Khẽ nói một câu, thân thể của Nhiếp Vân búng một cái rồi xông vào bên trong.
Bên trong sơn động có chút tối đen, bất quá, sơn cốc mà vừa rồi bọn họ đi qua cũng cũng có chút u ám. Cho nên vừa mới tiến vào cũng rất dễ dàng thích ứng, một lát sau đã nhìn thấy rõ tình huống bên trong sơn động.
– Cái này…
Nhìn thấy rõ ràng tình huống bên trong sơn động, sắc mặt của Nhiếp Vân trầm xuống, trở nên có chút ngưng trọng.
Tứ xuất hiện ở trước mắt mọi người cũng không phải là Cầu Long Thú, mà là mấy cái dấu chân to lớn. Nhìn bộ dáng rất giống như bụi đất, dường như cách lúc chủ nhân của dấu chân rời đi không lâu!
– Là Cầu Long Thú trưởng thành, hơn nữa… Dường như còn không chỉ một!
Phí Đồng đã nhận ra, hắn không khỏi giật mình.
Dấu chân trước mắt là của Cầu Long Thú, hắn có thể nhận ra được rõ ràng, hơn nữa quan trọng nhất là… Chủ nhân của dấu chân là Cầu Long Thú trưởng thành, thậm chí còn không chỉ có một đầu!
Cầu Long Thú trưởng thành có thực lực Vương giả viên mãn, một dãy núi nho nhỏ không ngờ lại xuất hiện vài đầu, quả tuhwjc có chút quỷ dị.
– Trở về!
Nghe thấy hắn nói như vậy, sắc mặt Nhiếp Vân đột nhiên biến đổi, mở miệng phân phó một tiếng, thân thể nhanh chóng thoát ra phía ngoài.
Trước khi tới đây hắn đã nói trước với hai người Nhiếp Đồng, Phí Đồng, phải nghe theo mệnh lệnh của hắn. Lúc này nhìn thấy hắn không nói hai lời đã xoay người rời đi, hai người cũng không dám dừng lại mà lập tức theo sát ở phía sau đuổi theo.
Rống!
Ba người còn chưa đi ra khỏi sơn động thì lỗ tai đã rung lên một cái, ngay sau đó đã cảm thấy có một đạo khí lưu to lớn tràn tới. Đồng thời một đạo thanh âm vang dội màng nhĩ, tiếng nổ mãnh liệt vang vọng, khiến cho ba người đều cảm thấy thân thể phát run, có chút không chịu nổi.
Ào Ào!
Nhiếp Vân quay đầu nhìn lại, ngay sau đó đã nhìn thấy có một đạo hắc ảnh vọt thẳng tới. Bóng đen trước mặt, khí lưu giống như bảo kiếm sắc bén đụng vào trên tảng đá, lập tức để lại dấu chân to lớn.
– Là Cầu Long Thú… Chạy mau!
Sắc mặt khó coi, Nhiếp Vân cũng không để ý tới những chuyện khác nữa. Thân thể hắn nhoáng một cái đã ngăn ở sau lưng hai người Nhiếp Đồng, sau đó lại lăng không đánh ra một quyền.
Một quyền này đã dùng tới thiên phú Thiên Thủ sư và thiên phú thôn phệ, lực lượng trong cơ thể lập tức tạo thành một cái vòng xoáy do chân khí hình thành.
Ầm Ầm!
Vòng xoáy và móng vuốt của Cầu Long Thú đụng nhau, ngay sau đó Nhiếp Vân đã cảm thấy có một cỗ lực lượng mạnh mẽ tuôn ra. Trước ngực cảm thấy bực bội, thoáng cái đã bay ra phía ngoài. Sống lưng đụng vào trên tảng đá, cả người ngay cả hít thở cũng có chút khó khăn.
– Thật là lợi hại…
Hít sâu một hơi, chế trụ thương thế ở trên người, thân thể Nhiếp Vân khẽ động một cái, đã từ trên tảng đá rơi xuống.
Mà nhân cơ hội vừa rồi, hai người Nhiếp Đồng cũng đã mượn cơ hội rời khỏi sơn động.
Hai người bọn họ biết Nhiếp Vân ngăn cản đối phương là vì cho tranh thủ cơ hội rời đi cho bọn hắn. Cho nên đương nhiên bọn hắn sẽ không ngu ngốc mà ở lại.
– Rút lui…
Thấy bọn họ đã chạy trốn, Nhiếp Vân cũng không ở lại, thân thể khẽ nhoáng một cái, tạo ra mấy đạo hư ảnh tại chỗ, sau đó lại phóng thẳng ra ngoài.
Lực áp bách ở trong Hoàn Vũ Thần giới quả thực quá lớn. Nếu như còn ở trong Hỗn Độn đại dương, như vậy cho dù là Vương giả thượng phẩm cũng không đuổi kịp, cũng khó phát hiện ra người thực của hắn ở chỗ nào. Thế nhưng ở chỗ này hắn chỉ có miễn cưỡng thi triển ra được mà thôi, hiệu quả cũng không được như ý muốn.
Ầm Ầm!
Cầu Long Thú sau lưng dường như cũng đã nhìn thấu chân thân của hắn. Một tiếng nổ ầm ầm vang vọng, lại lần nữa đánh tới một móng vuốt, lực áp bách tràn ngập khí tức máu tanh lập tức đánh tới sau lưng Nhiếp Vân. Hắn còn chưa đi tới cửa động thì đã cảm thấy có một cỗ lực lượng khổng lồ nện vào trên lưng.