Lực Hạ Đạt trừng to mắt, cả kinh kêu lên:
– Làm sao có thể! Ngươi đang sử dụng yêu pháp gì! Vì sao vai của ngươi còn cứng hơn cả đá, trơn hơn cá trạch?
Tần Tiêu ngạo nghễ nói:
– Ngươi cho rằng chỉ có ngươi mới luyện xương cốt sao? Trong võ học tuyệt kỹ trừ Ngạnh Khí Công luyện toàn thân cứng rắn như sắt thì còn có thể luyện thân thể linh hoạt, cương nhu cũng tế, trong võ học của chúng ta thì loại người chỉ biết dùng thân thể như ngươi chẳng khác gì lợn rừng cả.
Lực Hạ Đạt không tự chủ được sờ sờ gò má nơi bị Tần Tiêu đá một cước, hắn phun một ngụm máu, hai mắt đầy lửa giận nhìn qua Tần Tiêu.
Tần Tiêu cười nói:
– Trong lòng ngươi có phải đang suy nghĩ chiêu vừa rồi đã trả giá bao nhiêu đúng không? Lại nói tiếp, công phu của ngươi không tệ.
Lực Hạ Đạt nghe vậy càng tức giận hơn nữa, cũng lười nói nhảm, trong cổ họng phát ra tiếng gào thét như dã thú, toàn thân như thái sơn áp đỉnh nhào đầu về phía trước.
– Lang Phốc!
Trong lòng Tần Tiêu cả nói:
– Đột Quyết mọi rợ này ngay cả mạng cũng không cần sao? Loại chiêu thức này cũng dám xử dụng.
Tần Tiêu nghe nghe nói qua người Đột Quyết từ nhỏ đã tập võ, lớn lên trên lưng ngựa, ai có thể đánh thắng không bại thì đó là anh hùng của thảo nguyên. Trên chiến trường, mỗi người đều có một tay một chiêu số đồng quy vu tận này, loại chiêu thức Lang Phốc này là một trong số đó. Hoàn toàn không quan tâm tới sơ hở toàn thân, chỉ cần đánh bại được tướng địch!
Tốc độ của Lực Hạ Đạt nhanh chưa từng có, hai đấm đều xuất hiện không quan tâm nện vào người Tần Tiêu!
Một quyền này đánh xuống thì thiết bản cũng lõm xuống.
Vỗ công trong thiên hạ duy nhanh không phá! Lực Hạ Đạt một chiêu này đúng là liều lĩnh tấn mãnh bá đạo! Hơn nữa trên đời lợi hại nhất chính là người không sợ chết. Người có can đảm lấy mạng đổi mạng cũng là chiêu thức lợi hại nhất! Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vn
Tinh thần của Tần Tiêu rùng mình không dám lãnh đạm, đợi đến lúc quyền phong tới gàn người thì cả thân thể như con cua co người lại, hắn linh hoạt tránh né ra phía sau đối thủ, vung chân lên đá vào ót của Lực Hạ Đạt!
Lực Hạ Đạt rất nhanh, nhưng mà Tần Tiêu còn nhanh hơn hắn nhiều!
Lực Hạ Đạt toàn lực đánh ra trước thì một cước tốc độ cực nhanh đá vào ót của hắn, toàn thân gục xuống phía trước, ầm ầm ngã xuống đất, trượt thật dài trên đất.
Tần Tiêu thu chân thở gấp. Chỉ có hai người mới biết vừa rồi có bao nhiêu nguy hiểm! Tần Tiêu chỉ cần chậm hơn nửa nhịp cũng sẽ bị Lực Hạ Đạt đánh chết tại chỗ!
– Nguy hiểm thật! Thằng này đúng là có ít công phu, nhưng mà không hiểu xảo kình!
Trong lòng Tần Tiêu nói thầm.
– Nếu không phải ta đem tác thủ và kỹ xảo Phi Tiên Bộ dung hợp vận dụng thì loại đấu pháp kỳ quái và thân phap này chính là đổi thủ cực mạnh.
Lực Hạ Đạt nằm rạp trên mặt đất, sau nửa ngày không có nhúc nhích.
Một ít người trên đài đang xem cuộc chiến đều kinh ngạc đứng dậy, ẩn ẩn có người nói:
– Chết sao?
Tần Tiêu cất bước đi đến bên người Lực Hạ Đạt, nói ra:
– Đứng lên đi, đừng giả bộ chết. Một cước kia không có đá trúng tử huyệt của ngươi, cũng không đá vỡ đầu của ngươi.
Lực Hạ Đạt nằm rạp trên mặt đất vẫn không chút sứt mẻ gì, hơn phân nửa hắn vung quyền oán hận, không ngờ khóc lớn!
Di Lực Tham Hãn vội vàng gọi người kéo hắn đứng đi, đi đến trước sân rồng của hoàng đế, xoay người thở dài:
– Hoàng đế bệ hạ, Đại Chu Võ Trạng Nguyên quả nhiên kỹ nghệ kinh người, võ dũng vô địch! Ta cực kỳ bội phục, đàn ông Đột Quyết của ta ngưỡng mộ vạn phần!
Võ Tắc Thiên lúc đầu còn lo lắng Tần Tiêu hạ nặng tay, đánh chết Lực Hạ Đạt, lúc này thấy hắn không chết thì yên lòng, thoả mãn cười nói:
– Di Lực Tham Hãn không cần khách khí. Luận bàn võ nghệ bỏ đi, có thắng có bại cũng là chuyện thường. Đột Quyết nhiều mãnh tướng, kiêu tướng xuất hiện lớp lớp trên chiến trường, cũng làm cho trẫm cảm phục.
Trong nội tâm Di Lực Tham Hãn vui vẻ.
– Đa tạ bệ hạ tán dương!
Võ Tắc Thiên gật gật đầu, khoan khoái dễ chịu nói ra:
– Được rồi, luận võ đã chấm dứt. Chúng ta cũng nên quay về vũ đình, thưởng thức ca múa nâng cốc ngôn hoan. Tần Tiêu ngươi vất vả. Sau đó trẫm sẽ đích thân mời rượu ngươi.
Tần Tiêu tiến lên tạ ơn, trong nội tâm thầm nghĩ: xem ra lần này hợp ý của hoàng đế. Đã diệt khí diễm càn quấy của người Đột Quyết, lại không có tai nạn chết người. Lực Hạ Đạt này cũng là đàn ông, ít nhất không có xài ám chiêu gì. Đánh thua thì khóc như con nít.