Sở Vân có một loại xúc động, muốn lập tức tiến hành ấp trứng. Trong tiên nang Tinh Hải Long cung của hắn có không ít tài liệu thượng đẳng. Đều là do hắn chuẩn bị trước cho việc gieo trồng yêu thực hoặc là ấp trứng yêu thú. Bất quá bản thân hắn hôm nay đang ở trong Sưu Thần cung, cũng không thể dễ dàng mở ra tiên nang Tinh Hải Long cung.
Không gian không thể chồng chéo, may mà tiên nang Tinh Hải Long đã được đóng chặt. Nếu không một khi mở ra, sẽ làm không gian hỗn loạn, phá hủy hoàn Sưu Thần cung. Vốn Sưu Thần Cung đã tiến sát đến trạng thái hủy diệt, tràn đầy nguy cơ, không có cách nào chữa trị. Tùy ý mở ra tiên nang Tinh Hải Long cung, sẽ triệt để hủy diệt tòa thần cung này. Sở Vân mang ba kiện vật phẩm cẩn thận cất vào trong ***g ngực, thu hồi hài cốt của Thổ Hành Thần Sưu, sau đó mới đi ra ngoài. Khiến hắn vô cùng bất ngờ, chính là vừa ra đến ngoài cửa, đã gặp phải Lão Tổ Viêm Gia.
Quả thực đúng là oan gia ngõ hẹp. Hai người gặp nhau đều phi thường giật mình.
– Gì? Sở Vân, không ngờ ngươi vẫn còn sống!
Lão Tổ Viêm Gia đầu râu tóc cháy rụi, quần áo rách tươm, hình dáng vô cùng chật vật.
Lão giật mình nhìn Sở Vân, chợt phát hiện ra Sưu Thần Cung phía sau lưng Sở Vân.
Ánh mắt dừng lại trên tấm hoành phi một hồi, lão bỗng nhiên cười lên ha hả:
– Ta hiểu rồi. Xem ra Thổ Hành Thần Sưu đã chết tại nơi này! Tốt, quả nhiên là đại nạn không chết tất có hậu phúc. Bảo tàng Hỏa Đức Vương, tài phú của Thổ Hành Thần Sưu, đều là của ta!
– Lưu Tinh Tiễn!
Sở Vân rút ra Cụ Phong Cung, lập tức bắn ra một mũi tên, sau đó nhanh chóng thối lui vào bên trong đại điện. Lão Tổ Viêm Gia cầm Tâm Diễm Bút trong tay, cười ha hả, đuổi sát theo sau.
– Khoảng cách Lão Tổ Viêm Gia đến vụ nổ gần như vậy cũng không bị giết chết! Đúng là già quá thành tinh rồi!
Sở Vân cắn răng, thối lui vào bên trong đại điện, dựa vào ưu thế quen thuộc địa hình, tạm thời cắt đuôi Lão Tổ Viêm Gia.
– Ha ha ha, Sở Vân ngươi chạy không thoát đâu. Ta chiếm cứ cửa ra vào, đối phó với ngươi giống như là bắt rùa trong hũ, dễ như trở bàn tay. Bảo tàng của Thổ Hành Thần Sưu đều bị ngươi chiếm được sao? Ngoan ngoãn đầu hàng, dâng lên tất cả đồ vật chiếm được, lão phu sẽ lưu lại tính mạng cho ngươi!
Lão Tổ Viêm Gia cười ha hả, trong mắt tinh quang bạo phát. Lão cũng không đuổi theo sâu vào bên trong, mà thủ hộ tại đại môn cung điện.
– Hừ!
Sở Vân hừ lạnh một tiếng, dứt khoát giơ Cụ Phong Cung lên, bắn thẳng về phía cung điện.
Tòa Sưu Thần Cung này đã tuy rằng là tiên nang thượng đẳng, nhưng đã không thể chữa trị.
Hôm nay lại trở thành trướng ngại trên con đường chạy trốn của Sở Vân, đã không có chút giá trị nào.
Ầm!
Lưu Tinh Tiễn phá vỡ thành cung, không gian lập tức kịch liệt chấn động, vốn Sưu Thần Cung đã sụp đổ hơn một nửa, sao có thể thừa nhận công kích như vậy? Lập tức trụ cột vỡ nát, sụp đổ toàn diện.
– Gì? Đây là tiên nang thượng đẳng, tâm địa ngươi thực độc ác!
Lão Tổ Viêm Gia đối với trạng thái của Sưu Thần Cung còn chưa hiểu rõ. Thời điểm còn đang xem xét, nhìn thấy tiên nang sụp đổ, sắc mặt lập tức kịch biến, vừa đau lòng, vừa sợ hãi, vội vàng la lên.
Ầm!
Tiên nang bị nghiền nát, không gian vỡ vụn. Một tiếng bạo tạc cực lớn, như sấm sét mùa hạn, nổ vang. Khí lãng mãnh liệt cuốn ra, nhưng không ảnh hưởng một chút nào đến biển lửa đang lẳng lặng thiêu đốt. Bụi mù qua đi, Lão Tổ Viêm Gia người đầy bụi bất, toàn thân đầy máu đen, xuất hiện tại nguyên chỗ.
– Sở Vân!
Lão phát ra tiếng gào thét phẫn nộ chói tai tới cực điểm:
– Ngươi trốn không được bao lâu đâu, chỗ này lớn như vậy. Sớm muộn cũng sẽ có một ngày ta bắt được ngươi, sẽ lột da rút gân ngươi.