sau có hai ánh mắt nóng rực chiếu vào người mình, luôn cảm thấy rất không được tự nhiên, từ sau chuyện đó không còn cách nào thản nhiên ở chung với anh nữa.
Im lặng ăn cơm tối xong, Cố Thiển về phòng tắm rửa.
Tắm rửa xong đi ra, tóc cô ướt sũng khoác lên vai, đang chuẩn bị mở máy tính thu bưu kiện, cửa phòng bị người gõ vang, cô gần như phản xạ có điều kiện nhìn chằm chằm vào cửa, “Ai?”
“Anh”.Giọng nam trầm thấp từ ngoài cửa truyền đến.
Cố Thiển tâm thần đại loạn, cúi đầu nhìn mình chỉ mặc một bộ đồ ngủ hoạt hình, cô vội vàng cầm một cái áo khoác mặc vào, bọc mình thật chặt, cô mới hỏi: “Có việc gì?”
“Điện thoại của em ở dưới lầu, vẫn luôn đổ chuông”
Cố Thiển nhìn trong tay, quả nhiên không có điện thoại di động, cô hận tính cách vứt bừa bãi của mình, thấp giọng nói: “Em.. không phải điện thoại quan trọng gì, không cần nghe.”
“Là Điền Linh Vân gọi tới.”
Cố Thiển mím môi, Điền Linh Vân gọi vào lúc này nhất định có chuyện quan trọng, cô không thể bởi vì tùy hứng mà chậm trễ công việc của chị Lạc Hi.
Cô cắn chặt răng, chậm rãi đi tới cạnh cửa, nhẹ nhàng kéo ra một khe hở, xuyên qua nhìn người đàn ông bên ngoài, anh mặc áo sơ mi trắng, ống tay áo vén nửa lên, lộ ra cánh tay rắn chắc.
Cả người tản ra hơi thở hormone nam tính, khiến cô hoảng hốt, “Đưa điện thoại cho em đi.”
Mặc Bắc Trần híp mắt, thái độ cô hiện tại đề phòng anh, như là đề phòng sắc lang, anh thật muốn đối với cô như thế nào một cánh cửa căn bản ngăn không được.
Anh đưa điện thoại qua, cách cửa còn một chút, muốn cô mở cửa ra một chút, tự mình đưa tay ra ngoài lấy.
Sau khi hiểu rõ ý đồ của anh, Cố Thiển trong lòng tràn đầy tức giận quả nhiên không thể lơ là với anh được, cô kéo cửa ra một chút, vừa đưa tay qua muốn lấy điện thoại cổ tay đã bị túm lấy.
Cô khiếp sợ trừng to hai mắt, một giây sau, Mặc Bắc Trần đã túm cổ tay của cô, đem cô từ trong cửa kéo ra ngoài.
Cố Thiển bị kéo lảo đảo một cái, cả người đều nhào vào trong ngực anh, vẫn có ý thức đưa tay chống lại để tránh khoảng cách giữa hai người quá gần.
“Anh!”
Mặc Bắc Trần cúi đầu, đem cằm đặt ở trên vai của cô, thanh âm khàn khàn đến cực hạn:”Thiển Thiển, anh đã nhẫn nhịn đến cực hạn, em nói cho anh biết, còn phải chờ bao lâu, em mới có thể tiếp nhận anh?”
Trong giọng nói khàn khàn của anh cất giấu thống khổ thật sâu, người yêu ở ngay bên cạnh cái gì cũng không thể làm, loại cảm giác bất lực này làm người ta sắp nổi điên.
Cả người Cố Thiển run lên, bọn họ cách quá gần, gần đến mức hơi thở của anh trực tiếp phun lên cổ.
Cô tâm hoảng ý loạn, muốn đẩy ra, lại bị ôm thật chặt, cô nhắm mắt lại, lông mi một mực run rẩy, “Em… chỉ coi anh là đại ca tôn kính”
Mặc Bắc Trần tâm bị lời của cô hung hăng đánh trúng, anh thống khổ nói nhỏ””Chúng ta không có quan hệ huyết thống, mà hiện tại, anh là đàn ông của em, Thiển Thiển, em không nhận thức được sao?”
Thân thể Cố Thiển run rẩy như trấu, nước mắt phút chốc trào lên.
“Tôi không muốn.”
____________________