“Anh biết không, thật ra em cũng không để ý vết sẹo này nữa.” Cô cười rộ lên, vạn phần mê người, “Bạn trai em à, anh có hiểu lầm với sức hút của em hả? Tuy em có sẹo nhưng vẫn có vô số người theo đuổi em, ngày nào cũng có người khen em đẹp. Anh việc gì phải kéo thêm nhiều tình địch cho mình nữa?”
Thấy Ngụy Việt ngơ ngác, Đường Quả cúi đầu xuống, hôn lên môi anh, “Nhưng em thích lắm ấy. Bạn trai à, anh đối xử với em thật tốt.”
“Chỉ là em rất giận. Em đẹp lên, còn anh lại…”
“Quả Quả, anh…”
Đường Quả đưa tay lên che miệng anh, “Anh cầu hôn em rồi đúng không? Em đồng ý, ngày mai chúng mình kết hôn đi.”
“Quả Quả, ngày mai có phải hơi vội không?” Ngụy Việt hoảng, anh còn chưa chuẩn bị gì cả. Có kết hôn cũng phải cho cô một hôn lễ thế kỉ mới đúng.
“Không cần anh lo. Chuyện kết hôn em đã chuẩn bị từ năm ngoái, anh chỉ cần xuất hiện ngày mai là được.”
Ngụy Việt biết thân thể của mình có vấn đề. Hai ngày trước anh vẫn rất tốt, mà giờ nói gục là gục luôn. Anh rất khủng hoảng. Anh sợ anh đi rồi, Quả Quả của anh sẽ khổ sở. Anh cũng sợ mất đi cô. Nắm chặt tay cô lại, anh mới yên tâm một chút.
Quả Quả muốn kết hôn với anh, anh lại có chút do dự. Anh sống không lâu, kết hôn có khác gì chậm trễ Quả Quả đâu.
“Bạn trai à, nếu anh dám đào hôn, em sẽ để anh chết không nhắm mắt.”
Ngụy Việt vội vàng bỏ đi ý định đào hôn. Quả Quả nhà anh nói được làm được. Anh không sợ chết không nhắm mắt, anh chỉ sợ cô tự tổn thương chính mình.
Đường Quả ngồi cạnh Ngụy Việt thật lâu. Cô lên nhóm, nghĩ nghĩ một chút, rồi nhắn tin, “Chân nhân Tử Vân, anh có đan Tục Mệnh không?”
[Chân nhân Tử Vân]: Có, có. Giáo Hoa, cô cần nhiều hay ít? [Giáo Hoa]: Cho tôi một viên trước đi, để tôi thử xem có dùng được hay không.Cốt truyện là một thứ gì đó không thể đối nghịch. Cô có thể thay đổi cốt truyện, nhưng không thể thay đổi được độ dài sinh mệnh. Như hệ thống nói, cô thật sự mong Ngụy Việt sống thọ một chút.
Có được đan Tục Mệnh, cô đến bên cạnh Ngụy Việt, đút cho anh. “Anh nuốt đi.”